Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Chương 105: Ăn rồng thôi!

“Cuối cùng cũng tới rồi.”

“Mấy đứa sao không vào trước?”

“Tiệm buffet này giới hạn một tiếng, muốn vào chắc chắn phải vào cùng.”

Ánh đèn neon bên đường chiếu lên mặt ba anh em F3, ba người có đứng có ngồi xổm, tay nhét túi, ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Hạ Lê đang đạp xe tới.

Hạ Lê trở mình xuống xe, thuận tiện ôm Lucia đang cựa quậy mông nhỏ xuống xe phía sau yên xuống.

Lucia hai chân chạm đất, còn chưa kịp đứng vững, đầu nhẹ bẫng, chiếc mũ bảo hiệu trên đầu đã bị Hạ Lê tháo ra ném trở lại giỏ xe.

Chiếc xe hai bánh chạy bằng điện này thật thú vị…

Hơn nữa điều khiển còn không khó lắm.

Nghĩ vậy, Lucia cong mông nhỏ, định ngồi trở lại vị trí Hạ Lê vừa ngồi.

Nhưng bị Hạ Lê một tay kéo lại cổ áo sau.

“Em lại đây với anh, với khả năng giữ thăng bằng của em còn không nắm vững được thứ này.” Hạ Lê nghiêm giọng nói.

Lucia mím môi, trong lòng nói nãy nàng đã thấy có đứa nhỏ người đang đạp xe hai bánh, nàng chắc chắn cũng sẽ.

“Dẫn chị dâu tới chỗ này chắc chắn không hợp lý, lát nữa mấy đứa mình phải ăn nhiều vào, ăn cho hòa vốn.”

Năm người men theo cửa chính đi vào, Phó Viên đi phía trước lớn tiếng nói.
TruyenLau
Tất cả người vào tiệm buffet đều có một niềm tin như vậy, đó là ăn cho hòa vốn.

Nhưng thực tế, trừ phi thật sự là dạ dày vương, người bình thường muốn dựa vào ăn buffet để hòa vốn thực ra rất khó.

Dù thế nào ông chủ nhà hàng cũng có lời, kinh doanh càng tốt lời càng nhiều.

“Ăn không hòa vốn? Không tồn tại.” TruyenLau.com

Trần Đào từng thấy lượng ăn của Lucia, hắn cười nhướng mày, cũng không nói nhiều.

Lúc này tiệm tôm hùm đất đông nghịt người, mọi người xếp hàng một lúc, đợi bàn trên ăn xong rút lui, mới vừa đủ ngồi xuống.

F3 để lại một dãy ghế sofa cho hai vợ chồng Hạ Lê, bọn họ không ai muốn bị nhét cơm chó, ba người đẩy đưa nhau, cuối cùng mỗi người kê một chiếc ghế, hình thành cấu trúc bao vây nửa vòng quanh hai vợ chồng Hạ Lê. TruyenLau.com

Trong tiệm buffet rất náo nhiệt, xung quanh hơi nóng bốc lên nghi ngút, Lucia cởi áo khoác gấu xanh, mặc một chiếc áo len màu hồng ngọt ngào, yên lặng ngồi ở góc cạnh cửa sổ.

Hạ Lê đi lấy trước cho nàng một ly nước cam ép tươi.

“Muốn ăn gì, anh đi lấy cho em.”

“Cừu…”

Chiếc mũi nhỏ xinh của Lucia hít một hơi, nàng ngửi thấy mùi hôi đặc trưng duy nhất của thịt cừu.

“Thật có sườn cừu, em chờ nhé.”

Hạ Lê quay người lại đi lấy trên bàn ăn một phần sườn cừu, hai phần bít tết, cùng một nắm lớn xiên thịt.

Những thứ này chỉ là món khai vị của ác long.

Lucia nhìn chằm chằm những đồ ăn này nhịn không được nuốt nước bọt.

Nhưng bây giờ đang ở ngoài, không thể tùy ý như ở nhà.

Lucia biết mình phải thu liễm một chút, nên nàng nghiêng người về một bên, nói thầm vào tai Hạ Lê, “Những cái này đều là của ta?”

“Đều là của em, ăn tùy ý.”

Nghĩ một chút, Hạ Lê cảm thấy rất cần thiết phổ cập cho ác long cái gì gọi là ‘buffet’.

“Nhà hàng này không tính phí theo lượng thức ăn, mà tính phí theo đầu người, tiền đầu người của em anh đã trả rồi, nên em cứ ăn thoải mái.”

“Tiền đầu rồng.” Lucia nghiêm túc sửa lại.

Hạ Lê cười, “Được được, tiền đầu rồng. Tóm lại ở đây là thanh toán một lần, sau đó ăn no thì thôi, nên em không cần thu liễm, em ăn càng nhiều, chúng ta càng kiếm lời, hiểu không?”

Nói xong, Hạ Lê đợi một lúc.

Bộ nhớ trong đầu Lucia rất nhỏ, nàng cần tốn thời gian suy nghĩ mới có thể hiểu những từ ngữ mới mẻ này.

Cũng chính là nói…

Bây giờ nàng chính là con rồng đói thả về rừng núi, đồ vật trong rừng núi này muốn ăn thế nào thì ăn, không cần đuổi theo phương thức giao dịch một vật đổi một vật của thế giới con người nữa.

Cái này nàng quá giỏi rồi.

Trước đây độc chiếm một vùng núi, Lucia chính là sống như vậy.

“Ồ! Vậy ta đi lấy thêm!”

Hiểu ra, Lucia liền muốn đi ra từ góc ghế sofa.

Hạ Lê thu chân, nhường chỗ cho nàng.

“… chỉ được lấy đồ vật bày trên bàn ăn, không được lấy trên bàn người khác đâu!” Hạ Lê lên tiếng nhắc nhở.

Ác long đi xa, cũng không biết có nghe thấy không.

Phó Viên ngồi đối diện bàn Hạ Lê không nhịn được cười nói: “Không tới mức đâu, chị dâu chắc chắn biết chút kiến thức thường thức này.”

Phó Viên chỉ biết bạn gái của Hạ Lê là từ làng quê hẻo lánh ra, nhưng không biết hẻo lánh tới mức nào.

Hạ Lê khổ không nói ra được.

Chị dâu của mày kiến thức thường thức yếu không phải người rừng, mà là cấp độ rồng rừng.

Một lúc sau, Hầu Tử Kiệt và Trần Đào phụ trách đi lấy đồ ăn cũng về rồi, hai người ôm trong lòng một đống đĩa, trong đĩa đồ ăn gì cũng có, nhét đầy ắp.

“Hai đứa không phải đi lấy rượu và tôm hùm đất sao…”

Phó Viên nhớ tới chủ đề tối nay, cảm giác hình như lệch đề rồi.

“Gặp Tiểu Lộ rồi,” Trần Đào nói, “nên giúp cô ấy chạy một chuyến trước.”

“Cảm giác tôm hùm đất không cần lấy nữa rồi…” Hầu Tử Kiệt một bộ biểu cảm xem cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Cho dù hắn ăn được tới đâu, nhưng lượng đầy bàn này nhiều ít là có chút khoa trương, sợ rằng đã đủ năm người bọn họ ăn rồi.

“Tao đi lôi em ấy về.”

Hạ Lê vỗ đùi một cái, đứng dậy.

Anh biết ngay mà, để con ác long này cùng đồ ăn với nhau là hành vi nguy hiểm.



“Lão bản, bít tết của tôi chín chưa?”

“Sắp chín rồi sắp chín rồi, lát nữa cho cô hai phần.”

“Lão bản, tôi muốn ba phần.”

“Được được, vậy cho cô ba phần!”

Tại một giá sắt nấu ăn tại chỗ, Lucia ôm chiếc đĩa rỗng trong tay yên lặng xếp hàng.

Người đầu bếp rán bít tết thấy cô gái nhỏ đáng yêu như vậy, vốn một người chỉ được đựng hai phần bít tết, cứng nhắc cho cô ấy đựng ba phần vào.

Bít tết tiêu đen mới ra lò thơm ngát, Lucia mím môi, vui vẻ chạy thẳng tới trạm tiếp theo.

“Em đứng lại cho anh.”

Hạ Lê một tay kéo nàng lại, thuận tiện đoạt lại đồ ăn trong tay ác long.

Lucia đứng nguyên tại chỗ, chiếc đĩa trong tay biến mất, có chút băn khoăn ngẩng đầu.

“Ăn hết không hả em,” Hạ Lê nghiêm túc nói, “Ăn không hết thì phải ở lại rửa đĩa đó.”

Mặc dù Lucia đã hóa thành hình người một tháng rồi, nhưng nàng rõ ràng không có khái niệm gì về giới hạn của dạ dày con người.

Đừng tới lúc rên rỉ nói mình một chút cũng ăn không nổi nữa, cuối cùng vẫn phải do Hạ Lê tới thu đuôi.

“Về ngồi đi, ăn xong rồi lấy tiếp.”

Hạ Lê dẫn ác long về vị trí, ác long cũng không kêu, đối với việc này không có ý kiến phản đối.

Mông ngồi xuống sau, nàng liền cúi đầu lặng lẽ bắt đầu ăn.

Đồ ăn thịt một đĩa tiếp một đĩa, ăn mệt liền ôm nước trái cây uống một ngụm, với những người đàn ông bên cạnh đang nói gì hoàn toàn không để ý.

Hạ Lê uống hai ly rượu, với mấy anh em có một câu không một câu hồi tưởng lại hai ván game chiều nay.

Trần Đào và Hầu Tử Kiệt hai tên vua đổ lỗi lại không phục nhau, nắm ly rượu đối đầu, từ đầu cãi tới cuối.

Hạ Lê thấy bọn họ ồn, bản thân cũng vui không thôi, anh chạm ly với Phó Viên đầu dưa hấu đeo kính bên cạnh, hỏi chuyện.

“Mày thi công chức thế nào? Đầu tháng mười một năm nay là thi rồi phải không?”

“Thi rồi, chậc…” Phó Viên lắc đầu, rượu đắng vào cổ, trong lòng cũng theo đó đắng.

“Tháng một năm sau ra kết quả, nhưng tao ước chừng không có cửa. Người khác đều học toàn thời gian ở cơ sở đào tạo, loại thí sinh tự học ở nhà như tao, ngay cả cửa ngõ cũng không nắm rõ.”

“Không sao, thi không qua thi lại đi,” Hạ Lê an ủi nói, “Hay mày cũng đi đăng ký một khóa đào tạo, đỡ phí thời gian.”

“Phí đăng ký mấy vạn đồng đó, thuần túy làm rau hẹ cho người ta cắt,” Phó Viên thở ra một hơi.

“Mấy cơ sở đào tạo đó miệng nói năm năm không qua bao hoàn tiền, nhìn bề ngoài rất hợp lý, nhưng ai lại có thể kiên trì thi năm năm? Hơn nữa chi phí thời gian cũng là chi phí.”

Hạ Lê nghĩ cũng phải, “Vậy mày rảnh lật nhiều khóa học trên mạng, những thứ khô khan trên đó giảng chưa chắc đã ít hơn cơ sở đào tạo, thật sự cảm thấy trong lòng không có đáy, muốn xông một phát, thì tìm một lớp nhỏ đáng tin thử xem.

Tóm lại cân nhắc mà làm, với thành tích của mày, học nghiêm túc vào chắc không khó.”

Nói xong, Hạ Lê và Phó Viên chạm ly, Phó Viên cười gật đầu: "Lão đại, vẫn là mày đáng tin.”

Phó Viên là người học giỏi thứ hai trong bang phái tòa nhà số 3 khu Triều Dương Thượng Đông, cùng Hạ Lê là cùng cấp bậc.

Còn người học giỏi nhất, chính là vị nữ tiến sĩ đang học, bây giờ người đang trên tàu cao tốc, ước chừng không lâu nữa là tới.

“Chị dâu, lão đại bọn em giao cho chị rồi đó.”

Phó Viên cảm khái phát ra, không ngờ người tìm được bạn gái sớm nhất trong đội ngũ bọn họ lại là Hạ Lê - kẻ giống hắn không mấy khi ra khỏi nhà.

Hắn giơ ly rượu muốn chạm ly với Lucia.

Lucia cúi mặt nhỏ vào cơm, thấy người gọi mình là ‘xáo’ đang nói với mình, đôi mắt mơ hồ nhìn Hạ Lê.

“Ly, cầm lên.” Hạ Lê cúi xuống, nói nhỏ bên tai Lucia.

Lucia làm sao hiểu nghi thức của con người.

Nàng chỉ biết, hình như người uống nước ở đây đều thích một hơi uống cạn nước trong ly của mình… đây hẳn là truyền thống nào đó chứ?

Gò má còn dính sốt tiêu đen yên lặng lại, đôi mắt hổ phách nhìn chằm chằm nửa ly nước trái cây còn lại của mình hồi lâu.

Do dự một lúc, Lucia dùng hai tay đầy dầu mỡ thức ăn bưng ly nước của mình, ực ực uống nước.

Rất thẳng thắn uống một hơi cạn, sau đó đặt ly thủy tinh rỗng lên bàn, dùng mu bàn tay lau đi giọt nước còn sót trên miệng.

“Uống xong rồi!” Lucia lớn tiếng nói.

“Ha ha ha…” Phó Viên thấy cảnh này, một trận cười thất thanh.

Hạ Lê bất đắc dĩ thở dài, giơ ly bia của mình lên chạm với Phó Viên đang giơ tay lơ lửng lâu rồi.

“Em ấy không hiểu những thứ này.”

“Không sao, ha ha ha…” Phó Viên cười vai run rẩy, kính tuột cả xuống, cảm thấy rất thú vị.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu