Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Chương 174: Hành vi tà ác của ác long

"Chu An Kỳ có chuyện gì vậy?"

Hạ Lê thấy tin Chu An Kỳ rời nhóm chat, liền ngay lập tức hỏi con ác long đang nằm cạnh.

Con ác long này coi như là bạn của Chu An Kỳ, con gái với nhau thường không giấu diếm gì, chắc cô ấy cũng biết đôi chút.

Thế nhưng, Lucia chỉ dụi mắt rồi lăn một vòng trên sofa, miệng lẩm bẩm đòi Hạ Lê ôm.

Hạ Lê thầm nghĩ đang nói chuyện chính đây, sao còn làm nũng.

Nhưng thân thể vẫn rất thành thật cúi xuống, bế con ác long đang ngủ mê mệt từ sofa lên.

"Cô ấy và Phó Viên cãi nhau à?" Hạ Lê nhấn mạnh lại.

"Ai cơ?" Con rồng hỏi trong mơ màng.

"Chu An Kỳ chứ ai."

"Không biết..."

"..."

Thấy Hạ Lê vẻ mặt nghiêm trọng, Lucia lại cọ cọ vào ngực anh, hơi thở ẩm ướt phả vào trong lớp áo len, nóng hổi.

Hạ Lê nghi ngờ nặng nề rằng con rồng này đang cố tình kéo dài thời gian với mình.

Chỉ có điều Hạ Lê bị con ác long đắn đo quá chặt, bị hành vi làm nũng này làm mất phương hướng, suýt nữa muốn bế con rồng lên ném vào phòng nhỏ trừng phạt thật mạnh.

Em đang chơi với lửa đấy, tiểu long nữ à!

Tuy vậy, với mấy đứa bạn thân lớn lên cùng nhau, Hạ Lê vẫn rất để tâm.

Đặc biệt là chuyện tình cảm, không thể cứ thế mà chia tay được.

Hơn nữa, việc cãi nhau rồi rời nhóm chat quá con nít, không giống phong cách thường ngày của Chu An Kỳ.

"Đưa anh xem điện thoại em."

Hạ Lê chịu đựng thuật mê hoặc mà tiểu long nữ đang thi triển lên mình, thò tay vào túi áo ngủ khủng long của Lucia móc móc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Anh đừng xem..."

"Anh muốn xem."

"Không cho xem, không cho xem."

Lucia quay người trong vòng tay Hạ Lê, lấy điện thoại trong túi áo ra rồi nhét vào trong cổ áo.

Hạ Lê sững người. Website TruyenLau.com

Không phải chứ, em tưởng nhét vào ngực là anh không dám lấy sao?

Coi anh là người quân tử thật à!

Hạ Lê chẳng chút do dự, thọc tay vào là móc, kết quả cổ tay vừa luồn từ cổ áo trước ngực trắng nõn của ác long vào, liền nghe "cộp" một tiếng.

Vì bên trong áo không đủ đầy, chiếc điện thoại trượt dọc theo bụng Lucia rơi xuống đất.

Hạ Lê tranh thủ nhặt lên. Website TruyenLau.com

May có ốp lưng, chiếc điện thoại bảo bối của Lucia không bị hỏng.

Thấy tình hình vậy, Lucia cũng không xoay sở với dũng sĩ nữa, rất miễn cưỡng giơ ngón tay út lên mở khóa.

Dù sao cũng đánh không lại, ở nhờ dũng sĩ thì phải nghe lời dũng sĩ.

"... Sao lại có người dùng vân tay ngón tay út để khóa điện thoại chứ."

Hạ Lê chán không buồn chê, mở WeChat của Lucia ra, lướt xem lịch sử trò chuyện.

Có cảm giác hồi hộp như đang xem trộm chuyện riêng của bạn gái.

"Em đã bảo không có gì mà."

Ác long chống tay, đung đưa hai chân, dùng giọng điệu bất đắc dĩ nói.

Hạ Lê lật vài trang, quả thật không thấy thông tin gì giá trị.

Lịch sử chat giữa Lucia và Chu An Kỳ, ngoài việc chia sẻ video trên Bilibili ra, chủ yếu là nói về nấu ăn, và những thắc mắc của Lucia trong việc học mấy ngày nay.

Quá bình thường.

Bình thường đến mức có chút không bình thường.

Không tìm được manh mối gì từ phía Lucia, Hạ Lê đổi cách.

Lấy điện thoại mình ra, vừa nhắn tin cho Phó Viên, bên kia dường như đã chờ sẵn, giọng nói đầy bất mãn liền ập tới như sấm.

"Lão đại..."

"Làm sao bây giờ!!"

...

Dưới chân tòa nhà số 3, khu Triều Dương Thượng Đông.

Năm người nhìn nhau, ngắm nghía hai gương mặt vừa quen vừa lạ trong số đó, cuối cùng Hạ Lê cũng nhớ ra đối phương hẳn là đám "đàn em" ở dãy nhà khác trong cùng khu.

Hồi Hạ Lê còn là "vua trẻ con", đã không ít lần đánh nhau với bọn này.

Sau này anh chuyển nhà rời khỏi Thanh Thành, đám đàn em của anh cũng thu nạp thêm thành viên mới, chính là hai người trước mặt bây giờ.

Hồi nhỏ có gì đâu là thù sâu, mâu thuẫn lớn đến mấy cũng chỉ một túi bim bim là giải quyết được, ngược lại lớn lên lại càng trân trọng tình bạn thuần khiết ngày ấy, mỗi dịp Tết về gặp mặt lại tụ tập.

Cuối cùng, sau một hồi im lặng, một thanh niên để râu, trông có vẻ lớn tuổi hơn chủ động tiến lên chào Hạ Lê.

"Không biết cậu còn nhớ không, tôi họ Cung, tuổi lớn hơn cậu, cậu cứ gọi tôi là lão Cung."

"Tôi họ Phó, cậu gọi là Phó thân cũng được."

"Tôi họ Hạ, các cậu gọi là Hạ gia gia đi."

Hạ Lê cười bắt tay, thuận tiện cũng bắt tay Phó Viên.

Giữa con trai với nhau, xưng hô càng lên bậc càng chiếm lợi, đạo lý bất di bất dịch từ xưa đến nay.*
(chú thích xem dưới bình luận)

"Mẹ kiếp, không có trend cũng cố tạo đúng không?" Trần Đào bên cạnh không nhịn được nói, "cái gì thăng chức siêu nhanh thế."

Mọi người cười ha hả, những chuyện đánh nhau thâm tím mặt mày hồi nhỏ cũng qua đi.

"Bạn gái hả?"

Anh chàng họ Cung đi đến bên Hạ Lê, trên người mặc chiếc áo sơ mi caro tiêu chuẩn, bộ râu không chăm chút và mái tóc thưa thớt, tất cả đều cho thấy chủ nhân của nó là dân lập trình viên.

Anh liếc nhìn cô gái nhỏ lẽo đẽo theo sau Hạ Lê, hạ giọng hỏi.

Cô gái mặc áo khoác hình gấu, chiếc mũ rộng để lộ khuôn mặt xinh xắn sạch sẽ, hai tay nhét túi, thong thả đi theo sau Hạ Lê.

Dường như chẳng quan tâm gì đến xung quanh, trong mắt cô chỉ có Hạ Lê, đi vài bước lại cúi đầu nghịch điện thoại.

"Ừ..." Hạ Lê gật đầu.

Trước khi ra cửa anh đã nói với Lucia rồi, chỉ đi ăn khuya, hỏi thăm tình hình của Phó Viên và Chu An Kỳ, nhiều lắm hai tiếng là xong, bảo cô ở nhà xem sách.

Nhưng con rồng này không chịu, nhất định phải đi theo.

Hạ Lê không chống cự nổi thuật mê hoặc của tiểu long nữ, đành phải đồng ý.

Ai ngờ con rồng không đi cùng, lại bảo muốn giữ khoảng cách, cứ lẽo đẽo theo sau Hạ Lê như một con chó con để chụp lén.

Mình không phải tự dẫn sói vào nhà, trở thành nội gián cho nó chứ? Hạ Lê bất an nghĩ.

"Nghe nói đã gặp mặt bố mẹ rồi hả? Nhanh thật... chỗ tôi làm chẳng thấy bóng dáng con gái nào, mẹ tôi lo đến chết mất." Anh chàng họ Cung cảm thán.

Vừa cảm thán, ánh mắt anh lại không khỏi đảo qua người Hạ Lê.

Hồi nhỏ đánh không lại, lớn lên rồi... cảm giác càng không đánh lại nổi.

Tên này luyện ở đâu ra vậy?

Sao thân thể chắc nịch thế?

Giờ nghề nghiệp phổ biến toàn ngồi văn phòng, không thì chạy ngoài đường bán hàng. Thức khuya lâu ngày cùng áp lực cuộc sống, khiến đám sinh viên đại học mới ra trường một hai năm có thân thể mỏng manh như giấy.

Sao lão Hạ trông lại hồng hào tinh thần phấn chấn thế kia?

...

Phó Viên tìm một quán nướng ngồi.

Tính toán lát nữa uống rượu xong về cho tiện, chỗ này cách khu nhà không xa, đi bộ mười phút là tới.

Quán nướng nhỏ, mặt bằng chỉ ba mươi mét vuông, đa số chỗ ngồi đều ở ngoài trời.

Che cái ô quảng cáo bia, bên dưới kê cái lò than nhỏ, mọi người ngồi vây quanh.

Không có gió thì hơi nóng từ lò than xông lên làm đỏ mặt, gió lạnh thổi qua lại làm run cầm cập.

Chính là muốn cảm giác ấy.

"Chị dâu không qua ngồi à..."

Phó Viên thấy đằng xa, Lucia đang đứng trên vỉa hè gọi điện, giọng nói rất nhẹ, anh không nghe rõ đang nói gì, cũng không để ý lắm.

"Kệ cô ấy đi." Hạ Lê thu hồi ánh mắt, lật mặt mấy xiên thịt vừa được chủ quán mang lên trên lò.

Dùng ngón chân nghĩ cũng biết, Lucia đang gọi điện cho ai rồi.

Hỏng rồi, giờ mình thành nội gián thật rồi.

Tuy nhiên, việc Lucia trong lúc này chọn liên lạc với Chu An Kỳ, mà Chu An Kỳ cũng hồi đáp... có phải cũng chứng tỏ, chuyện có lẽ không tệ như Hạ Lê tưởng?

"Nói đi, cậu và An Kỳ có chuyện gì vậy?"

Trần Đào dùng răng cắn nắp hai chai bia, lần lượt rót đầy các ly trên bàn.

Quán nướng này để khách tự nướng thịt, chậm là chậm đấy, nhưng ăn vào rất ấm bụng.

Sắp đến Tết, các con phố xung quanh đều nhộn nhịp khác thường.

Khu phố cũ này chỉ có cuối năm mới đông đúc tấp nập như vậy, bình thường vắng vẻ lắm.

Thoáng chốc có cảm giác như thời gian quay ngược, trở về mười lăm năm trước.

"Tớ lên Bắc Kinh tìm cô ấy rồi."

"Rồi sao?"

"Cô ấy không muốn gặp tớ lắm, nhưng lại cảm thấy bỏ mặc tớ một mình ở đó không phải, miễn cưỡng ăn một bữa cơm với tớ, rồi đưa tớ lên tàu về... thế là, thế là tớ về."

Phó Viên bình tĩnh kể xong, nhưng có thể nghe ra từ giọng nói anh ta sự bất mãn và không cam tâm đến nhường nào.

"Rời nhóm chat vì chuyện đó thôi à?" Hạ Lê lại hỏi.

Nghe có vẻ bình thường mà, không giống cãi nhau.

"Bọn tớ còn chẳng cãi nhau. Tớ chỉ nói với cô ấy, tớ muốn lên Bắc Kinh, định cư ở đó, tớ tiếp tục thi công chức...

Cô ấy học nghiên cứu sinh, tớ thi công chức, chỉ cần cô ấy đồng ý, tớ lập tức đến với cô ấy. Bọn tớ vẫn sẽ vì ước mơ riêng mà nỗ lực, nhưng khác với bây giờ là, mỗi ngày đều có thể gặp mặt nhau."

Hạ Lê uống một ngụm bia, chai bia để ngoài trời lâu nên tự nhiên lạnh, uống vào vừa đắng vừa lạnh buốt.

"Cô ấy không đồng ý?"

"Cô ấy nghĩ tớ đang đẩy hết 'trách nhiệm' sang cho cô ấy... việc tớ hỏi cô ấy có đồng ý không, chính là bắt cô ấy phải lựa chọn, mà đã lựa chọn thì phải gánh vác hậu quả.

Nếu tớ vì ảnh hưởng của cô ấy mà thi công chức trượt thì sao? Nếu bố mẹ hai bên trách móc thì sao? Nếu cô ấy vì sự có mặt của tớ mà ảnh hưởng học hành thì sao? Cuộc sống nghiên cứu sinh không nhàn hạ như tớ tưởng, mỗi ngày cô ấy đều có thí nghiệm làm không hết, có hôm cả ngày không về được ký túc.

Cô ấy phải cân nhắc quá nhiều thứ, tớ tưởng mình đã suy nghĩ đủ kỹ rồi, nhưng mỗi câu hỏi cô ấy đặt ra đều khiến tớ không trả lời được.

Tương lai có quá nhiều khả năng, dù tớ đã chuẩn bị tâm lý sẵn, nhưng trong vô vàn khả năng ấy, vẫn cảm thấy có chút sợ hãi." Phó Viên mặt mày ủ rũ nói xong.

"Đúng rồi,"

Anh chàng họ Cung ngồi đối diện nghe hết chuyện, cũng uống một ngụm rượu đắng, không nhịn được lên tiếng.

"Con gái thường phải cân nhắc nhiều hơn...

Vì vấn đề tuổi tác sinh nở, họ cần trong khoảng thời gian ngắn ngủi đó đưa ra quyết định đúng đắn nhất. Còn con trai thì khác, con trai ba mươi tuổi mới là khởi đầu, có thể có rất nhiều thời gian để làm những việc sai lầm."

"Tỷ lệ chịu sai của mỗi người là khác nhau." Hạ Lê bổ sung.

Người với rồng cũng vậy.

Sinh mệnh ngắn ngủi của Hạ Lê so với cuộc đời dài đằng đẵng của Lucia... biết đâu chỉ như hoa quỳnh nở trong đêm?

Nghĩ đến đây, Hạ Lê rùng mình.

Không được, không thể bị ảnh hưởng bởi chuyện của Viên Tử mà trở nên bi quan như vậy.

Gặp phải vấn đề tình cảm của bạn bè xung quanh, Hạ Lê luôn vô thức đem mình vào vị trí đó.

Nhưng tình huống của họ khác mà...

Nếu có thể trở về Đại Lục Azeroth, có được ma pháp, thì mọi thứ sẽ khác.

"Chính vì bọn tớ quá quen thuộc với nhau, nên ngay cả việc thử sai cũng không dám."

Phó Viên cười khổ nói, "Cô ấy bảo, nếu tớ và cô ấy chỉ là quan hệ bạn bè bình thường, rồi nảy sinh tình cảm với nhau, có lẽ cô ấy sẽ đồng ý, thử yêu với tớ xem sao...

Nhưng vì đối tượng là tớ, nên cô ấy không muốn.

Cô ấy không muốn thay đổi cuộc sống vừa mới ổn định, sợ mất đi những thứ đã phải nỗ lực học tập suốt mười tám năm trời mới có được.

Cô ấy nói trước đây rất thích tớ, nhưng bây giờ... chắc là không thích tớ nữa rồi."

"'Chắc là' nghĩa là sao? Từ ngữ mơ hồ quá."

Trần Đào suy nghĩ kỹ những lời này, nhưng anh lại cảm thấy Chu An Kỳ không phải kiểu người dùng từ mơ hồ để cho đối phương một tia hy vọng, câu dẫn người ta.

Phó Viên mắt ánh lên tia sáng, tròng kính dày trên sống mũi đầy hơi nước, vội tháo ra lấy áo lau.

"Rõ ràng đã bật cần gạt nước rồi, sao vẫn không nhìn rõ đường thế nhỉ."

Giọng Phó Viên nghẹn ngào.

Rõ ràng là một câu nói đùa, nhưng từ giọng điệu đầy bất mãn của anh ta thốt ra, lại mang một hương vị khác.

"Đừng có thế chứ."

Giờ ngay cả Hạ Lê nghe cũng thấy xót xa cho anh ta.

"Thực ra cô ấy không nói 'chắc là', mà là năm chữ ngắn ngủi — tôi không thích cậu đâu." Phó Viên bổ sung.

"..."

Mọi người im lặng, tự rót cho mình một ly rượu, lẳng lặng uống cạn.

"Trước đây cô ấy từng thích cậu mà?"

Trần Đào cũng nghe không nổi nữa, giơ tay ôm qua vai Phó Viên, muốn an ủi anh ta.

"Ừ..." Phó Viên gật đầu.

"Thời gian có thể thay đổi tất cả, theo tớ là chuyện bình thường. Còn nhớ món snack cậu thích hồi nhỏ không? À, tớ nhớ cậu thích ăn 'Suanniu'."

"Ừ..." Phó Viên lại gật đầu.

"Hồi nhỏ cậu thích ăn, thế bây giờ?"

"Bây giờ không thích nữa."

"Thế chẳng phải đúng rồi sao. Thứ cậu thích trước đây, không đại diện cho hiện tại, cho tương lai của cậu cũng sẽ thích...

Suanniu có tội tình gì không? Không có. Cậu có sai sót gì không? Cũng không có.

Các cậu đều không sai, là thời gian đã thay đổi những thứ ấy, thế nên, Viên Tử à, nghĩ thoáng ra đi."

Trần Đào vỗ mạnh vào vai Phó Viên, Phó Viên vốn đã gầy, lại thêm tâm trạng suy sụp, bị vỗ mấy cái suýt nữa đổ gục.

"Phải rồi, cô ấy chỉ là không thích tớ nữa thôi mà..."

Phó Viên cúi đầu, lấy vài tờ giấy lau kính.

Tấm ô che trên đầu, chẳng thể ngăn những giọt nước mắt to như hạt đậu trên mặt anh ta.

Chẳng biết lúc này Trần Đào là an ủi thành công, hay lại càng làm anh ta thêm tổn thương.

Tuy nhiên, nếu lúc này Hạ Lê nói ra vài lời khích lệ, động viên anh ta kiên trì theo đuổi, e rằng chỉ khiến anh ta càng thêm đau khổ.

Thế nên Hạ Lê chọn im lặng.

"Hạ Lê..."

Có người kéo nhẹ vạt áo, Hạ Lê quay đầu lại, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn xinh xắn của Lucia đang chĩa thẳng trước mặt.

Cô nhìn chằm chằm vào mấy xiên thịt trên lò, thèm thuồng nói với Hạ Lê.

"Em muốn ăn." Ác long há miệng.

Hạ Lê tùy ý lấy hai xiên ba chỉ nướng nhét vào tay cô.

"Giờ anh không đút cho em được, em cầm lấy mà ăn đi."

Dù sao thì, trước mặt đứa bạn vừa thất tình mà thể hiện tình cảm, cũng hơi áy náy.

"Ồ..."

Lucia cũng ngoan ngoãn, cầm xiên thịt kéo một chiếc ghế nhỏ lại rồi bắt đầu ăn.

Phó Viên hồi phục một lát, vừa dụi mắt vừa gọi Lucia.

"Chị dâu, nếu chị dâu không uống bia thì bảo chủ quán lấy nước ngọt, đừng khách sáo..."

Dù sao mình là chủ nhà, còn Lucia là khách, khách ngồi xuống tự nhiên phải mời mọc đôi lời.

Thế nhưng Phó Viên nói được nửa chừng thì lại không kìm được, nước mắt như mưa tuôn dài trên mặt.

"..."

Lucia ngơ ngác nhìn chàng trai khóc như mưa trước mặt, rồi lại quay đầu nhìn Hạ Lê.

Khóe miệng ác long từ chỗ ngạc nhiên bằng phẳng, rồi từ từ cong lên.

Sao con rồng này lại trông muốn cười mà không dám cười thế kia!

'Không được cười.'

Hạ Lê liếc mắt ra hiệu với cô, dùng ngôn ngữ môi để ngăn chặn hành động tinh quái của ác long.

Thế là Lucia khẽ ho hai tiếng, nén nụ cười đang muốn bật ra trên môi.

"Không sao, em ăn tạm thế này cũng được..."

"À, em muốn đi lấy thêm đồ ăn, hay là mọi người cứ ăn thêm lát đi."

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu