Edit: Phương Vũ LustLeviathan
Thời Thiên có thể nghe ra, thanh âm ôn nhu của Cổ Thần Hoán không chứa đựng bất kỳ ý tứ thấp kém, không giống đang hỏi mà như một câu trần thật, không phải "Trở lại bên tôi được không" mà là "Đến bên tôi được không."
Vượt qua quá khứ, thân phận sớm đã cách biệt, Thời Thiên đột nhiên ý thức được, Cổ Thần Hoán từng cam kết không làm hại cậu, kỳ thật chính là vì muốn kéo dài trò chơi mèo vờn chuột này, hắn chẳng việc gì phải hạ mình với một thứ đồ chơi mà hắn tiện tay bắt lấy, sao phải buông tha cho người mà hắn ghét hận suốt bốn năm. Hắn có quyền, có thế lực, chỉ khẽ động đầu ngón tay đã có thiên vạn loại thủ đoạn khiến người sống không bằng chết, sao có thể vì một bản thỏa thuận mà từ bỏ dằn vặt người mình hận.
Đem một người đã từng nhục mạ mình, xem thường mình, thậm chí đã từng đánh đập mình mạnh mẽ đạp dưới lòng bàn chân, nhìn người đó sa sút thành cẩu, trò chơi này đối với đa số người mà nói, sảng khoái cực kỳ.
Con người vốn không phải sinh vật lòng dạ từ bi, thấu hiểu lẫn nhau cũng chỉ bởi vì đã từng trải qua chuyện giống như đối phương mà thôi. Thời Thiên thừa nhận, cậu không thể hiểu nổi nỗi oán hận của Cổ Thần Hoán đối với mình, hiện tại chỉ biết rằng, sự chán ghét và căm hận của hắn đối với cậu sẽ không biến mất. Cho nên, hắn sẽ không buông tha.
Bởi chính hắn đã từng nói mãi mãi sẽ không thay đổi cái nhìn về cậu.
Lúc trước, Thời Thiên vẫn luôn ôm hi vọng rằng Cổ Thần Hoán sẽ bỏ qua cho cậu, giờ ngẫm lại, Thời Thiên nhận ra ý nghĩ đó của mình ngu xuẩn đến nực cười, cậu lấy tự tin ở đâu mà nghĩ rằng Cổ Thần Hoán sẽ từ bi với mình? Đổi lại là cậu, có lẽ cũng sẽ làm như vậy mà thôi. Cậu từng là người có thù tất báo, bởi vì lúc đó cậu vẫn còn là thiếu gia ngông cuồng tự đại, hiện tại chẳng còn gì, cho nên chịu oan ức chỉ có thể ẩn nhẫn. Cổ Thần Hoán cũng vậy mà thôi, bốn năm trước hắn đứng trước mặt cậu, đánh không hoàn thủ, mắng không cãi lại, tất cả chỉ vì thân phận thấp kém, bây giờ quyền thế tới tay, báo thù rửa hận là chuyện đương nhiên.
Trên đời nào có người phục tùng tuyệt đối như vậy....
"Em không muốn sao?" Cổ Thần Hoán v**t v* tóc Thời Thiên, nhẹ nhàng chậm rãi.
"Cho em suy nghĩ mấy ngày được không?" Thời Thiên nhàn nhạt rũ mắt, thanh âm nhỏ nhẹ, "Cổ Thần Hoán, anh làm trái tim em rất loạn." Nói xong, Thời Thiên ngẩng đầu, ánh mắt bi thương yếu đuối, "Ít nhất hãy để em được yên tĩnh một chút."
Ngụy trang không phải là độc quyền của riêng ai, nhưng dối trá lại là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất.
Huống chi qua một tháng, Thời Thiên đối với những chuyện như vậy đã dễ như trở bàn tay.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thời Thiên nói làm Cổ Thần Hoán rất hài lòng, ít nhất hắn có thể xác định, nhục nhã mấy ngày trước chưa đủ để cậu hoàn toàn cự tuyệt hắn.
Thời Thiên vẫn yêu hắn, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi tuy là giả, nhưng khi cậu cô đơn nhất hắn vẫn có ở bên cho cậu chút ấm áp.
"Được." Cổ Thần Hoán khẽ cười, hắn cúi xuống hôn lên môi Thời Thiên, Thời Thiên không trốn tránh, tùy ý để hắn hôn, may mắn chỉ đơn giản là cái chạm nhẹ, bằng không Thời Thiên thật không biết làm sao nhịn xuống. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sắc mặt Cổ Thần Hoán nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cho đến khi rời đi vẫn mang theo tiếu ý thỏa mãn. Thời Thiên đứng bên cửa sổ nhìn dõi theo xe Cổ Thần Hoán, ánh mắt quỷ dị vô cùng, cậu buông rèm ngồi trên ghế sôpha vừa ăn mỳ, vừa gọi điện cho bạn tốt Quan Lĩnh.
"Tìm được việc rồi? Thật sự quá tốt!" Đầu dây bên kia, giọng Quan Lĩnh ồn ào truyền đến, "Là việc gì? Có mệt hay không? Cậu đừng liều mạng a! Nếu không chịu nổi thì đừng làm, một người bạn nói với tôi bên cậu ta thiếu ngươi, hay là.... "
Thời Thiên chờ Quan Lĩnh nói xong, mới bình tĩnh nói, "Không cần đâu Quan Lĩnh, chuyện công việc tạm thời cứ quyết định như vậy, tôi gọi điện cho cậu là có việc muốn nhờ."
Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Hảo hảo! Nói thẳng là được rồi, tôi đã bao giờ làm cậu thất vọng chưa?" Quan Lĩnh cười nói.
"Tôi muốn bán căn nhà đang ở, giúp tôi hỏi bằng hữu của cậu một chút, có ai muốn mua nhà hay không?"
"Cái gì?" Quan Lĩnh kinh sợ đến mức hô to, "Cậu điên rồi? Nhà bán rồi cậu sống ở đâu? Tôi biết cậu cần tiền, nhưng không đến nỗi phải bán nhà đi! Nếu không tôi cho cậu mượn.... "
"Không cần, Quan Lĩnh." Thời Thiên nhàn nhạt xen ngang, "Tôi bán nhà là có chủ ý."
"Nhìn cậu bình thường rất tiết kiệm, hay là đã sớm tích lũy để mua nhà mới rồi?"
"Coi như vậy đi, nói chung tôi muốn bán nhà trong vòng mười ngày tới."
"Gấp như vậy? Đệt! Tôi cũng không quản cậu phát điên cái gì nữa, tóm lại để tôi giúp cậu hỏi thử, chờ tin của tôi.... "
Ăn tối xong, Thời Thiên lên lầu tắm rửa, nhìn chính mình trong gương, cậu nở nụ cười.
Bốn năm, đã bao lâu không thoải mái như lúc này?
Tình cảm của người có địa vị thấp kém chỉ như một trò cười không đáng để vào mắt, trái tim cô độc suốt bốn năm bị đùa giỡn giẫm đạp như bùn đất. Khi cậu đau lòng tuyệt vọng, hắn lại làm như không có gì xảy ra muốn cậu quay về yêu hắn lần nữa, hắn lấy đâu ra tự tin đó vậy?
Là do cậu ti tiện hay sao? Cõ lẽ vậy, nhưng tuyệt đối không tiện đến mức không biết xấu hổ, bởi vì từ giờ trở đi, cậu còn phải quay lại làm vị thiếu gia bị người căm hận kia!
____
Lượng khách tới quán bar vào ban ngày không quá nhiều, cho nên Thời Thiên không bận lắm, cậu như một pho tượng được điêu khắc tinh tế đứng sau quầy bar.
Lúc không có khách tới uống rượu, Thời Thiên cúi xuống lau chiếc ly tinh mỹ trên tay, rất nhiều người muốn lại gần bắt chuyện đều bị thái độ không nóng không lạnh của cậu đuổi đi mất.
Thân ảnh thon dài ưu nhã của Thời Thiên là một điểm sáng lớn trong quán rượu, như một bức tranh sơn dầu ưu mỹ, sự trầm mặc cùng động tác thành thạo là loại vẻ đẹp sinh ra để thỏa mãn thị giác.
Một Thời Thiên chói mắt như vậy làm Dư Thặng vẫn luôn ngồi trong góc nhìn chằm chằm vào cậu có chút đố kị, thậm chí là ước ao.
Khí chất có thể chia thành hai loại, một là khí chất có thể nhìn được bằng mắt, hai là cảm nhận bằng giác quan, loại thứ nhất chỉ có thể dựa vào bề ngoài đánh giá, loại thứ hai lại là trời sinh, sự cao quý lãnh diễm từ tích cách cùng tu dưỡng dung hợp mà thành, khiến cho kẻ khác phải say mê tán thưởng,
Thời Thiên cúi đầu thành thạo điều chế rượu, phía trước bỗng vang lên tiếng vỗ tay, cậu nâng đầu liếc nhìn một cái rồi lại hạ mắt xuống, tiếp tục động tác đang dang dở.
Cậu biết, người này nhất định phải đến chế nhạo mình hai câu mới chịu được.
"Thật khó có thể tin." Dư Thặng cười ngồi trước quầy bar, trên người một thân hàng hiệu, gương mặt viết rõ hai chữ trào phúng, "Nguyên lai chó hoang sống sót không phải bởi vì mệnh ngạnh, mà là vì có một thân đòi ăn hảo bản lĩnh."
Thời Thiên đem rượu đã phối tốt đẩy đến trước mặt một vị khách, vị khách kia thấy trên mặt Dư Thặng viết mấy chữ "Lăn xa một chút", lại thấy y toàn thân hàng hiệu liền thức thời dời thân, ngồi cách hai người xa một chút.
Xung quanh không còn người, Thời Thiên mới ngẩng đầu nhìn Dư Thặng, động tác lau rửa trên tay vẫn tiếp tục không ngừng, "Muốn uống gì không?"
Không thấy phản ứng như mong muốn, Dư Thặng cũng không lập tức trở mặt, y chỉ cười, "Biết quán rượu này là của ai không?"
Thời Thiên lặng yên không nói làm Dư Thặng có cảm giác tự chuốc nhục nhã, y dùng tay gõ nhẹ lên mặt bàn, "Thời Thiên, quán rượu này là của tôi, tôi chính là ông chủ của cậu."
Thời Thiên thoáng dừng động tác rồi lại tiếp tục lau chùi, Dư Thặng nói làm cậu có chút giật mình, vốn tưởng rằng y chỉ là dùng tiền để mua chuộc thông đồng với giám đốc, không nghĩ tới y chính là ông chủ ở đây.
Dư Thặng hẳn là không để cái quán nhỏ này vào mắt đi, cho nên chỉ có hai khả năng, một là Dư Thặng vì muốn nhục nhã cậu mà đặc biệt mua lại quán rượu này, hoặc cũng có thể đây là địa điểm ẩn náu của Cổ Thần Hoán ở khu vực ngoại thành, tạm thời do Dư Thặng quản lý.
Thời Thiên ngẩng đầu thờ ơ cười hỏi, "Ông chủ, muốn uống gì?"
Nếu đã quyết định đối với phó Cổ Thần Hoán, vậy giải quyết một tên pháo hôi cũng không phải cái gì quá phiền phức.
Ở nơi Cổ Thần Hoán không nhìn thấy, Dư Thặng sẽ không cố ý giấu bản chất thật của mình, đối với thái độ lãnh đạm của Thời Thiên, y chỉ cảm thấy vô cùng chán ghét mà thôi.
Dư Thặng hít sâu một hơi, y lại cười khẽ, tay trái nâng lên nhẹ nhàng v**t v* chiếc nhẫn đính hôn đeo trên ngón áp út, "Có người nhất định đã từng ao ước chiếc nhẫn này sẽ được đeo trên tay mình đi, ha ha, kết quả chỉ nhận được một cái tát, thật đáng thương."
Thời Thiên nhìn chiếc nhẫn tinh xảo xa hoa trên tay Dư Thặng, cậu đột nhiên nhớ tới mình đã từng dùng hết tất cả tiền tích chữ đặt làm một đôi nhẫn, vốn định coi như trân bảo mà lấy ra vào tối hôm ấy, muốn cho Cổ Thần Hoán một kinh hỉ, nhưng e rằng nó đã bị đám người hắn sai tới đập phá nhà cậu lấy mất hoặc ném đi rồi, nói chung số tiền lớn nhất cậu có được suốt bốn năm qua bị cẩu ngoạm.
Thời Thiên thu hồi tầm mắt, cậu quay người định rời khỏi quầy bar, Dư Thặng thấy Thời Thiên muốn đi, sắc mặt liền trầm xuống, y đứng dậy vòng qua chiếc bàn dài chắn trước mặt Thời Thiên.
Y chịu đủ rồi, bốn năm trước là một hạ nhân thấp kém, chỉ có thể cúi đầu quỳ gối, giờ đây cậu chẳng còn gì, chỉ như chó hoang lề đường, y phải đòi lại tất cả những nhục nhã trước kia.
"Tôi muốn đi rửa tay, phiền anh nhường đường." Thời Thiên nhìn Dư Thặng, lạnh lùng nói.
Dư Thặng cười lạnh, gằn từng chữ, "Tôi không nhường."
Thời Thiên nhướng mày, cậu không phản bác gì chỉ đi vòng qua người Dư Thặng, Dư Thặng thấy Thời Thiên căn bản không thèm đặt mình vào mắt liền cực kỳ tức giận, y cầm lấy ly rượu trên quầy bar hất về phía Thời Thiên.
"Cho là được Thần ca chơi một tháng thì ngon? Không soi gương nhìn xem mình bây giờ tính là thứ gì, dám lên mặt với tôi? Thật chướng mắt!"
- Quyển 2 - Chương 1: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 1: Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-1: Quyển 1 - Khế tử
- Quyển 1 - Chương 1-2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 2: Từ chức
- Quyển 2 - Chương 2: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 2: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 3: Đánh giá cao cậu
- Quyển 2 - Chương 3
- Chương 3: Từ chức
- Quyển 1 - Chương 4: Mười hai vạn sáu
- Quyển 2 - Chương 4: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 4: Đánh giá cao cậu
- Quyển 1 - Chương 5: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 2 - Chương 5: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 5: Mười hai vạn sáu
- Quyển 1 - Chương 6: Thú bị nhốt
- Quyển 2 - Chương 6: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 6: Khách nhân trọng yếu
- Quyển 1 - Chương 7: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 2 - Chương 7
- Chương 7: Thú bị nhốt
- Quyển 1 - Chương 8: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 2 - Chương 8: Chuyện tự nhiên?
- Chương 8: Ngồi chỗ tôi
- Quyển 1 - Chương 9: Đồ Thấp hèn
- Quyển 2 - Chương 9: Lừa gạt?
- Chương 9: Ngôn ngữ nhục nhã!
- Quyển 1 - Chương 10: Phải đến gặp hắn
- Quyển 2 - Chương 10: Hài cốt ở đâu?
- Chương 10: Đồ Thấp hèn
- Quyển 1 - Chương 11: Nguỵ biện?
- Quyển 2 - Chương 11: Không thể khống chế!
- Chương 11: Phải đến gặp hắn
- Quyển 1 - Chương 12: Giao dịch!
- Quyển 2 - Chương 12: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 12: Nguỵ biện?
- Quyển 1 - Chương 13: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 2 - Chương 13: Mấy năm không gặp
- Chương 13: Giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 14: Ba mươi sáu kế
- Quyển 2 - Chương 14: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 14: Mặt chân thật nhất!
- Quyển 1 - Chương 15: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 2 - Chương 15: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 15: Ba mươi sáu kế
- Quyển 1 - Chương 16: Ngoan liệt!
- Quyển 2 - Chương 16: Âm mưu
- Chương 16: Thủ đoạn sát nhân vô số loại
- Quyển 1 - Chương 17: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 2 - Chương 17: Rất gần
- Chương 17: Ngoan liệt!
- Quyển 1 - Chương 18: Bốn cái tát
- Quyển 2 - Chương 18: Đố kị
- Chương 18: Nhà vệ sinh đối chiêu
- Quyển 1 - Chương 19: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 2 - Chương 19: Chân tướng thực sự
- Chương 19: Bốn cái tát
- Quyển 1 - Chương 20: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 2 - Chương 20: Tối hôm qua
- Chương 20: Bất lực cùng kinh hoảng
- Quyển 1 - Chương 21: Hoa rời đất
- Quyển 2 - Chương 21: Chẳng là cái quái gì
- Chương 21: Để tôi ôm anh thêm chút nữa
- Quyển 1 - Chương 22: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 2 - Chương 22: Kẻ nhu nhược
- Chương 22: Hoa rời đất
- Quyển 1 - Chương 23: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 2 - Chương 23: Tức giận
- Chương 23: Không phải đối thủ của mình
- Quyển 1 - Chương 24: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 2 - Chương 24: Dập đầu
- Chương 24: Nguyên Hiên vs Thời Thiên
- Quyển 1 - Chương 25: Trầm luân
- Quyển 2 - Chương 25: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 25: Sẽ không bỏ qua cậu!
- Quyển 1 - Chương 26: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 2 - Chương 26: Chờ đợi
- Chương 26: Trầm luân
- Quyển 1 - Chương 27: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 2 - Chương 27: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 27: Cổ Thần Hoán người?
- Quyển 1 - Chương 28: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 2 - Chương 28: Sợ hãi
- Chương 28: Chủ nhân của nơi này là tôi!
- Quyển 1 - Chương 29: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 2 - Chương 29: Đưa?
- Chương 29: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 30: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 2 - Chương 30: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 30: Thời Thiên vs Dư Thặng
- Quyển 1 - Chương 31: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 2 - Chương 31: Kinh hỉ
- Chương 31: Không cho cậu ta bất kỳ lối thoát!
- Quyển 1 - Chương 32: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 2 - Chương 32: Xảy ra vấn đề
- Chương 32: Một mình kiên cường chiến đấu!
- Quyển 1 - Chương 33: Có ý gì!
- Quyển 2 - Chương 33: Dám lừa tôi!
- Chương 33: Không ai thay ngươi kiên cường
- Quyển 1 - Chương 34: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 2 - Chương 34: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 34: Có ý gì!
- Quyển 1 - Chương 35: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 2 - Chương 35: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 35: Bốn năm trước (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 36: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 2 - Chương 36: Vặn vẹo
- Chương 36: Tất cả vẫn chưa kết thúc
- Quyển 1 - Chương 37: Camera trong phòng tắm
- Quyển 2 - Chương 37: Nhục nhã
- Chương 37: Bầu trời và ngôi sao
- Quyển 1 - Chương 38: Miếng bánh có độc
- Chương 38: Camera trong phòng tắm
- Quyển 1 - Chương 39: Tôi muốn có được em
- Chương 39: Miếng bánh có độc
- Quyển 1 - Chương 40: Thật giả?
- Chương 40: Tôi muốn có được em
- Quyển 1 - Chương 41: Tôi sẽ là người kết thúc
- Chương 41: Thật giả?
- Quyển 1 - Chương 42: Gạt tàn thuốc
- Chương 42: Tôi sẽ là người kết thúc
- Quyển 1 - Chương 43: Người trên áp phích quảng cáo
- Chương 43: Gạt tàn thuốc
- Quyển 1 - Chương 44: Em lại còn cùng với hắn!
- Chương 44: Người trên áp phích quảng cáo
- Quyển 1 - Chương 45: Luân hãm
- Chương 45: Em lại còn cùng với hắn!
- Quyển 1 - Chương 46: Vứt bỏ rác thải!
- Chương 46:
- Quyển 1 - Chương 47: Vô luận thật giả
- Chương 47: Vứt bỏ rác thải!
- Quyển 1 - Chương 48: Cuối cùng cũng tới
- Chương 48: Vô luận thật giả
- Quyển 1 - Chương 49: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Chương 49: Cuối cùng cũng tới
- Quyển 1 - Chương 50: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Chương 50: Em thật khiến cho tôi mê muội!
- Quyển 1 - Chương 51: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Chương 51: Thật khiến người ta sảng khoái!
- Quyển 1 - Chương 52: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Chương 52: Ai cũng không được cản cậu ấy!
- Quyển 1 - Chương 53: Phản tướng nhất quân*
- Chương 53: Thông minh? Ngu xuẩn?
- Quyển 1 - Chương 54: Bá chủ sa cơ
- Chương 54: Phản tướng nhất quân*
- Quyển 1 - Chương 55: Chiến đấu đến chết!
- Chương 55: Bá chủ sa cơ
- Quyển 1 - Chương 56: Được bước nào hay bước ấy
- Chương 56: Chiến đấu đến chết!
- Quyển 1 - Chương 57: Bồi thường thỏa thuận?
- Chương 57: Được bước nào hay bước ấy
- Quyển 1 - Chương 58: Lấy mạng trả nợ!
- Chương 58: Bồi thường thỏa thuận?
- Quyển 1 - Chương 59: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Chương 59: Lấy mạng trả nợ!
- Quyển 1 - Chương 60: Cho anh thứ anh muốn
- Chương 60: Loại bỏ lối thoát duy nhất!
- Quyển 1 - Chương 61: Ăn mày trong rãnh nước
- Chương 61: Cho anh thứ anh muốn
- Quyển 1 - Chương 62: Giống hệt như bốn năm trước
- Chương 62: Ăn mày trong rãnh nước
- Quyển 1 - Chương 63: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Chương 63: Giống hệt như bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 64: Hoặc sương
- Chương 64: Tôi điên rồi mới đến đây cầu anh!
- Quyển 1 - Chương 65: Cực hạn?
- Chương 65: Hoặc sương
- Quyển 1 - Chương 66: Một đêm giao dịch!
- Chương 66: Cực hạn?
- Quyển 1 - Chương 67: Là ai?
- Chương 67: Một đêm giao dịch!
- Quyển 1 - Chương 68: Bốn năm trước (Hạ)
- Chương 68:
- Quyển 1 - Chương 69: Cởi quần áo
- Chương 69: Bốn năm trước (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 70: Vị thần bị chà đạp
- Chương 70: Cởi quần áo
- Quyển 1 - Chương 71: Làm gì?!
- Chương 71: Vị thần bị chà đạp
- Quyển 1 - Chương 72: Mất đi tất cả
- Chương 72:
- Quyển 1 - Chương 73: Bảy tấc
- Chương 73: Mất đi tất cả
- Quyển 1 - Chương 74: Một lần một vạn!
- Chương 74: Bảy tấc
- Quyển 1 - Chương 75: Một chiếc nhẫn khác
- Chương 75: Một lần một vạn!
- Quyển 1 - Chương 76: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Chương 76: Một chiếc nhẫn khác
- Quyển 1 - Chương 77: Đang ở dưới lầu!
- Chương 77: Tiện đến chết cũng không biết xấu hổ!
- Quyển 1 - Chương 78: Dựa vào cả đời!
- Chương 78: Đang ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 79: Nhẫn ở đâu ra?
- Chương 79: Dựa vào cả đời!
- Quyển 1 - Chương 80: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Chương 80: Nhẫn ở đâu ra?
- Quyển 1 - Chương 81: Dập đầu
- Chương 81: Lão bà, anh ở dưới lầu!
- Quyển 1 - Chương 82: Không thể theo ý ông ta!
- Chương 82: Dập đầu
- Quyển 1 - Chương 83: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Chương 83: Không thể theo ý ông ta!
- Quyển 1 - Chương 84: Không nên cưng chiều cậu!
- Chương 84: Cổ Thần Hoán VS Thời Việt Nam
- Quyển 1 - Chương 85: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Chương 85: Không nên cưng chiều cậu!
- Quyển 1 - Chương 86: Lần thứ hai đến khách sạn
- Chương 86: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên
- Quyển 1 - Chương 87: Hung hăng!
- Chương 87: Lần thứ hai đến khách sạn
- Quyển 1 - Chương 88: Giết!
- Chương 88: Hung hăng!
- Quyển 1 - Chương 89: Thề không chết đi!
- Chương 89:
- Quyển 1 - Chương 90: Trò hay
- Chương 90: Thề không chết đi!
- Quyển 1 - Chương 91: Rời vào biệt thự
- Chương 91:
- Quyển 1 - Chương 92: Vai chính!
- Chương 92: Rời vào biệt thự
- Quyển 1 - Chương 93: Trùng hợp như thế!
- Chương 93: Vai chính!
- Quyển 1 - Chương 94: Ngồi vào vị trí
- Chương 94: Trùng hợp như thế!
- Quyển 1 - Chương 95: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Chương 95: Ngồi vào vị trí
- Quyển 1 - Chương 96: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Chương 96: Cổ Thần Hoán VS Nguyên Hiên (Thượng)
- Quyển 1 - Chương 97: Ai chờ đúng người?
- Chương 97: Cổ Thần Hoán Vs Nguyên Hiên (Hạ)
- Quyển 1 - Chương 98: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Chương 98: Ai chờ đúng người?
- Quyển 1 - Chương 99: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Chương 99: Cảm ơn anh đã tốt với tôi như vậy
- Quyển 1 - Chương 100: Đều là tiện nhân!
- Chương 100: Trận hỏa hoạn bốn năm trước
- Quyển 1 - Chương 101: Nhẫn
- Chương 101: Đều là tiện nhân!
- Quyển 1 - Chương 102: Gặp lại
- Chương 102:
- Quyển 1 - Chương 103: Sẽ không buông tha em
- Chương 103: Gặp lại
- Quyển 1 - Chương 104: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Chương 104: Sẽ không buông tha em
- Quyển 1 - Chương 105: Chuyện đương nhiên phát triển
- Chương 105: Không nhịn được phá hủy tất cả!
- Quyển 1 - Chương 106: Người điên
- Chương 106: Chuyện đương nhiên phát triển
- Quyển 1 - Chương 107: Chuột xám và pho mát
- Chương 107: Người điên
- Quyển 1 - Chương 108: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Chương 108: Chuột xám và pho mát
- Quyển 1 - Chương 109: Đe dọa!
- Chương 109: Mang ý nghĩa có người muốn tử
- Quyển 1 - Chương 110: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Chương 110:
- Quyển 1 - Chương 111: Em chờ chết đi!
- Chương 111: So với ai khác càng có thủ đoạn!
- Quyển 1 - Chương 112: Dày vò cùng tiêu dao
- Chương 112: Em chờ chết đi!
- Quyển 1 - Chương 113: Sắp!
- Chương 113: Dày vò cùng tiêu dao
- Quyển 1 - Chương 114: Chuẩn bị trò hay
- Chương 114:
- Quyển 1 - Chương 115: Sao có thể!
- Chương 115: Chuẩn bị trò hay
- Quyển 1 - Chương 116: Đánh giá
- Chương 116: Sao có thể!
- Quyển 1 - Chương 117: Chờ mình!
- Chương 117: Đánh giá
- Quyển 1 - Chương 118: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Chương 118: Chờ mình!
- Quyển 1 - Chương 119: Cho hắn một cái tát!
- Chương 119: Bỏ mẹ nó đàm phán đi!
- Quyển 1 - Chương 120: Ứng biến
- Chương 120: Cho hắn một cái tát!
- Quyển 1 - Chương 121: Nhìn kĩ khi ngủ
- Chương 121: Ứng biến
- Quyển 1 - Chương 122: Cùng nhau tâm sự
- Chương 122: Nhìn kĩ khi ngủ
- Quyển 1 - Chương 123: Thủ đoạn có sáng tạo
- Chương 123: Cùng nhau tâm sự
- Quyển 1 - Chương 124: Xe chấn
- Chương 124: Thủ đoạn có sáng tạo
- Quyển 1 - Chương 125: Đánh!
- Chương 125:
- Quyển 1 - Chương 126: Nhẫn trên tay hắn
- Chương 126:
- Quyển 1 - Chương 127: Mồi dẫn lửa
- Chương 127: Nhẫn trên tay hắn
- Quyển 1 - Chương 128: Có thể điều khiển
- Chương 128: Mồi dẫn lửa
- Quyển 1 - Chương 129: E hèm!
- Chương 129: Có thể điều khiển
- Chương 130:
- Chương 131: Sẽ không chờ đợi thêm nữa
- Chương 132: Cút đi Thời Thiên!
- Chương 133
- Chương 134: Mục tiêu của hắn vẫn là ngươi
- Chương 135: Thời Thiên Vs Ly Giản
- Chương 136: Cổ Thần Hoán Vs Nghiêm Ngũ
- Chương 137
- Chương 138: Chuyện tự nhiên?
- Chương 139: Lừa gạt?
- Chương 140: Hài cốt ở đâu?
- Chương 141: Không thể khống chế!
- Chương 142: Chớ vì chuyện như vậy nháo không vui!
- Chương 143: Mấy năm không gặp
- Chương 144: Phiên ngoại Thời Thiên và Nghiêm Ngũ 1
- Chương 145: Phiên ngoại Nghiêm Ngũ và Thời Thiên 2
- Chương 146:
- Chương 147: Rất gần
- Chương 148:
- Chương 149: Chân tướng thực sự
- Chương 150: Tối hôm qua
- Chương 151: Chẳng là cái quái gì
- Chương 152: Kẻ nhu nhược
- Chương 153: Tức giận
- Chương 154: Dập đầu
- Chương 155: Đẩy nhanh kế hoạch
- Chương 156: Chờ đợi
- Chương 157: Thật lòng hay giả dối?
- Chương 158:
- Chương 159:
- Chương 160: Chạm đến đường biên ngang
- Chương 161:
- Chương 162: Xảy ra vấn đề
- Chương 163: Dám lừa tôi!
- Chương 164: Từ thiên đường xuống địa ngục
- Chương 165: Từ thiên đường xuống địa ngục 2
- Chương 166: Vặn vẹo
- Chương 167: Nhục nhã
Tránh Sủng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.