Cổ Thần Hoán ung dung đứng giữa đám khách, một tay ôn nhu ôm Dư Thặng, một tay tao nhã nâng ly rượu, trên mặt là nụ cười lãnh đạm nhàn nhạt, chỉ có đôi mắt tối đen là vẫn giữ nguyên cỗ âm lãnh không đổi. Hắn nhận lấy lời chúc phúc của khách khứa xung quanh, cười nhạt đáp lại, thế nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía đại môn vắng vẻ, cho đến tận khi bóng dáng cô đơn kia biến mất trong bóng đêm.
Đêm nay chỉ có Dư Thặng vô cùng hưng phấn. Từ lúc Cổ Thần Hoán tuyên bố lễ đính hôn chính thức bắt đầu, trí óc cùng tâm tư y luôn nằm trong trạng thái lâng lâng.
Ba năm nay, Dư Thặng vẫn luôn bồi tiếp Cổ Thần Hoán, tựa như người yêu, lại tựa như không phải vậy.
Kỳ thật Cổ Thần Hoán đối với Dư Thặng rất tốt. Hắn cho Dư Thặng mọi thứ y muốn, từ sau khi mẹ hắn qua đời, hắn chưa từng quan tâm hay đối xử dịu dàng với ai như vậy, cơ hồ khiến đám thuộc hạ cho rằng Dư Thặng chính là người yêu mà Cổ Thần Hoán ngầm thừa nhận.
Nhưng cho dù là vậy, Dư Thặng vẫn có cảm giác y không nắm được tâm tư Cổ Thần Hoán, thậm chí chạm cũng chưa từng chạm qua. Loại cảm giác này khiến Dư Thặng cảm thấy rất bất an, tựa như chiếc áo khoác không cần đến liền có thể tùy thời cởi bỏ. Cho nên y bắt đầu vắt óc đối xử thật tốt với Cổ Thần Hoán, thăm dò sở thích của hắn, cẩn thận chừng mực, không để Cổ Thần Hoán thấy y phiền phức, khiến hắn thoải mái khi ở cạnh y, sự thực là, y cũng có chút thành công, mặc dù không biết Cổ Thần Hoán có thích mình hay không, nhưng Dư Thặng có thể khẳng định được một điều, trong mắt Cổ Thần Hoán, y tuyệt không dư thừa.
Chuyện đả kích Thời Thiên hôm nay, Dư Thặng rất hả hê, khi Cổ Thần Hoán nói cho y kế hoạch, Dư Thặng vẫn luôn phối hợp với Cổ Thần Hoán, không để ý hắn kết hôn với mình có phải vì Thời Thiên hay không, y chỉ biết, sau này mình chính là người của Cổ Thần Hoán, không cần phải lấy thân phận thuộc hạ hoặc tình nhân để ở bên hắn nữa. Nhưng đồng thời Dư Thặng cũng rất nghi hoặc. Cổ Thần Hoán vốn không thích phiền toái, làm việc dứt khoát, thế mà hắn lại có nhẫn nại để "chơi" cùng Thời Thiên suốt một tháng.
Dư Thặng vẫn luôn cảm thấy Cổ Thần Hoán là nam nhân lạnh lùng, không phải là máu lạnh, mà là cái lạnh từ tận cốt tủy, hắn sẽ không bao giờ nảy sinh tình cảm mãnh liệt với bất kỳ ai. Bốn năm ra sức liều mạng, vượt qua mọi chông gai, khi về nhà, Cổ Thần Hoán làm Dư Thặng cảm giác mọi tâm tình của hắn đều như đường thẳng. Nhưng đến khi Thời Thiên xuất hiện, trái tim trước giờ vốn không gợn sóng của Cổ Thần Hoán lại dao động.
Nhớ lại cảnh tượng Thời Thiên tùy ý trò chuyện với Cổ Thần Hoán, Dư Thặng ghen tỵ với cậu bởi y không thể tùy tiện được như thế. Có lẽ là do khi đứng trước mặt Cổ Thần Hoán, y luôn có cảm giác khác biệt về khoảng cách, luôn có cảm giác thấp kém của hạ nhân trước hắn. Y bám vào ánh hào quang của Cổ Thần Hoán nên mới có thể tỏ vẻ cao cao tại thượng, nhưng khi đối mặt với Thời Thiên, vẻ cao cao tại thượng của y lại bị một Thời Thiên chỉ có hai bàn tay trắng đè xuống.
Có điều, tâm tình của y thư thái hơn nhiều. Bởi vì vị thiếu gia kia giờ chỉ như chó sa xuống nước, không đáng để nhắc tới.
Dư Thặng không chế rất tốt sự kích động đang trào dâng trong lòng. Bề ngoài vẫn tỏ ra thật tao nhã, y biết Cổ Thần Hoán rất ghét những kẻ ái mộ hư vinh, bám vào quyền thế của hắn làm trò cáo mượn oai hùm. Cho nên y luôn phải sắm vai một người có khí chất cao quý không tầm thường.
TruyenLau.com
"Uống nhiều rồi sao? Hay là vào trong nghỉ ngơi một lát?" Cổ Thần Hoán ôn nhu nhìn Dư Thặng có chút váng vất trong lòng, nhẹ giọng hỏi.
Bởi vì cảm thấy vui vẻ cho nên hôm nay Dư Thặng quả thực uống hơi nhiều một chút, y khẽ cười xoa xoa huyệt thái dương, "Không sao đâu Thần ca. Em vẫn chịu được một lúc nữa."
"Tiệc cũng sắp tàn rồi. Để tôi đỡ em lên lầu nghỉ ngơi." Cổ Thần Hoán thanh âm ôn hòa.
Dư Thặng biết, câu hỏi kia của Cổ Thần Hoán không phải là câu nghi vấn, hắn muốn người khác làm theo lời mình. Website TruyenLau.com
"Được." Dư Thặng ngoan ngoãn đáp lại.
Cổ Thần Hoán đưa Dư Thặng lên lầu, nhưng chỉ dừng lại ở trước cửa phòng ngủ.
"Tiệc sắp kết thúc rồi, đợi ứng đãi xong khách mời, tôi sẽ trở lại. Em nghỉ ngơi trước đi, không cần đợi tôi." Cổ Thần Hoán nhẹ giọng nói. Dư Thặng cười gật đầu.
Sau khi đóng cửa lại, Dư Thặng không lên giường luôn mà đi đến trước cửa sổ. Y đích xác có hơi say, nhưng ý thức vẫn rất thanh tỉnh. Y có thể cảm giác được, sau khi trả thù Thời Thiên, Cổ Thần Hoán đối với buổi tiệc này chẳng còn bất kỳ hứng thú.
Dư Thặng đứng bên cửa sổ vén lên một góc rèm, thận trọng nhìn xuống phía dưới. Quả đúng như y dự liệu, Cổ Thần Hoán không hề xuống dưới đó tiếp chuyện với khách khứa, mà đi tới chỗ Chu Khảm nói gì đó, sau đó hắn tránh khỏi đoàn người, sắc mặt âm trầm đi về hướng đại môn. TruyenLau
Dư Thặng đương nhiên biết vì sao Cổ Thần Hoán lại rời đi, nhưng y tuyệt đối không tin là hắn nảy sinh lòng từ bi đối với người kia. Một nam nhân cứng rắn, trái tim đương nhiên cũng sẽ cứng rắn. Dư Thặng hiểu rất rõ, chỉ với chuyện Cổ Thần Hoán cho rằng Thời Thiên đã gián tiếp hại chết mẹ hắn thôi cũng đã đủ để khiến hắn ghét hận cậu cả đời. Cảm giác ghét hận này đủ để áp chế hắn không nảy sinh bất kỳ lòng thương hại nào đối với cậu.
Nhưng cho dù là vậy, trong lòng Dư Thặng vẫn cảm thấy rất không thoải mái. Y cực kỳ hi vọng Cổ Thần Hoán có thể dứt khoát lấy mạng Thời Thiên, như thế y sẽ không còn cảm giáchắn và cậu dây dưa không rõ.
_____
"Cậu nói cái gì?"
Nguyên Hiên đang uống rượu giải sầu ở quán bar thì nhận được điện thoại từ bạn tốt Bành Thiệu. Nghe Bành Thiệu nói xong, Nguyên Hiên giận dữ rống to một câu, dọa cả đám nữ nhân phấn son đầy mặt đang định ra tán tỉnh hắn phải vội vã lui về.
"Cậu say à? Rống cái gì nha?" Bành Thiệu có chút khó chịu, "Người nên tức giận phải là tôi mới đúng. Cậu rủ tôi tham gia yến, kêt quả vừa tới mấy phút cậu đã bốc hơi chuồn về. Giờ tôi kể chuyện lý thú ở đó cho cậu mà cậu còn hét lên với tôi."
"Bành Thiệu! Cậu tên khốn kiếp! Sao không kể sớm hơn?!" Nguyên Hiên giận đỏ mắt, tay siết chặt điện thoại, chỉ hận không thể bẻ gãy chiếc điện thoại mạ vàng của mình ra thành hai mảnh, "Con mẹ nó cậu có biết người bị đánh kia chính là người mà lão tử thích không hả?"
Bành Thiệu ngẩn người, sau mấy giây mới kinh ngạc hỏi, "Người lần trước cậu nói với tôi chính là cậu ta?! Không... Không đến nỗi như vậy đi?!"
"Bây giờ cậu ấy đang ở đâu? Vẫn đứng đó sao?" Nguyên Hiên vội vàng hỏi, tay nhanh chóng vơ lấy chìa khóa xe ở trên bàn, đứng lên ra khỏi quán bar.
Nguyên Hiên lúc này cực kỳ hối hận, hối hận lúc ấy mình đã quá kích động bỏ đi. Hắn vốn tưởng rằng Cổ Thần Hoán là kẻ hoa tâm, đã có Thời Thiên còn cùng kẻ khác mập mờ không rõ. Thật không ngờ...
____
Qua lời kể của Bành Thiệu, Nguyên Hiên chỉ biết là Thời Thiên bị vạch trần thân phận gì đó, bị mọi người căm hận, sau đó bị Cổ Thần Hoán tát trước mặt tất cả, cuối cùng là tuyên bố đính hôn với người khác.
Đối tượng đính hôn của Cổ Thần Hoán biến thành một người khác. Nguyên Hiên tuyệt đối không tin hành động đó của Cổ Thần Hoán là nhất thời kích động nên mới làm thế, đây nhất định là âm mưu ngay từ đầu của Cổ Thần Hoán.
Nguyên Hiên không biết gút mắc trong chuyện này cũng không muốn biết. Hắn chỉ biết hắn đang rất hối hận, thời điểm người kia cô độc nhất hắn lại không có ở bên. Nghe Bành Thiệu miêu tả lại cảnh tượng lúc đó, Nguyên Hiên đau vô cùng, vì Thời Thiên mà đau. Hắn khó có thể tưởng tượng một người thanh lãnh kiên cường lại phải rời đi trong tiếng chửi mắng nhục mạ của mọi người.
Giờ phút này, Nguyên Hiên chỉ muốn tìm được Thời Thiên mà thôi.
"Tôi đây nào biết a, cậu ta đi cũng gần hai tiếng rồi.... Này! Nguyên Hiên! Này!"
Nguyên Hiên tắt điện thoại nhanh chóng khởi động xe, lái như bay về phía nhà Thời Thiên. Nguyên Hiên dần bình tĩnh lại, bởi hắn đột nhiên nhớ ra một chuyện.
Thời Thiên đối với Cổ Thần Hoán đã tuyệt tâm, vậy chẳng phải Nguyên Hiên hắn có cơ hội rồi sao?
Tới nhà của Thời Thiên, không thấy có ai, Nguyên Hiên lại lái xe đi tới chỗ tổ chức tiệc của Cổ Thần Hoán ở ngoại thành. Nguyên Hiên đoán, lúc này Thời Thiên rất có thể là đang trên đường trở về.
