Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Chương 102: Ăn no cơm chó

Cách giải trí chính thức của đàn ông chỉ có mấy loại: ăn cơm, uống rượu, chơi game.

Đối với thanh niên đầu hai mươi và có bạn bè như anh mà nói, quán net là nơi không thể thiếu.

Nhưng Lucia không hiểu chuyện này, khi nàng tới quán net thấy từng dãy máy tính này, cùng những người đàn ông ngồi khom lưng trước máy tính chơi game, nàng hơi nghi hoặc.

Chơi game ở nhà và chơi game ở quán net, có khác biệt gì chứ?

Hạ Lê lại giải thích rằng, bên này có cảm giác không khí hơn.

“Cảm giác không khí…”

Lucia không hiểu từ này, nàng hiếu học, vừa cúi đầu đi vừa khó khăn gõ chữ tìm kiếm ý nghĩa của những từ này.

“Ngồi phòng riêng đi.”

Trước quầy lễ tân quán net, Hạ Lê đề nghị.

Phòng riêng không có mùi thuốc, mà còn tương đối yên tĩnh, Lucia ở bên cạnh anh cũng thoải mái hơn.

“Được,” Trần Đào mở máy ở quầy lễ tân, quay đầu lại hỏi, “Có cần mở cho Tiểu Lộ một máy không?”

“Không cần.” Hạ Lê mở miệng từ chối.

Nơi như quán net là một chứng minh thư một máy tính, Lucia không có chứng minh thư, nên không thể mở máy dư được.

Ba đứa kia cũng không hỏi nhiều, mở máy xong liền vào phòng riêng tìm chỗ ngồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tuy rằng việc dẫn bạn gái tới quán net… quả thật khá không ổn, nhưng đây rốt cuộc là chuyện của riêng anh, anh vui lòng, Tiểu Lộ cũng vui lòng.

Chuyện tình nguyện như vậy không cần thiết phải moi tận gốc.

“Anh nạp tiền vào thẻ rồi, em muốn ăn gì, thì ra quầy lấy, bảo họ trừ số dư máy số 87.”

Hạ Lê ngồi xuống ghế sofa mềm mại, anh kéo một chiếc ghế từ ngoài vào trong phòng riêng cho Lucia, Lucia cứ thế ngồi bên cạnh anh chơi điện thoại.

“Ồ, được.” Nghe thấy Hạ Lê đang nói chuyện với mình, Lucia ngẩng mặt nhỏ lên gật đầu. TruyenLau

Ở nhà nàng cũng chơi điện thoại một khoảng thời gian dài, đối với nàng mà nói, nơi như quán net ngoài môi trường thay đổi ra, so với bình thường cũng không có khác biệt gì.

Nàng không cần giao tiếp với những người thừa thãi, hơn nữa bên cạnh còn có anh, nên rất yên tâm.

Hạ Lê đeo tai nghe chỉnh vị trí bàn phím, trong lúc chờ giao diện game đăng nhập, anh lại tháo tai nghe ra, chống cằm nhìn xem Lucia đang làm gì.

“Em đang xem gì thế?” TruyenLau

“Hửm? Video đó, trên này có rất nhiều đồ ăn.”

Lucia chủ động đưa điện thoại cho Hạ Lê xem.

Trên đó đang phát ‘Thử thách đồ ăn cay nhất thế giới’…

Không ngờ trình độ thưởng thức video của Lucia đã tiến hóa tới mức này rồi.

Hy vọng đầu bếp nhỏ này không bị video ảnh hưởng, quay đầu làm cho anh một món ăn quỷ quái ra.

“Anh giới thiệu cho em một bộ phim, em có thể xem.”

“Phim gì?” Lucia mở đôi mắt xinh đẹp nhìn chằm chằm Hạ Lê.

“‘Anh ấy là rồng’, nói về tình yêu người và rồng… khụ, nói về chuyện người và rồng đó.” Hạ Lê nói.

Bộ phim này nói về tình yêu người rồng.

Chỉ có điều, người là nữ, rồng là nam.

Hoàn toàn trái ngược với tình huống của anh và Lucia.

Hiếm có một bộ phim lấy rồng làm chủ đề, Lucia luôn không hiểu tình cảm của con người, Hạ Lê nghĩ sau khi xem xong nàng sẽ có chút thu hoạch.

“Lát nữa ta sẽ đi xem.” Lucia gật đầu.

Ác long không hề phòng bị Hạ Lê rất dễ dàng lên thuyền cướp của Hạ Lê.

“Anh vào game rồi, có việc thì gọi anh,” quay đầu dùng chuột nhấp vào nút ‘Chấp nhận trận đấu’, Hạ Lê lại nói với Lucia, “Nếu lát nữa anh không nghe thấy, thì em cứ tháo tai nghe của anh ra.”

“Được…”

Lucia ngẩng mắt nhìn màn hình lớn của Hạ Lê.

Nàng biết loại game này là không thể tạm dừng được, nên khi Hạ Lê chơi game này, nàng thường rất ít làm phiền anh.

Ánh mắt lại quay về siêu cấp ớt cay đang phát trên điện thoại, Lucia nuốt nước bọt.

Loại đồ ăn cay cay, có tính tấn công đó không phải nàng chưa từng nếm thử.

Nhưng, kỳ lạ là, rõ ràng bản thân không thích khẩu vị này, nhưng khi nhìn thấy đồ vật khẩu vị này, luôn nhịn không được nuốt nước bọt.

“Viên Tử, tao bổ sung vị trí trợ thủ rồi, hai đứa mình đổi nhau đi, mày để tao lên đường trên, tao đảm bảo carry.”

“Cút đi! Không làm!”

“Mày cứ ngoan ngoãn đánh trợ thủ đi, Hầu Ca tao đánh rừng, lát nữa mày gọi một tiếng bố tao sẽ tới đường dưới một chuyến.”

“Đi con mẹ mày đi… ơ, giúp Hạ lão đại tranh tướng Akali, lát nữa bảo nó tới giúp tao gank.”

Những âm thanh ồn ào bên tai Lucia đều không hiểu, nàng đang chăm chú xem video ớt của mình, đột nhiên cảm thấy bóng người phía trước đang nhúc nhích, ngẩng đầu nhìn qua thì Hạ Lê đang cúi người tới, mặt lại gần sắp chạm vào mặt Lucia rồi.

“Anh, anh không chơi game sao…” Lucia vô cớ có chút căng thẳng.

“Đây không phải chưa bắt đầu sao.”

Hạ Lê đột nhiên hạ giọng rất nhẹ nhàng, trong môi trường ồn ào này, hai người cứ thế sát vào nhau nói chuyện riêng của mình.

“Em muốn nếm thử ớt ác quỷ trên này à?” Hạ Lê nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại của Lucia nói.

“Ta không thích ớt…”

Lucia lắc đầu như lắc lư cái trống lắc, nói xong nàng lại nhớ Hạ Lê là người tỉnh Thục, người tỉnh Thục hình như đều ăn cay được.

“Nhưng anh có thể nếm thử.”

“Anh không nếm đâu.” Hạ Lê cười nói, “Thứ này sẽ khiến cho đít… mông phun tia lửa đó.”

Câu này Lucia nghe xong, tay nhỏ run lên, nhấn tạm dừng màn hình.

Nàng có chút mong đợi nhìn chằm chằm Hạ Lê.

Khoan đã…

Đối mặt với đôi mắt trong veo này, trong lòng Hạ Lê thắt lại.

Liên tưởng tới ác long thích xem phun lửa.

Đừng có muốn xem cả chỗ đó phun lửa chứ.

Sở thích có hơi kỳ quái đó tiểu long long.

“Hội chiến cấp một hội chiến cấp một rồi!”

Trần Đào bên cạnh Hạ Lê vươn tay ra, muốn vỗ vỗ vị tướng đường giữa treo ở suối nguồn bên cạnh.

Kết quả tay vỗ vào khoảng không, quay đầu lại thấy thằng này đang thân mật với bạn gái.

“……” Chiến ý của Trần Đào tắt lịm, trong khoảnh khắc cảm thấy game trong tay mình không còn thơm ngon nữa.

Trong căn phòng nhỏ, tràn ngập mùi tình yêu chua lòm.

“Anh mau đi đi…”

Lucia đẩy đẩy Hạ Lê đang dính trên người mình, nhỏ giọng thúc giục.

Mặc dù chỉ là game, nhưng Lucia biết để đồng đội chờ đợi là không tốt.

Rõ ràng Hạ Lê khi làm dũng sĩ ở đại lục Azeroth, với đồng đội rất tích cực… giờ thì thay đổi rồi.

Hạ Lê thật sự không nhịn được, giơ tay véo một cái vào gò má trắng mềm mại của Lucia, mới quay đầu đeo tai nghe vào cổ, điều khiển nhân vật trong hình ảnh tiến lên.

Một video trong tay Lucia phát xong, ngẩng đầu yên lặng nhìn Hạ Lê chơi game.

Dũng sĩ của nàng đang chăm chú nhìn vào máy tính, trên mạng đều nói đàn ông nghiêm túc rất đẹp trai, nhưng Lucia không cho là vậy – dù sao Hạ Lê lúc nào cũng ngầu ngầu đẹp trai đẹp trai.

Nhân vật do Hạ Lê điều khiển hình như đã thành công hạ gục kẻ địch, Lucia nghiêng đầu nhìn, cũng không hiểu.

Nhưng… vừa rồi Hạ Lê đặt sự chú ý lên người nàng, hoàn toàn không để ý tới cảnh đồng đội cầu cứu, khiến Lucia có chút vui vui.

Có cảm giác được Hạ Lê để ý.

Cảm giác này không giống lần trước đi vườn thú bị đàn chim tập kích.

Lucia nghĩ, nếu là Hạ Lê bây giờ… khi anh thấy ta bị đàn chim vây đánh, hẳn sẽ không cười phá lên bên cạnh, mà là xả thân lao tới bảo vệ ta chứ?

Đại khái là cảm giác mơ hồ như vậy.

Lucia gỡ rối suy nghĩ, phát hiện ý nghĩ như vậy của mình có chút vô cớ.

Khó mà hiểu nổi.

Ngồi trên ghế nghĩ mãi cũng không nghĩ ra nguyên do, Lucia đứng dậy vận động vận động cánh tay, trong phòng riêng như một con ma lảng vảng một vòng, thật sự nhàn rỗi buồn chán, nàng lại đi một chuyến ra quầy lễ tân quán net.

Cầm chứng minh thư in ảnh Hạ Lê đẩy về phía cô gái lễ tân trước quầy.

Đây là lần đầu tiên Lucia giao dịch với con người, nàng có chút căng thẳng mở miệng.

“Lão… lão bản.”

“Cho một ít khoai tây chiên…”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu