"Đau đến vậy ư? Giống như thắt lưng đứt đoạn?" Bành Thiệu nhìn Nguyên Hiên sắc mặt khó coi ngồi trên ghế sa lon, liên tục xoa thắt lưng, không nhịn được hỏi.
"Cút!" Nguyên Hiên cực kỳ giận dữ, "Cậu căn bản không biết tên Cổ Thần Hoán khốn kiếp kia ra tay tàn nhẫn thế nào, nếu người bị đánh là cậu, con mẹ nó chắc chắn eo cậu sẽ đứt đôi tại chỗ."
"Tôi không cướp người của anh ta, đánh tôi làm gì."
"Cái gì mà người của hắn? Đó là người của lão tử!" Đang nói chuyện eo đột nhiên duỗi thẳng một cái, Nguyên Hiên đau đến nỗi cơ thịt trên mặt nhăn tít lại.
"Vậy chuyện ngày hôm nay cậu có định nói cho Nguyên thúc biết không?"
"Đệt! Cậu chê tôi mất mặt như vậy còn chưa đủ hay sao? Giữ bí mật cho tôi!"
"Được được được! Vậy cậu để chính mình chịu thiệt?"
"Cái rắm! Lão tử nhất định sẽ đòi lại!"
"Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu a, loại người như Cổ Thần Hoán người bình thường không trêu chọc nổi, cha tôi từng nói với tôi, phú thương đại lão toàn bộ K thị đều phải nhìn mặt hắn, ngay cả... "
"Được rồi!" Nguyên Hiên ngắt lời, "Cậu tưởng lão tử sợ hay sao!"
Giữa lúc Nguyên Hiên kêu ầm ĩ vì tức giận, nhân viên phục vụ dẫn một nam nhân đi tới.
"Khách nhân, vị tiên sinh này tìm ngài."
Khi Nguyên Hiên thấy rõ nam nhân đứng sau người phục vụ là ai, hắn có chút sửng sốt, kèm theo đó là tiếng cười lạnh nhạt, "Sao vậy? Cổ Thần Hoán không cần anh nữa?"
Dư Thặng không hề nao núng, trái lại còn cười rất khiêm tốn hữu lễ, "Nguyên thiếu gia, chúng ta nói chuyện được không?"
"Xin lỗi, đối với người ở bên cạnh Cổ Thần Hoán, tôi không có kiên nhẫn nói chuyện phiếm."
Dư Thặng cười khẽ, "Nếu tôi nói, chuyện này có liên quan đến người trong lòng của Nguyên thiếu gia, vậy Nguyên thiếu gia có nguyện ý dành cho tôi một chút kiên nhẫn hay không?"
______
Thời Thiên ngã không nhẹ, hoãn lại vài giây, cậu gian nan chống tay xuống đất muốn đứng dậy, kết quả một cánh tay bị Cổ Thần Hoán nắm lấy, miễn cưỡng lôi dậy từ dưới đất, sau đó bị Cổ Thần Hoán áp lên mặt tường cứng rắn.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cổ Thần Hoán vừa mới mở miệng định nói, đột nhiên nhìn thấy vết thương trên cổ Thời Thiên, miệng vết thương mặc dù không sâu, nhưng vẫn còn máu tươi rỉ ra ngoài.
Cổ Thần Hoán kinh ngạc nhìn vết thương trên cổ Thời Thiên, hai giây sau hắn mới đột ngột phản ứng lại, trong nháy mắt cảm thấy huyết dịch của mình trở nên điên cuồng, gần như mất khống chế bóp cổ Thời Thiên, dữ tợn gầm lên, "Vừa nãy em muốn tự sát có phải không?! Hả! Có phải không?!"
Khó trách cậu cầm đao trực tiếp vào phòng tắm mà không phải là quay lại giường lấy mạng của mình, nguyên lai mục đích của cậu là tự sát!
TruyenLau.com
"Ai cho em lá gan đó! Ai cho!"
Giọng Cổ Thần Hoán càng thêm khủng bố, giờ khắc này, hắn hoàn toàn quên mất chuyện Thời Thiên vừa dùng dao đâm mình cùng với cánh tay không ngừng chảy máu, quanh quẩn trong đầu chỉ có một chuyện: cậu muốn tự sát!
Người này muốn chết! TruyenLau
Sinh tử trong một ý nghĩ, nếu như người con trai này không thay đổi chủ ý muốn giết hắn, vậy thì khi hắn bước vào phòng tắm cũng chỉ có thể nhìn thấy người con trai này vô thanh vô tức ngã trong vũng máu.
Mới thoáng nghĩ đến cảnh tượng như vậy, Cổ Thần Hoán đã khiếp sợ đến ra một thân mồ hôi lạnh!
Thời Thiên không nói gì, mặc dù bị Cổ Thần Hoán bóp cổ rất khó chịu, ánh mắt của cậu vẫn lạnh lùng mà bình tĩnh như trước, lấy mạng Cổ Thần Hoán bất thành, Thời Thiên suy đoán tiếp theo cậu sẽ bị Cổ Thần Hoán trừng phạt đến sống không bằng chết.
Giết Cổ Thần Hoán mà không có chuẩn bị cẩn thận, đây là cách làm rất không lý trí, bởi vì lấy thân thủ của Cổ Thần Hoán, xác suất thành công thực sự quá thấp, mà cho dù có thành công đi nữa, cậu cũng khó lòng thoát khỏi việc bị thủ hạ của hắn truy sát.
Nghĩa vô phản cố đi thử, Thời Thiên đột nhiên cảm thấy phi thường sảng khoái, giống như suốt quãng thời gian đấu tranh cùng Cổ Thần Hoán, cậu cuối cùng cũng giành được thắng lợi, tuy rằng không tính là thành công.
Cổ Thần Hoán kéo Thời Thiên lên giường, dùng chăn bao lấy thân thể cậu, sau đó mặc áo tắm, cầm điện thoại đặt ở cạnh giường gọi một cuộc.
Sau khi cúp điện thoại, Cổ Thần Hoán ngồi ở bên giường, dùng một chiếc khăn lông khô tùy ý cầm máu cho vết thương trên cánh tay.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Thời Thiên quấn chăn ngồi trên giường, một câu cũng không nói, mặc không đổi sắc nhìn cánh tay không ngừng chảy máu của Cổ Thần Hoán.
Chỉ chốc lát sau, phục vụ khách sạn đặt một hộp cứu ngoài phòng khách, Cổ Thần Hoán mang hộp cứu thương lên giường rồi mở ra, lấy bông và thuốc khử trùng để sát trùng cho vết cắt trên cổ Thời Thiên, cuối cùng dán một miếng băng lên miệng vết thương.
"Thời Thiên, lập tức thề cho tôi." Cổ Thần Hoán dán sát vào mặt Thời Thiên, "Thề rằng em sẽ không bao giờ động ý niệm tự sát trong đầu."
"Cổ Thần Hoán." Thời Thiên từ đầu đến cuối đều yên tĩnh dựa ở trên giường, "Trọng điểm của anh nằm ở đâu vậy? Chẳng lẽ chuyện tôi muốn giết anh không khiến anh phẫn nộ bằng chuyện tôi muốn tự sát hay sao?"
"Em đang cố làm cho tôi tức giận sao? Em muốn tôi đánh em tàn phế phải không?"
"Không, đánh chết là tốt nhất."
Cổ Thần Hoán biến sắc mặt, "Thời Thiên, em đủ can đảm! Nhưng hãy nhớ cho kĩ, nếu như em chết, tôi sẽ khiến những ngày sau của Thời Việt Nam so với chó hoang ven đường còn thê thảm hơn." Cổ Thần Hoán đưa tay nâng mặt Thời Thiên, kề sát vào cậu, "Hoặc tôi sẽ đem thi thể của em ném đến trước mặt Thời Việt Nam, nếu Thời Việt Nam biết con trai ông ta vì không lo nổi tiền thuốc thang cho ông ta mà tự sát, em nói thử xem, ông ta có thể phát điên hay không?"
Căm hận rồi lại sợ hãi, sự bình tĩnh trên mặt Thời Thiên rốt cuộc cũng tan rã như mong đợi của Cổ Thần Hoán, ánh mắt lộ ra tuyệt vọng, "Cổ Thần Hoán, nếu anh vẫn muốn khống chế tôi, tốt nhất hãy cho cha tôi có một cuộc sống tốt nhất." Nhìn sắc mặt Thời Thiên, Cổ Thần Hoán biết hắn đã đạt được mục đích, trước mắt Thời Thiên không còn dám động ý niệm tự sát trong đầu.
Tuy vậy, Cổ Thần Hoán vẫn cảm thấy sợ hãi, điều này khiến hắn không có cách nào bình tĩnh, sợ có một ngày người con trai này thực sự biến mất.
Dù sao uy hiếp chỉ hữu hiệu đối với người sống.
Cổ Thần Hoán thở nhẹ một hơi, nhắm mắt lại rồi mở ra, giọng nói không còn âm lãnh, "Đừng chết."
Thời Thiên cúi đầu, cười lạnh.
Cổ Thần Hoán đặt hộp cứu thương xuống trước mặt Thời Thiên, duỗi ra cánh tay bị thương, sắc mặt phức tạp nói, "Thay tôi băng bó vết thương, tôi sẽ không truy cứu chuyện em muốn giết tôi."
Biết mình không thể cự tuyệt, Thời Thiên bắt đầu vụng về xử lý vết thương cho Cổ Thần Hoán.
Thời Thiên luôn cúi đầu, cho nên không biết từ đầu đến cuối Cổ Thần Hoán đều nhìn cậu chăm chú, như say như mê, lại giống như đang suy tư, sắc mặt thập phần phức tạp.
"Cổ Thần Hoán." Thời Thiên khẩn trương cau mày, thanh âm hạ xuống rất thấp, "Loại chuyện đó... tôi thật sự không làm được."
Thanh âm nhỏ nhẹ nghe vào cực kỳ vô lực, rõ ràng là câu trần thuật, lại giống như là một loại khẩn cầu.
Cổ Thần Hoán vẫn luôn hi vọng Thời Thiên dùng thái độ đó đối với hắn, nhưng hiện tại, giọng nói yếu ớt của Thời Thiên làm cho hắn cảm thấy trong lòng như bị một mũi đao nhẹ nhàng chém xuống.
Trong lòng hắn, người con trai này đã từng là vị thiếu gia cao quý đến cả lòng ái mộ cũng không dám nảy sinh, nay bị hắn bức thành dáng vẻ như hiện tại.
Đã từng, bởi vì phần mê luyến càng ngày càng sâu đậm kia, khi mẹ qua đời Cổ Thần Hoán đã khống chế ép giữ căm hận của mình ở trong lòng, mặc dù chỉ nuôi Thời Thiên bên người dưới thân phận của một tình nhân, nhưng Cổ Thần Hoán cũng không luyến tiếc một tia sủng ái nào dành cho Thời Thiên.
Hắn yêu thích cảm giác cưng chiều Thời Thiên, thích xem tính cách lộ liễu mà kiêu ngạo của cậu, chỉ là do biết cha vì Thời Thiên mà chết một cách quá đột ngột, hơn nữa ngay cả hài cốt cũng không còn, Cổ Thần Hoán mới phẫn nộ đến mất lý trí, cuối cùng đem tức giận tràn ngập phát tiết trên người Thời Thiên, luôn cảm thấy khiến cậu đau khổ mới là đền bù cho cha.
Nhưng bây giờ, Cổ Thần Hoán đột nhiên hối hận, hối hận đã đào một cái hố sâu đẩy Thời Thiên ra xa khỏi mình.
Kỳ thực, hắn mãi mãi không thể nhẫn tâm đối xử với cậu.
"Chỉ cần sau này em ngoan ngoãn ở bên tôi, tôi sẽ không làm những việc khiến em khó chịu." Cổ Thần Hoán nhẹ giọng nói.
Kỳ thực Cổ Thần Hoán rất vui, vui vì vô luận lúc này Thời Thiên có bao nhiêu hận hắn, hắn đều có biện pháp vững vàng giữ cậu bên người.
Cổ Thần Hoán nghiêng người hôn lên môi Thời Thiên, thấy Thời Thiên không có phản ứng gì, bàn tay liền ôn nhu dò vào trong chăn, nhẹ nhàng vỗ về cậu.
"Thiếu gia, hãy giúp tôi xóa bỏ tâm trạng hỗn loạn này." Giọng Cổ Thần Hoán khàn khàn, chậm rãi đè Thời Thiên xuống giường, "Để tôi lại giống như trước đây."
Thẳng đến hơn bảy giờ tối, Cổ Thần Hoán mới vì một ít công sự cần phải xử lý mà một mình lái xe rời khỏi khách sạn, còn Thời Thiên thân thể hư nhược thì mệt mỏi thiếp đi.
________
Cách khách sạn không xa, một chiếc xe tư nhân đậu trên con đường cái đối diện, nam nhân ngồi ở ghế tài xế đặt ống nhòm xuống, ngẩng đầu thông qua gương chiếu hậu nhìn nam nhân đang nghỉ ngơi ở chỗ ngồi phía sau.
"Ngũ thúc, Cổ Thần Hoán đã đi rồi, ngài có muốn vào không?"
- Quyển 2 - Chương 1: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 1: Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 2: Từ chức
- Quyển 2 - Chương 2: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 3: Đánh giá cao cậu
- Quyển 2 - Chương 3
- Chương 3: Từ chức
- Quyển 1 - Chương 4: Mười hai vạn sáu
- Quyển 2 - Chương 4: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 4: Đánh giá cao cậu
- Quyển 1 - Chương 5: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 2 - Chương 5: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 5: Mười hai vạn sáu
- Quyển 1 - Chương 6: Thú bị nhốt
- Quyển 2 - Chương 6: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 6: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 1 - Chương 7: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 2 - Chương 7
- Chương 7: Thú bị nhốt
- Quyển 1 - Chương 8: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 2 - Chương 8: Chuyện tự nhiên?
- Chương 8: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 1 - Chương 9: Đồ Thấp hèn
- Quyển 2 - Chương 9: Lừa gạt?
- Chương 9: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 1 - Chương 10: Phải đến gặp hắn
- Quyển 2 - Chương 10: Hài cốt ở đâu?
- Chương 10: Đồ Thấp hèn
- Quyển 1 - Chương 11: Nguỵ biện?
- Quyển 2 - Chương 11: Không thể khống chế!
- Chương 11: Phải đến gặp hắn
- Quyển 1 - Chương 12: Giao dịch!
- Quyển 2 - Chương 12: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 12: Nguỵ biện?
- Quyển 1 - Chương 13: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 2 - Chương 13: Mấy năm không gặp
- Chương 13: Giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 14: Ba mươi sáu kế
- Quyển 2 - Chương 14: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 14: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 1 - Chương 15: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 2 - Chương 15: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 15: Ba mươi sáu kế
- Quyển 1 - Chương 16: Ngoan liệt!
- Quyển 2 - Chương 16: Âm mưu
- Chương 16: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 1 - Chương 17: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 2 - Chương 17: Rất gần
- Chương 17: Ngoan liệt!
- Quyển 1 - Chương 18: Bốn cái tát
- Quyển 2 - Chương 18: Đố kị
- Chương 18: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 1 - Chương 19: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 19: Chân tướng thực sự
- Chương 19: Bốn cái tát
- Quyển 1 - Chương 20: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 2 - Chương 20: Tối hôm qua
- Chương 20: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 1 - Chương 21: Hoa rời đất
- Quyển 2 - Chương 21: Chẳng là cái quái gì
- Chương 21: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 1 - Chương 22: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 2 - Chương 22: Kẻ nhu nhược
- Chương 22: Hoa rời đất
- Quyển 1 - Chương 23: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 2 - Chương 23: Tức giận
- Chương 23: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 1 - Chương 24: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 2 - Chương 24: Dập đầu
- Chương 24: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 1 - Chương 25: Trầm luân
- Quyển 2 - Chương 25: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 25: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 1 - Chương 26: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 2 - Chương 26: Chờ đợi
- Chương 26: Trầm luân
- Quyển 1 - Chương 27: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 2 - Chương 27: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 27: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 1 - Chương 28: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 2 - Chương 28: Sợ hãi
- Chương 28: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 1 - Chương 29: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 2 - Chương 29: Đưa?
- Chương 29: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 30: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 2 - Chương 30: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 30: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 1 - Chương 31: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 2 - Chương 31: Kinh hỉ
- Chương 31: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 1 - Chương 32: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 2 - Chương 32: Xảy ra vấn đề
- Chương 32: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 1 - Chương 33: Có ý gì!
- Quyển 2 - Chương 33: Dám lừa tôi!
- Chương 33: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 1 - Chương 34: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 34: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 34: Có ý gì!
- Quyển 1 - Chương 35: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 2 - Chương 35: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 35: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 36: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 2 - Chương 36: Vặn vẹo
- Chương 36: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 1 - Chương 37: Camera trong phòng tắm
- Quyển 2 - Chương 37: Nhục nhã
- Chương 37: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 1 - Chương 38: Miếng bánh có độc
- Chương 38: Camera trong phòng tắm
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi muốn có được em
- Chương 39: Miếng bánh có độc
- Quyển 1 - Chương 40: Thật giả?
- Chương 40: Tôi muốn có được em
- Quyển 1 - Chương 41: Tôi sẽ là người kết thúc
- Chương 41: Thật giả?
- Quyển 1 - Chương 42: Gạt tàn thuốc
- Chương 42: Tôi sẽ là người kết thúc
- Quyển 1 - Chương 43: Người trên áp phích quảng cáo
- Chương 43: Gạt tàn thuốc
- Quyển 1 - Chương 44: Em lại còn cùng với hắn!
- Chương 44: Người trên áp phích quảng cáo
- Quyển 1 - Chương 45: Luân hãm
- Chương 45: Em lại còn cùng với hắn!
- Quyển 1 - Chương 46: Vứt bỏ rác thải!
- Chương 46:
- Quyển 1 - Chương 47: Vô luận thật giả
- Chương 47: Vứt bỏ rác thải!
- Quyển 1 - Chương 48: Cuối cùng cũng tới
- Chương 48: Vô luận thật giả
- Quyển 1 - Chương 49: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Chương 49: Cuối cùng cũng tới
- Quyển 1 - Chương 50: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Chương 50: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Quyển 1 - Chương 51: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Chương 51: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Quyển 1 - Chương 52: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Chương 52: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Quyển 1 - Chương 53: Phản tướng nhất quân*
- Chương 53: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Quyển 1 - Chương 54: Bá chủ sa cơ
- Chương 54: Phản tướng nhất quân*
- Quyển 1 - Chương 55: Chiến đấu đến chết!
- Chương 55: Bá chủ sa cơ
- Quyển 1 - Chương 56: Được bước nào hay bước ấy
- Chương 56: Chiến đấu đến chết!
- Quyển 1 - Chương 57: Bồi thường thỏa thuận?
- Chương 57: Được bước nào hay bước ấy
- Quyển 1 - Chương 58: Lấy mạng trả nợ!
- Chương 58: Bồi thường thỏa thuận?
- Quyển 1 - Chương 59: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Chương 59: Lấy mạng trả nợ!
- Quyển 1 - Chương 60: Cho anh thứ anh muốn
- Chương 60: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Quyển 1 - Chương 61: Ăn mày trong rãnh nước
- Chương 61: Cho anh thứ anh muốn
- Quyển 1 - Chương 62: Giống hệt như bốn năm trước
- Chương 62: Ăn mày trong rãnh nước
- Quyển 1 - Chương 63: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Chương 63: Giống hệt như bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 64: Hoặc sương
- Chương 64: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Quyển 1 - Chương 65: Cực hạn?
- Chương 65: Hoặc sương
- Quyển 1 - Chương 66: Một đêm giao dịch!
- Chương 66: Cực hạn?
- Quyển 1 - Chương 67: Là ai?
- Chương 67: Một đêm giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 68: Bốn năm trước (Hạ)
- Chương 68:
- Quyển 1 - Chương 69: Cởi quần áo
- Chương 69: Bốn năm trước (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 70: Vị thần bị chà đạp
- Chương 70: Cởi quần áo
- Quyển 1 - Chương 71: Làm gì?!
- Chương 71: Vị thần bị chà đạp
- Quyển 1 - Chương 72: Mất đi tất cả
- Chương 72:
- Quyển 1 - Chương 73: Bảy tấc
- Chương 73: Mất đi tất cả
- Quyển 1 - Chương 74: Một lần một vạn!
- Chương 74: Bảy tấc
- Quyển 1 - Chương 75: Một chiếc nhẫn khác
- Chương 75: Một lần một vạn!
- Quyển 1 - Chương 76: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Chương 76: Một chiếc nhẫn khác
- Quyển 1 - Chương 77: Đang ở dưới lầu!
- Chương 77: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Quyển 1 - Chương 78: Dựa vào cả đời!
- Chương 78: Đang ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 79: Nhẫn ở đâu ra?
- Chương 79: Dựa vào cả đời!
- Quyển 1 - Chương 80: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Chương 80: Nhẫn ở đâu ra?
- Quyển 1 - Chương 81: Dập đầu
- Chương 81: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 82: Không thể theo ý ông ta!
- Chương 82: Dập đầu
- Quyển 1 - Chương 83: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Chương 83: Không thể theo ý ông ta!
- Quyển 1 - Chương 84: Không nên cưng chiều cậu!
- Chương 84: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Quyển 1 - Chương 85: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Chương 85: Không nên cưng chiều cậu!
- Quyển 1 - Chương 86: Lần thứ hai đến khách sạn
- Chương 86: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 87: Hung hăng!
- Chương 87: Lần thứ hai đến khách sạn
- Quyển 1 - Chương 88: Giết!
- Chương 88: Hung hăng!
- Quyển 1 - Chương 89: Thề không chết đi!
- Chương 89:
- Quyển 1 - Chương 90: Trò hay
- Chương 90: Thề không chết đi!
- Quyển 1 - Chương 91: Rời vào biệt thự
- Chương 91:
- Quyển 1 - Chương 92: Vai chính!
- Chương 92: Rời vào biệt thự
- Quyển 1 - Chương 93: Trùng hợp như thế!
- Chương 93: Vai chính!
- Quyển 1 - Chương 94: Ngồi vào vị trí
- Chương 94: Trùng hợp như thế!
- Quyển 1 - Chương 95: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Chương 95: Ngồi vào vị trí
- Quyển 1 - Chương 96: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Chương 96: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 97: Ai chờ đúng người?
- Chương 97: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 98: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Chương 98: Ai chờ đúng người?
- Quyển 1 - Chương 99: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Chương 99: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Quyển 1 - Chương 100: Đều là tiện nhân!
- Chương 100: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 101: Nhẫn
- Chương 101: Đều là tiện nhân!
- Quyển 1 - Chương 102: Gặp lại
- Chương 102:
- Quyển 1 - Chương 103: Sẽ không buông tha em
- Chương 103: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 104: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Chương 104: Sẽ không buông tha em
- Quyển 1 - Chương 105: Chuyện đương nhiên phát triển
- Chương 105: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Quyển 1 - Chương 106: Người điên
- Chương 106: Chuyện đương nhiên phát triển
- Quyển 1 - Chương 107: Chuột xám và pho mát
- Chương 107: Người điên
- Quyển 1 - Chương 108: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Chương 108: Chuột xám và pho mát
- Quyển 1 - Chương 109: Đe dọa!
- Chương 109: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Quyển 1 - Chương 110: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Chương 110:
- Quyển 1 - Chương 111: Em chờ chết đi!
- Chương 111: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Quyển 1 - Chương 112: Dày vò cùng tiêu dao
- Chương 112: Em chờ chết đi!
- Quyển 1 - Chương 113: Sắp!
- Chương 113: Dày vò cùng tiêu dao
- Quyển 1 - Chương 114: Chuẩn bị trò hay
- Chương 114:
- Quyển 1 - Chương 115: Sao có thể!
- Chương 115: Chuẩn bị trò hay
- Quyển 1 - Chương 116: Đánh giá
- Chương 116: Sao có thể!
- Quyển 1 - Chương 117: Chờ mình!
- Chương 117: Đánh giá
- Quyển 1 - Chương 118: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Chương 118: Chờ mình!
- Quyển 1 - Chương 119: Cho hắn một cái tát!
- Chương 119: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Quyển 1 - Chương 120: Ứng biến
- Chương 120: Cho hắn một cái tát!
- Quyển 1 - Chương 121: Nhìn kĩ khi ngủ
- Chương 121: Ứng biến
- Quyển 1 - Chương 122: Cùng nhau tâm sự
- Chương 122: Nhìn kĩ khi ngủ
- Quyển 1 - Chương 123: Thủ đoạn có sáng tạo
- Chương 123: Cùng nhau tâm sự
- Quyển 1 - Chương 124: Xe chấn
- Chương 124: Thủ đoạn có sáng tạo
- Quyển 1 - Chương 125: Đánh!
- Chương 125:
- Quyển 1 - Chương 126: Nhẫn trên tay hắn
- Chương 126:
- Quyển 1 - Chương 127: Mồi dẫn lửa
- Chương 127: Nhẫn trên tay hắn
- Quyển 1 - Chương 128: Có thể điều khiển
- Chương 128: Mồi dẫn lửa
- Quyển 1 - Chương 129: E hèm!
- Chương 129: Có thể điều khiển
- Chương 130:
- Chương 131: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 132: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 133
- Chương 134: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 135: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 136: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 137
- Chương 138: Chuyện tự nhiên?
- Chương 139: Lừa gạt?
- Chương 140: Hài cốt ở đâu?
- Chương 141: Không thể khống chế!
- Chương 142: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 143: Mấy năm không gặp
- Chương 144: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 145: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 146:
- Chương 147: Rất gần
- Chương 148:
- Chương 149: Chân tướng thực sự
- Chương 150: Tối hôm qua
- Chương 151: Chẳng là cái quái gì
- Chương 152: Kẻ nhu nhược
- Chương 153: Tức giận
- Chương 154: Dập đầu
- Chương 155: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 156: Chờ đợi
- Chương 157: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 158:
- Chương 159:
- Chương 160: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 161:
- Chương 162: Xảy ra vấn đề
- Chương 163: Dám lừa tôi!
- Chương 164: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 165: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 166: Vặn vẹo
- Chương 167: Nhục nhã
Tránh Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.