___
Cổ Thần Hoán lái rất chậm. Tay hắn nắm chặt vô lăng, hai mắt ấm lãnh tìm kiếm bên đường. Hắn biết Thời Thiên không mang tiền mặt nên chỉ có thể đi bộ, lúc này hẳn là vẫn chưa được bao xa.
Chưa tới mười phút Cổ Thần Hoán đã tìm được Thời Thiên. Cậu không vội vã chạy về mà an tĩnh ngồi trên ghế chờ xe buýt, đầu hơi cúi, hai tay đặt ở trên đùi, tầm mắt buông xuống nhìn mặt đất.
Cổ Thần Hoán dừng xe ở một góc cách trạm dừng hai mươi mấy mét, tắt máy. Hắn ngồi yên trong xe như một cỗ máy, trên mặt không có biểu tình gì, chỉ có đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo vẫn bám chặt lên người Thời Thiên.
Thời Thiên cúi thấp đầu, âu phục trắng trên người bị rượu nhuộm đỏ, vô cùng chật vật, Cổ Thần Hoán không nhìn thấy biểu tình trên khuôn mặt Thời Thiên, ánh đèn leo lét càng khiến hình bóng cậu trở nên nhạt nhòa, như sắp tan biến.
Cứ như vậy, một phút, hai phút... mười phút. Thời Thiên vẫn ngồi yên không nhúc nhích. Cổ Thần Hoán hạ kính xe đốt một điếu thuốc, thong thả nhả ra từng vòng khói, hai mắt từ đầu đến cuối vẫn dán chặt vào Thời Thiên không rời.
Cổ Thần Hoán luôn có cảm giác, Thời Thiên sẽ không vì chuyện này mà suy sụp. Hắn cũng chờ mong cậu có thể làm ra một chút phản ứng gì đó. Hắn biết Thời Thiên là một người tâm cao khí ngạo, người như vậy khi bị đả kích, hoặc là thất bại không gượng dậy nổi, hoặc là tiếp tục quyết chiến đến cùng.
Nếu như Thời Thiên không gượng dậy nổi, vừa vặn đúng với tâm ý của Cổ Thần Hoán. Còn nếu Thời Thiên muốn cá chết lưới rách với hắn, vậy cậu nhất định thua chắc rồi, bởi vì Cổ Thần Hoán hắn có đủ các loại thủ đoạn còn tàn ác hơn có thể khiến Thời Thiên hoàn toàn mất đi năng lực phản kháng.
Nhưng phản ứng bây giờ của cậu.... là ý gì?
- Quyển 2 - Chương 1: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 1: Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 2: Từ chức
- Quyển 2 - Chương 2: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 3: Đánh giá cao cậu
- Quyển 2 - Chương 3
- Chương 3: Từ chức
- Quyển 1 - Chương 4: Mười hai vạn sáu
- Quyển 2 - Chương 4: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 4: Đánh giá cao cậu
- Quyển 1 - Chương 5: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 2 - Chương 5: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 5: Mười hai vạn sáu
- Quyển 1 - Chương 6: Thú bị nhốt
- Quyển 2 - Chương 6: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 6: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 1 - Chương 7: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 2 - Chương 7
- Chương 7: Thú bị nhốt
- Quyển 1 - Chương 8: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 2 - Chương 8: Chuyện tự nhiên?
- Chương 8: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 1 - Chương 9: Đồ Thấp hèn
- Quyển 2 - Chương 9: Lừa gạt?
- Chương 9: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 1 - Chương 10: Phải đến gặp hắn
- Quyển 2 - Chương 10: Hài cốt ở đâu?
- Chương 10: Đồ Thấp hèn
- Quyển 1 - Chương 11: Nguỵ biện?
- Quyển 2 - Chương 11: Không thể khống chế!
- Chương 11: Phải đến gặp hắn
- Quyển 1 - Chương 12: Giao dịch!
- Quyển 2 - Chương 12: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 12: Nguỵ biện?
- Quyển 1 - Chương 13: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 2 - Chương 13: Mấy năm không gặp
- Chương 13: Giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 14: Ba mươi sáu kế
- Quyển 2 - Chương 14: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 14: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 1 - Chương 15: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 2 - Chương 15: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 15: Ba mươi sáu kế
- Quyển 1 - Chương 16: Ngoan liệt!
- Quyển 2 - Chương 16: Âm mưu
- Chương 16: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 1 - Chương 17: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 2 - Chương 17: Rất gần
- Chương 17: Ngoan liệt!
- Quyển 1 - Chương 18: Bốn cái tát
- Quyển 2 - Chương 18: Đố kị
- Chương 18: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 1 - Chương 19: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 19: Chân tướng thực sự
- Chương 19: Bốn cái tát
- Quyển 1 - Chương 20: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 2 - Chương 20: Tối hôm qua
- Chương 20: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 1 - Chương 21: Hoa rời đất
- Quyển 2 - Chương 21: Chẳng là cái quái gì
- Chương 21: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 1 - Chương 22: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 2 - Chương 22: Kẻ nhu nhược
- Chương 22: Hoa rời đất
- Quyển 1 - Chương 23: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 2 - Chương 23: Tức giận
- Chương 23: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 1 - Chương 24: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 2 - Chương 24: Dập đầu
- Chương 24: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 1 - Chương 25: Trầm luân
- Quyển 2 - Chương 25: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 25: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 1 - Chương 26: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 2 - Chương 26: Chờ đợi
- Chương 26: Trầm luân
- Quyển 1 - Chương 27: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 2 - Chương 27: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 27: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 1 - Chương 28: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 2 - Chương 28: Sợ hãi
- Chương 28: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 1 - Chương 29: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 2 - Chương 29: Đưa?
- Chương 29: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 30: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 2 - Chương 30: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 30: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 1 - Chương 31: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 2 - Chương 31: Kinh hỉ
- Chương 31: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 1 - Chương 32: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 2 - Chương 32: Xảy ra vấn đề
- Chương 32: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 1 - Chương 33: Có ý gì!
- Quyển 2 - Chương 33: Dám lừa tôi!
- Chương 33: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 1 - Chương 34: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 34: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 34: Có ý gì!
- Quyển 1 - Chương 35: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 2 - Chương 35: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 35: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 36: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 2 - Chương 36: Vặn vẹo
- Chương 36: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 1 - Chương 37: Camera trong phòng tắm
- Quyển 2 - Chương 37: Nhục nhã
- Chương 37: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 1 - Chương 38: Miếng bánh có độc
- Chương 38: Camera trong phòng tắm
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi muốn có được em
- Chương 39: Miếng bánh có độc
- Quyển 1 - Chương 40: Thật giả?
- Chương 40: Tôi muốn có được em
- Quyển 1 - Chương 41: Tôi sẽ là người kết thúc
- Chương 41: Thật giả?
- Quyển 1 - Chương 42: Gạt tàn thuốc
- Chương 42: Tôi sẽ là người kết thúc
- Quyển 1 - Chương 43: Người trên áp phích quảng cáo
- Chương 43: Gạt tàn thuốc
- Quyển 1 - Chương 44: Em lại còn cùng với hắn!
- Chương 44: Người trên áp phích quảng cáo
- Quyển 1 - Chương 45: Luân hãm
- Chương 45: Em lại còn cùng với hắn!
- Quyển 1 - Chương 46: Vứt bỏ rác thải!
- Chương 46:
- Quyển 1 - Chương 47: Vô luận thật giả
- Chương 47: Vứt bỏ rác thải!
- Quyển 1 - Chương 48: Cuối cùng cũng tới
- Chương 48: Vô luận thật giả
- Quyển 1 - Chương 49: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Chương 49: Cuối cùng cũng tới
- Quyển 1 - Chương 50: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Chương 50: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Quyển 1 - Chương 51: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Chương 51: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Quyển 1 - Chương 52: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Chương 52: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Quyển 1 - Chương 53: Phản tướng nhất quân*
- Chương 53: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Quyển 1 - Chương 54: Bá chủ sa cơ
- Chương 54: Phản tướng nhất quân*
- Quyển 1 - Chương 55: Chiến đấu đến chết!
- Chương 55: Bá chủ sa cơ
- Quyển 1 - Chương 56: Được bước nào hay bước ấy
- Chương 56: Chiến đấu đến chết!
- Quyển 1 - Chương 57: Bồi thường thỏa thuận?
- Chương 57: Được bước nào hay bước ấy
- Quyển 1 - Chương 58: Lấy mạng trả nợ!
- Chương 58: Bồi thường thỏa thuận?
- Quyển 1 - Chương 59: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Chương 59: Lấy mạng trả nợ!
- Quyển 1 - Chương 60: Cho anh thứ anh muốn
- Chương 60: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Quyển 1 - Chương 61: Ăn mày trong rãnh nước
- Chương 61: Cho anh thứ anh muốn
- Quyển 1 - Chương 62: Giống hệt như bốn năm trước
- Chương 62: Ăn mày trong rãnh nước
- Quyển 1 - Chương 63: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Chương 63: Giống hệt như bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 64: Hoặc sương
- Chương 64: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Quyển 1 - Chương 65: Cực hạn?
- Chương 65: Hoặc sương
- Quyển 1 - Chương 66: Một đêm giao dịch!
- Chương 66: Cực hạn?
- Quyển 1 - Chương 67: Là ai?
- Chương 67: Một đêm giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 68: Bốn năm trước (Hạ)
- Chương 68:
- Quyển 1 - Chương 69: Cởi quần áo
- Chương 69: Bốn năm trước (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 70: Vị thần bị chà đạp
- Chương 70: Cởi quần áo
- Quyển 1 - Chương 71: Làm gì?!
- Chương 71: Vị thần bị chà đạp
- Quyển 1 - Chương 72: Mất đi tất cả
- Chương 72:
- Quyển 1 - Chương 73: Bảy tấc
- Chương 73: Mất đi tất cả
- Quyển 1 - Chương 74: Một lần một vạn!
- Chương 74: Bảy tấc
- Quyển 1 - Chương 75: Một chiếc nhẫn khác
- Chương 75: Một lần một vạn!
- Quyển 1 - Chương 76: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Chương 76: Một chiếc nhẫn khác
- Quyển 1 - Chương 77: Đang ở dưới lầu!
- Chương 77: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Quyển 1 - Chương 78: Dựa vào cả đời!
- Chương 78: Đang ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 79: Nhẫn ở đâu ra?
- Chương 79: Dựa vào cả đời!
- Quyển 1 - Chương 80: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Chương 80: Nhẫn ở đâu ra?
- Quyển 1 - Chương 81: Dập đầu
- Chương 81: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 82: Không thể theo ý ông ta!
- Chương 82: Dập đầu
- Quyển 1 - Chương 83: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Chương 83: Không thể theo ý ông ta!
- Quyển 1 - Chương 84: Không nên cưng chiều cậu!
- Chương 84: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Quyển 1 - Chương 85: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Chương 85: Không nên cưng chiều cậu!
- Quyển 1 - Chương 86: Lần thứ hai đến khách sạn
- Chương 86: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 87: Hung hăng!
- Chương 87: Lần thứ hai đến khách sạn
- Quyển 1 - Chương 88: Giết!
- Chương 88: Hung hăng!
- Quyển 1 - Chương 89: Thề không chết đi!
- Chương 89:
- Quyển 1 - Chương 90: Trò hay
- Chương 90: Thề không chết đi!
- Quyển 1 - Chương 91: Rời vào biệt thự
- Chương 91:
- Quyển 1 - Chương 92: Vai chính!
- Chương 92: Rời vào biệt thự
- Quyển 1 - Chương 93: Trùng hợp như thế!
- Chương 93: Vai chính!
- Quyển 1 - Chương 94: Ngồi vào vị trí
- Chương 94: Trùng hợp như thế!
- Quyển 1 - Chương 95: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Chương 95: Ngồi vào vị trí
- Quyển 1 - Chương 96: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Chương 96: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 97: Ai chờ đúng người?
