...
"Giờ cũng coi như là chính thức gặp mặt rồi, em thấy yên tâm chưa?"
Chiếc xe màu trắng lăn bánh trên con đường nhỏ ngoại ô.
Mặt đường xi măng cũ kỹ xuống cấp, nổi lên những ụ gồ ghề, làm chiếc xe bên trong chòng chành.
"Anh có khi nào thực sự lo cho thằng nhóc đó đâu." Hạ Viễn Quân đáp lời.
Thông thường, câu hỏi này nên do lão Hạ hỏi bà Phương, bởi trong nhà mới chính là người hay lo lắng.
Nhưng riêng chuyện này thì khác.
Hai bố con ở nhà hầu như chẳng mấy khi trò chuyện, đến khi Hạ Lê lên đại học, số lần giao tiếp càng hiếm hoi.
Thế nên hôm nay dù gặp mặt, Hạ Viễn Quân vẫn giữ khuôn mặt trầm mặc, ít lời như thường lệ.
Phương Hà hiểu rõ tính ông lão nhà mình, đừng thấy ông thường ngày ít nói vô cảm, thực ra mọi chuyện đều chất chứa trong lòng.
Như mấy năm trước khi ông ngoại của Hạ Lê qua đời, Hạ Viễn Quân cũng lặng lẽ một mình lo xong đám tang. Phương Hà còn tưởng ông lão kiên cường lắm, nào ngờ quay đi quay lại, mắt ông đã sưng vù như ong chích.
Phương Hà thương nhớ bảy ngày rồi cũng nguôi ngoai, bắt đầu sống tích cực trở lại, vậy mà mắt ông lão này cứ sưng tới gần một tháng.
Đi làm thì bảo mắt bị dị ứng, tối về nhà lại âm thầm hút thuốc, lau nước mắt.
Chẳng mấy ai hiểu con người lão Hạ, chỉ có Phương Hà hiểu thôi.
Trông ông lạnh lùng, nhưng thực ra lại là người nặng tình nặng nghĩa nhất.
Nếu Phương Hà là khẩu xà tâm phật, thì Hạ Viễn Quân chính là trái tim đậu phụ chẳng biết nói năng.
"Xì! Cái miệng cứng ngắc của anh giữ cả đời rồi. Hồi nhỏ sợ Hạ Lê bướng bỉnh, anh dọa nạt nó vài cái, em thấy cũng đúng. Giờ thằng bé đã hai mươi ba tuổi đầu, yêu đương cũng đã yêu đương rồi, biết đâu sắp tới lại bế cháu về cho anh nữa.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mà anh vẫn thế này, coi chừng sinh ra cách biệt với con, hoặc cách biệt với cháu đấy!"
Phương Hà liên tục lải nhải, ông lão lại nín thinh.
Trầm mặc một hồi lâu, Phương Hà thấy khó chịu quá, bèn hạ kính xe xuống cho thoáng khí.
Hạ Viễn Quân nắm chặt vô-lăng, rồi mới chịu mở miệng:
TruyenLau.com
"Cũng tốt cả..."
"Tốt chỗ nào?"
"Đều tốt cả." Ông lão nói.
Phương Hà liếc ông một cái: "Ở đây có ai là người ngoài đâu mà ngại."
Website TruyenLau.com
"... Tính Hạ Lê, đối nhân xử thế đều dũng cảm, chỉ có điều kinh nghiệm xã hội còn non nớt. Trước đây anh cứ sợ nó bước ra đời dễ bị lừa gạt, hoặc gặp phải cô gái nào khéo ăn nói, cũng đủ làm nó mê muội.
Thế mà giờ, nhìn thấy con bé bạn gái nó dẫn về, anh lại cảm thấy yên tâm."
"Ý anh là sao?" Phương Há nhướng mày lên.
"Ý anh là, đứa con trai dễ bị lừa của mình, kiếm được một cô con dâu còn dễ bị lừa hơn, nên anh yên tâm rồi à?"
"Cũng không hẳn là như vậy," Hạ Viễn Quân không biết giải thích thế nào, nhưng dường như đúng là có ý đó.
"Có lẽ bọn trẻ bây giờ đều như thế." Ông tổng kết, ngập ngừng một chút rồi nói thêm: "Chỉ là, không biết tình hình bên nhà cô bé kia thực sự ra sao..."
Những lời của Hạ Viễn Quân, Phương Hà đều nghe rõ.
Về hoàn cảnh gia đình Lucia, Phương Hà đã dò hỏi khá kỹ.
Tuy không nghe chính con bé nói ra, nhưng Hạ Lê có đề cập đôi lần.
Bà hàng xóm dưới lầu Triệu Cầm đã giúp bà "dò mìn" một lần rồi... Cứ hỏi đi hỏi lại về gia cảnh của một cô gái mồ côi, không còn người thân, chẳng khác nào moi móc vết thương lòng của người ta.
Đến khi thực sự tính chuyện hôn nhân, bà sẽ hỏi kỹ lại.
Còn trước mắt, bà đều cố tránh những vấn đề này.
Về phần công việc...
Lucia và Hạ Lê cùng trường cùng khóa, nghĩa là mới tốt nghiệp hồi tháng Sáu.
Ngay cả đứa con trai đầy tham vọng của bà, hồi mới lên đại học đã huênh hoang tuyên bố tự đi làm thêm kiếm tiền sinh hoạt, mà sau khi tốt nghiệp đến giờ vẫn chưa vội tìm việc, thì con bé kia lại càng không cần phải vội.
Giới trẻ bây giờ, cứ để các con tự lập kế hoạch của mình thì hơn.
Trong lòng Phương Hà và Hạ Viễn Quân, họ chẳng đặt ra yêu cầu gì cho chuyện bạn gái của Hạ Lê.
Chỉ cần cô gái tính tình tốt, nhân phẩm không có vấn đề, thì bà không có ý kiến gì.
"Lần sau vẫn nên hỏi thăm nhà con bé ở đâu..." Phương Hà lẩm bẩm.
Một cô gái sống tự lập bên ngoài chẳng dễ dàng gì, dẫn con bé về quê thăm nom cũng là phải.
"Bên nhà mình đã gặp mặt rồi, thì cũng nên thể hiện chút thành ý chứ. Mình thế nào cũng phải đi thăm hỏi bên đó một chuyến."
Đã quyết, Phương Hà lấy điện thoại ra bắt đầu tính toán.
"Để em hỏi dì cả của Hạ Lê ngày trước khi đến nhà gái chuẩn bị thế nào đã..."
...
"Ấn vào đây."
"Đúng rồi, lên xuống trái phải B A B A..."
Trước màn hình máy tính, Hạ Lê mở một trò chơi arcade cổ điển, rồi đưa tay cầm thứ hai vào tay Lucia.
Kể từ sau hôm gặp mặt bố mẹ anh, Lucia cứ liên tục muốn nghe kể về những chuyện dở khóc dở cười thời nhỏ của Hạ Lê.
Nhưng Hạ Lê sao có thể tự bóc phốt mình.
Bất kể Lucia hỏi thế nào, anh đều lắc đầu nói không nhớ, quên rồi.
Con ác long đáng ghét này lại cực kỳ hứng thú với tuổi thơ của anh.
Hạ Lê nghĩ, đã không muốn kể cho cô nghe, thì ít nhất cũng nên cho cô trải nghiệm chút niềm vui thời thơ ấu của mình như một sự bù đắp.
"Sau khi ấn như vậy xong, sẽ có ba mươi mạng."
Hạ Lê cầm tay Lucia, hướng dẫn cô điều khiển nhân vật trong trò Contra nhảy và bắn.
Lucia chăm chú nhìn nhân vật pixel trên màn hình, đôi chân ngồi trên chiếc ghế gaming được kê cao đung đưa không chỗ để. Chẳng mấy chốc, nhân vật pixel đã chết dưới làn đạn của kẻ địch.
Con số ở góc phải phía dưới nhảy thành 29, Lucia còn có thể chết thêm 29 lần nữa, nằm xuống cũng qua được màn đầu.
"Như vậy tính là gian lận đấy..." Cô nói.
"Nói chặt chẽ thì đúng là mã gian lận do chính trò chơi cung cấp..." Hạ Lê giải thích, "Game bây giờ dùng cheat nhiều lắm, 'đính' một cái Phong Linh Nguyệt Ảnh là thành vô địch ngay, nhưng toàn là game đơn, chơi một mình nên cũng chẳng sao."
"Ồ..." Lucia gật gù hiểu mà như không hiểu.
Cô thực sự không hiểu, tại sao anh cứ muốn cô chơi game.
Rõ ràng chơi game không vui bằng chơi với anh.
Nhưng liên tưởng đến việc "chia sẻ thứ mình thích với người mình quan tâm", Lucia lại có thể thông cảm phần nào.
Tâm tình ấy, nhiều lúc cô cũng có.
Nhìn vào ánh mắt lấp lánh đầy mong đợi của Hạ Lê, dường như anh đang rất sốt sắng chờ đợi nhận xét của nó về trò chơi tuổi thơ này.
"Chơi có vui không?" Hạ Lê hỏi gấp gáp.
Lucia lắc đầu rồi lại gật đầu, "Cũng có một chút vui thôi..."
Mới không vui chứ.
Tộc Long vốn chẳng mấy hứng thú với đồ điện tử... trừ nồi cơm điện.
Nhưng, để cho anh được vui lòng, cô quyết định nói ra lời nói dối lòng này.
"Em chơi đi, cơm tối nay để anh lo." Hạ Lê xắn tay áo lên, tỏ ra rất sẵn sàng.
Lucia cũng chẳng làm mất hứng, vừa gật đầu, vừa tiếp tục điều khiển nhân vật trên tay cầm lao vào chỗ chết.
"Em chơi từ từ nhé."
Hạ Lê nhường máy tính lại cho Lucia, còn mình thì đi làm việc khác.
'Tản văn Đại Lục Azeroth' đã xin nghỉ hai hôm trước, những ngày sau đó thì vẫn duy trì đăng đều, ngoại trừ một lần bị biên tập viên nhắc bản thảo, mọi thứ đều ổn thỏa.
Tập tản văn này đã đăng được hơn một tháng, nhưng vì đến cuối tháng trước mới ký hợp đồng điện tử, nên phải sang tháng sau mới rút được nhuận bút.
Hạ Lê ước tính sơ qua, khoảng ba nghìn tệ.
Dù sao cũng chỉ là việc làm thêm, có được khoản thu nhập này đã là khá tốt, chuyện này mà để thằng Trần Đào - tên nô lệ tư bản 995 kia biết, chắc ghen tị đến chết mất.
Nhưng viết tập tản văn này cũng khá hao tâm tổn trí, nhiều lúc Hạ Lê không nghĩ ra nội dung gì để viết, đành phải đến 'bóc lột' Lucia.
Lucia kể linh tinh, anh lại phải trau chuốt mấy lời nhạt nhẽo đó, làm phong phú thêm vài chi tiết, rồi mới ghép thành một chương hai nghìn chữ.
Nội dung gần đây từ thời thanh xuân của ác long chuyển sang câu chuyện của dũng sĩ, khiến một đám độc giả than thở không ngớt, đòi dũng sĩ mau lãnh hộp cơm đi cho rồi.
Nếu có thể, thực ra Hạ Lê cũng chẳng muốn viết về những chiến tích cũ của mình.
Mỗi lần hồi tưởng lại thời kỳ treo kiếm trên cổ ấy, anh đều thấy như bị ám ảnh.
Càng như vậy, Hạ Lê lại càng trân trọng cuộc sống bình yên hiện tại.
"Cậu không ra ngoài sao?"
Vừa ngồi xuống sofa, Hạ Lê trông thấy Vô Kỳ từ khay cát bước ra.
Đi vài bước rồi ngồi xuống đất ngửi móng, xong lại nhăn mặt lè lưỡi như bị mùi thối ám ảnh, nó quay lại khay cát giẫm giẫm vài cái.
Rồi mới vừa bước ra vừa lẩm bẩm chửi thề.
"Meo meo meo!"
『Không phải đang dạy con Bông Gòn nhà cậu chôn phân đấy sao! Nhỏ này rõ là mèo hoang mà lại không biết chôn... Cái kiểu đó mà ra ngoài, phút chốc bị mèo lớn tìm đến đánh cho một trận tan xác.』
Vô Kỳ ngửi ngửi móng chân, cảm thấy vẫn còn mùi, chắc là dính rồi, lại miệng lảm nhảm toàn tiếng mèo không biết chửi thề gì, vẫy đuôi đi ra ban công, rồi dùng chân mở vòi nước rửa móng.
Động tác mượt mà thành thục.
"Meo~"
Bông Gòn lặng lẽ đi theo sau, tiếng kêu mềm mại lại có chút ấm ức.
Tuy không hiểu đối phương đang nói gì, nhưng đại khái cũng biết con mèo trưởng thành này đang mắng mình.
"Đừng quan tâm nó," Hạ Lê đi bế Bông Gòn lên, "Đây là nhà mình, chôn hay không cũng không sao, dù gì bố cũng sẽ định kỳ dọn dẹp cho con."
"Meo~~"
Bông Gòn lại mềm mại kêu một tiếng, dùng má cọ vào ngực Hạ Lê.
Hạ Lê vẫn rất thích loài mèo, Bông Gòn làm nũng với anh như vậy, anh liền không nhịn được mà xoa xoa cái đầu mèo tròn xoe ấy.
Đột nhiên cảm thấy có một ánh mắt đầy sát khí đang nhìn về phía mình.
Hạ Lê cảnh giác nhìn về phía căn phòng nhỏ tối om.
Trước máy tính, Lucia đang ấn mạnh tay cầm, liếc anh một cái, rồi lại tiếp tục nhìn màn hình.
Hạ Lê: "..."
"Đến bên mẹ con đi." Đặt Bông Gòn xuống đất, anh chỉ vào căn phòng không có cửa sổ nói.
"Meo~?" Bông Gòn không hiểu.
Hạ Lê thúc giục: "Mau đi, không thì tối nay hai bố con mình đều phải ngủ hành lang."
"Meo..."
Cũng không biết con mèo tam thể nhỏ này thực sự nghe hiểu, hay chỉ đơn giản là hiểu ý cử chỉ của Hạ Lê, nó từng bước đi đến phòng nhỏ tối om, rồi nhảy lên bàn máy tính, lặng lẽ ngồi nhìn Lucia chơi game.
Vẻ mặt lạnh lẽo trên mặt Lucia lúc này mới hòa hoãn một chút.
『Bàn một chuyện!』
Vô Kỳ vẫy vẫy móng chân đã rửa sạch, liếm vài cái.
Trời ngày càng lạnh, nước lạnh trên ban công lại không qua bình nóng lạnh, làm móng chân tê cóng.
May mà Vô Kỳ cũng là kẻ từng trải gian khổ, cái rét cái giá chưa bao giờ là vấn đề.
"Cậu nói đi."
Hạ Lê đi vào bếp cột tạp dề.
Chiếc tạp dề dâu tây cỡ nhỏ của Lucia mặc lên người anh trông hơi kỳ cục.
Quá ngắn, chỉ vắt ngang phần đùi trên, dây phía sau suýt nữa không cột nổi.
『...』
Vô Kỳ đi theo sau, muốn cười nhưng lại cười không nổi.
Ít nhất đối phương còn có thể tự tay nấu cơm cho người mình thương...
Còn so với đôi móng chân mèo đã bị cắt trụi của hắn, đến chuột đồng cũng chẳng bắt nổi.
『Vị dũng sĩ được loài người ở dị giới ca tụng, lại đang mặc tạp dề màu hồng ở nhà nấu cơm...』 Vô Kỳ không khỏi cảm thán.
Trái ngược quá lớn.
Có cảm giác như một vị giáo sư đại học đi dạy về, ở nhà lại ngồi xem chương trình trẻ con.
"Ở nhà nấu cơm thì sao? Bên dị giới đâu có nguyên liệu và gia vị phong phú thế này... với lại tôi giải nghệ lâu rồi."
Hạ Lê cho con cá chép đã sơ chế vào chảo chiên, trong lúc đó rắc thêm chút hành gừng tỏi gia vị lật qua lật lại.
Đợi khi chiên vừa chín tới, anh mới đổ hết một ấm nước sôi vào.
Nước sôi sùng sục lập tức hóa thành màu trắng sữa, sắc nước trong nồi trông thật đậm đà tươi ngon.
Vô Kỳ khụt khịt mũi, nuốt nước bọt một cái thầm nhủ.
Lần trước Hạ huynh đệ nói, không cho hắn ăn cơm do bạn gái anh ta nấu.
Vậy bữa cơm tối nay là do chính Hạ Lê nấu, có lẽ có thể chia cho hắn một bát chứ?
Hạ Lê xoay con dao, một miếng đậu phụ được anh cắt vuông vắn, cũng thả vào nồi nấu chung.
Đợi nước trong nồi sôi lại lần nữa, Hạ Lê vặn nhỏ lửa, quay người hỏi Vô Kỳ câu hỏi lúc nãy.
"Lúc nãy cậu muốn nói gì?"
Vô Kỳ tỉnh ra, ngẩng đầu nhìn anh.
『Kim Linh, khi nào trả cho ta?』
"Đó chẳng phải là tiền đặt cọc của cậu sao? Mất tín vật rồi, nhỡ cậu bỏ trốn thì tôi làm sao?"
Hạ Lê tùy ý bật máy hút mùi lên, dựa nửa người vào quầy bếp, nhìn con mèo bò sữa dưới đất nói.
『Gì mà tiền đặt cọc, cậu lòng dạ đen tối quá đấy, món đó là thần khí đấy!!』
Vô Kỳ há mồm một tràng meo meo.
Cũng như Hạ Lê có tình cảm với Thoái Ma Kiếm của mình, Vô Kỳ cũng gắn bó sâu nặng với Kim Linh, không có nó hắn chẳng biết đã chết bao nhiêu lần rồi. Hơn nữa thần khí thực sự rất quý giá.
"Cậu gần đây cần dùng à?" Hạ Lê hỏi lại.
『Cũng không hẳn là cần dùng...』
『Trước đây khá lệ thuộc vào nó, giờ không có, cảm thấy hơi không quen.』
"Cậu ra ngoài chắc cũng không gặp nguy hiểm gì đâu." Hạ Lê nghĩ nghĩ rồi nói.
Trước tiên Vô Kỳ hiểu quy tắc của con người, hắn biết đèn tín hiệu giao thông, ít nhất sẽ không làm chuyện lao đầu bừa bãi.
Thêm nữa lại là một con mèo có trí tuệ con người, đối với hắn mà nói, cuộc sống tự do trong thành phố chẳng phải dễ như bật hack sao?
『Đánh nhau... đánh nhau không thắng nổi đâu, meo!』 Vô Kỳ than thở.
"Với ai? Mèo đực ngoài đường?"
Hạ Lê chỉ nghĩ đến khả năng này.
Vô Kỳ gật đầu.
"Cậu..."
Hạ Lê rất muốn nói, cậu một con mèo đực không có trứng, tranh giành với mèo khác làm gì.
Nhưng nghĩ lại câu này hơi ác, nên anh không làm tổn thương lòng tự trọng của Vô Kỳ.
"Khả năng dự báo của Kim Linh, đối với cậu mà nói là kích hoạt ngẫu nhiên, cậu lấy đi đánh nhau, cũng chưa chắc dùng được chứ?" Hạ Lê hỏi ngược lại.
Vô Kỳ lại gật đầu.
"Ma lực trong Kim Linh rất hữu ích với tôi, cậu cứ để đấy cho tôi, chuyện đánh nhau tôi sẽ nghĩ cách giúp cậu."
『... Được.』
Suy đi tính lại, Vô Kỳ cảm thấy mình ăn uống nhờ vả bên Hạ huynh đệ, cũng không thể để đối phương nuôi mình không, nên để nó ở chỗ anh ta, coi như là tiền thuê nhà vậy.
Hơn nữa, Vô Kỳ nghe nói Kim Linh có thể chuyển hóa thành ma lực trong tay Hạ Lê, đây mới là chuyện lớn.
Xem xét tổng hợp, Vô Kỳ vẫn chọn gật đầu đồng ý.
"Móng của cậu từ giờ tôi không cắt nữa. Còn mặt khác...
Tôi nghe nói, mèo càng nhiều màu địa vị càng cao, nhà tôi có mực, hay tôi nhuộm màu cho cậu, nhuộm thành Tang Bưu* được không?" Hạ Lê đề xuất.
*Tang Bưu vốn là từ chỉ khí chất mâu thuẫn kết hợp giữa ngoại hình chán đời và sức chiến đấu mạnh mẽ. Khi dùng cho mèo thì Tang Bưu dùng để chỉ bọn mèo mướp lông vằn, tính cách báo thủ hiếu chiến.
『Ý hay đấy.』 Vô Kỳ ngẩng đầu nói.
Sao hắn không nghĩ ra nhỉ.
Trong giới mèo, mèo trắng địa vị xã hội thấp nhất, những con mèo Ba Tư được con người nâng niu gọi là mèo công chúa cũng thuộc hàng địa vị thấp nhất.
Tiếp đến là loài mèo bò sữa như hắn.
Nhuộm màu, ý này hay...
Dùng để lừa mấy con thú họ mèo trí tuệ không cao, dư sức.
Hai người nhất trí, nói làm là làm.
Một người một mèo trong phòng tắm bày biện rất lâu.
Lucia chơi Contra nửa tiếng, thực sự chẳng thấy hứng thú gì với game máy tính.
Nhưng một thư mục tên 'Tài liệu tham khảo' trên màn hình của Hạ Lê lại khiến cô xem say sưa.
Nào là 'Cô gái tai mèo', 'Công chúa ma cà rồng', thậm chí... thậm chí còn có cả hình ảnh 'Long nữ'!
Đầu óc của dũng sĩ suốt ngày không biết nghĩ gì!
Lucia ôm Bông Gòn định đi tìm Hạ Lê chất vấn.
Nồi trong bếp sùng sục sôi, Lucia không thấy Hạ Lê trong đó.
Nghe thấy tiếng động trong phòng tắm, cô liền quay sang phòng tắm.
Đẩy cửa vào.
Lucia nhìn thấy một người nửa thân trên trần trụi, cùng một con mèo ướt nhẹp.
Con mèo bị thuốc nhuộm dưới đất nhuộm thành đủ màu... còn người kia, cũng chẳng khá hơn là mấy.
Vợ Tôi Là Ác Long [C]
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.