- Chương 97: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 98: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Chương 98: Ai chờ đúng người?
- Quyển 1 - Chương 99: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Chương 99: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Quyển 1 - Chương 100: Đều là tiện nhân!
- Chương 100: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 101: Nhẫn
- Chương 101: Đều là tiện nhân!
- Quyển 1 - Chương 102: Gặp lại
- Chương 102:
- Quyển 1 - Chương 103: Sẽ không buông tha em
- Chương 103: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 104: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Chương 104: Sẽ không buông tha em
- Quyển 1 - Chương 105: Chuyện đương nhiên phát triển
- Chương 105: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Quyển 1 - Chương 106: Người điên
- Chương 106: Chuyện đương nhiên phát triển
- Quyển 1 - Chương 107: Chuột xám và pho mát
- Chương 107: Người điên
- Quyển 1 - Chương 108: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Chương 108: Chuột xám và pho mát
- Quyển 1 - Chương 109: Đe dọa!
- Chương 109: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Quyển 1 - Chương 110: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Chương 110:
- Quyển 1 - Chương 111: Em chờ chết đi!
- Chương 111: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Quyển 1 - Chương 112: Dày vò cùng tiêu dao
- Chương 112: Em chờ chết đi!
- Quyển 1 - Chương 113: Sắp!
- Chương 113: Dày vò cùng tiêu dao
- Quyển 1 - Chương 114: Chuẩn bị trò hay
- Chương 114:
- Quyển 1 - Chương 115: Sao có thể!
- Chương 115: Chuẩn bị trò hay
- Quyển 1 - Chương 116: Đánh giá
- Chương 116: Sao có thể!
- Quyển 1 - Chương 117: Chờ mình!
- Chương 117: Đánh giá
- Quyển 1 - Chương 118: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Chương 118: Chờ mình!
- Quyển 1 - Chương 119: Cho hắn một cái tát!
- Chương 119: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Quyển 1 - Chương 120: Ứng biến
- Chương 120: Cho hắn một cái tát!
- Quyển 1 - Chương 121: Nhìn kĩ khi ngủ
- Chương 121: Ứng biến
- Quyển 1 - Chương 122: Cùng nhau tâm sự
- Chương 122: Nhìn kĩ khi ngủ
- Quyển 1 - Chương 123: Thủ đoạn có sáng tạo
- Chương 123: Cùng nhau tâm sự
- Quyển 1 - Chương 124: Xe chấn
- Chương 124: Thủ đoạn có sáng tạo
- Quyển 1 - Chương 125: Đánh!
- Chương 125:
- Quyển 1 - Chương 126: Nhẫn trên tay hắn
- Chương 126:
- Quyển 1 - Chương 127: Mồi dẫn lửa
- Chương 127: Nhẫn trên tay hắn
- Quyển 1 - Chương 128: Có thể điều khiển
- Chương 128: Mồi dẫn lửa
- Quyển 1 - Chương 129: E hèm!
- Chương 129: Có thể điều khiển
- Chương 130:
- Chương 131: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 132: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 133
- Chương 134: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 135: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 136: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 137
- Chương 138: Chuyện tự nhiên?
- Chương 139: Lừa gạt?
- Chương 140: Hài cốt ở đâu?
- Chương 141: Không thể khống chế!
- Chương 142: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 143: Mấy năm không gặp
- Chương 144: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 145: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 146:
- Chương 147: Rất gần
- Chương 148:
- Chương 149: Chân tướng thực sự
- Chương 150: Tối hôm qua
- Chương 151: Chẳng là cái quái gì
- Chương 152: Kẻ nhu nhược
- Chương 153: Tức giận
- Chương 154: Dập đầu
- Chương 155: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 156: Chờ đợi
- Chương 157: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 158:
- Chương 159:
- Chương 160: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 161:
- Chương 162: Xảy ra vấn đề
- Chương 163: Dám lừa tôi!
- Chương 164: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 165: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 166: Vặn vẹo
- Chương 167: Nhục nhã
Tránh Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.