Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Chương 215: Dũng sĩ đi làm thuê

"Ma lực?"

Tần Xuyên sững người, cậu không ngờ 'khai phá' mà Hạ Lê nói tới lại là chuyện này.

Nếu nói khai phá tiềm năng khác thì cậu còn có chút tự tin...

Xét cho cùng cậu cũng tạm coi là nửa tay cao thủ, nếu Hạ Lê có quan hệ, giới thiệu cho cậu một công việc khá cũng được.

Nhưng nếu là 'ma pháp'...

Tần Xuyên hơi do dự.

"Cậu không phải nói trong đời sống hàng ngày nên hạn chế dùng ma pháp sao? Chuyện này liên quan tới không gian sinh tồn của chúng ta sau này đấy."

Tần Xuyên trầm ngâm hỏi.

Về bề ngoài, xã hội này dường như không biết sự tồn tại của những kẻ xuyên việt như họ.

Nên khi Hạ Lê đề xuất nên che giấu sức mạnh siêu nhiên, Tần Xuyên cũng đồng ý.

Thực ra cuộc sống thường nhật của cậu đã đủ trầm lặng rồi, nếu không bức bách quá, cậu cũng chẳng muốn phá vỡ quy tắc xã hội.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Đúng là thế," Hạ Lê gật đầu.

"Tôi cũng thường nhắc nhỏ rồng nhà tôi đừng tùy tiện dùng ma pháp... Nhưng tôi muốn thu thập ma lực chủ yếu là cho mục đích khác."

"Mục đích gì?" Tần Xuyên tò mò hỏi dồn.

Hạ Lê nói ra hai từ: TruyenLau

"Trở về."

Tần Xuyên trợn mắt, ánh nhìn đầy kinh ngạc.

"Cậu có cách về?"

"Đang tìm đây chứ," Hạ Lê nói,

"Thu thập đủ ma lực là một trong những điều kiện quan trọng để về. Tôi và Lucia đều không thể thu thập ma lực trên Trái Đất. Trước khi cậu xuất hiện, ma lực của bọn tôi toàn nhờ chuông vàng của Vô Kỳ, một tuần chỉ thu được lượng bằng một mảnh vảy rồng, ít thảm hại." TruyenLau.com

Nói tới đây, mắt Hạ Lê sáng lên, cười tươi với Tần Xuyên.

"Thế là cậu xuất hiện rồi... Tôi cảm giác tiến độ của bọn tôi có thể đẩy nhanh hơn."

Tên này xét cho cùng có thể gây ra thảm họa thiên nhiên kinh khủng vậy, còn làm không gian sụp đổ, Hạ Lê đối với năng lực của Tần Xuyên vẫn có chút tin tưởng.

Tần Xuyên trầm mặc một lát mới lên tiếng.

"Thực ra tôi cũng không cách nào thu thập ma lực trên Trái Đất... Tôi không cảm nhận được ma lực trong không khí, cũng chính vì thế mà sức mạnh của tôi suy yếu rất nhiều."

"Ai cũng thế cả, Trái Đất không có ma lực."

Hạ Lê đồng cảm gật đầu, tiếp tục:

"Cậu chỉ cần như lúc trước, nghĩ cách làm ma lực xuất hiện là được... Thần khí của Vô Kỳ có thể dùng sức mạnh bản thân từ từ hồi phục ma lực. Bên cậu cũng có cách riêng chứ? Hơn nữa cách của cậu hẳn nhanh hơn."

"Meo!"

[Lão tử nghe rồi.]

Hai người một mèo đi dọc lề đường. Vô Kỳ vẫy đuôi đi trước, thỉnh thoảng ngoảnh lại chen ngang.

[Huynh đệ Tần Xuyên có đăng mạng nói, viên đá dưới ngực cậu ấy có thể biến cảm xúc thành năng lực. Ở thế giới khác, năng lực này có thể bộc phát sức mạnh lớn... Về Trái Đất thì suy yếu nhiều, nhưng cũng đủ dùng rồi.]

"Đúng, cảm xúc. Hấp thụ cảm xúc mãnh liệt biến thành ma lực, đó là đặc tính của Trái Tim Đá."

Tần Xuyên đoán đại khái Vô Kỳ đang nói gì.

"Cảm xúc à..."

Hạ Lê suy nghĩ một lúc.

Trong xã hội hiện đại này, muốn kích động cảm xúc giới trẻ không khó.

Khó là ở chỗ... cảm xúc mãnh liệt.

Thân thế Tần Xuyên đã đủ bi thảm, trải qua nhân gian khổ sở, mấy thứ vui buồn thông thường khó làm cậu dao động lắm rồi.

"Ví dụ làm cả tháng, sếp không trả lương... tính không?" Hạ Lê nghĩ lan man.

"Nghe thật đáng tức giận." Tần Xuyên gật đầu, cậu từng trải qua.

"Meo..."

[Hạ lão đại, cậu là ác quỷ sao?]

"Ha ha, đùa thôi mà."

Hạ Lê vẫy tay, tiếp tục đi dưới mái hiên.

Trời quang sau mưa lớn, ánh nắng hơi chói. Nắng chiếu nóng toát mồ hôi.

Giữa đường, trên cầu vượt xuyên suốt Thanh Thành, cây thường xuân như cỏ dại mọc um tùm leo lên tường, nhuộm cả cây cầu một màu xanh tràn sức sống.

Hơi thở mùa xuân xuyên qua rừng bê tông, chỗ nào cũng thấy sinh cơ bừng bừng.

Hạ Lê chẳng thiết ngắm cảnh.

Với anh, cảnh không có Lucia đứng đó thì chẳng đáng nhìn thêm.

Nhưng khi Tần Xuyên dừng bước ngắm nhìn vòm xanh trên đầu, Hạ Lê cũng quay lại đợi cậu cùng đi.

"Thành phố nơi này cũng đẹp."

Tần Xuyên nhìn bức tranh đan xen giữa thiên nhiên và đô thị, trong đôi mắt bình thản thoáng lóe ánh sáng.

Xét riêng cảnh vật thì vô nghĩa, nhưng người qua đường và vẻ an nhiên trên mặt họ mới cho thành phố này ý nghĩa.

Đây chính là Trái Đất mà Tần Xuyên luôn muốn trở về...

Thực ra, cậu vẫn rất thích nơi này.

...

Gần trưa, Hạ Lê định làm chủ nhà mời Tần Xuyên ăn cơm.

Kết quả cơm chưa xong, đã giải quyết luôn việc làm của Tần Xuyên.

Vừa gọi món xong, tên này đã hiếu kỳ vào bếp xem đầu bếp nấu nướng.

Món nhà tỉnh Thục và tỉnh Du khác nhau không nhiều. Tần Xuyên làm nửa năm trong quán ăn, nhìn cái bếp này liền biết mình làm được.

"Không phải,"

Khi chủ quán dắt Tần Xuyên ra, hai người đã bắt đầu bàn chuyện công việc, Hạ Lê hoàn toàn không thể ngồi yên.

"Tôi dẫn cậu đi ăn, cậu tự nhận việc luôn rồi sao??"

"Nhà này có bao cơm."

"Quán này tôi tìm đại, xung quanh còn mấy quán xào nhỏ nữa, cậu không xem thêm..."

"Họ còn bao ở."

Hạ Lê: "..."

Được rồi.

Đôi khi thật khâm phục hiệu suất của Tần Xuyên.

Tên này so bà Phương còn nhanh hơn, nói làm là làm xong luôn.

"Ăn ở bao cấp với tôi là nhu cầu thiết yếu... Giai đoạn này, sống được là tốt." Tần Xuyên giải thích.

Hạ Lê không nói gì, đành gật đầu.

"Cậu trước không tốt nghiệp ngành internet sao... Giờ ở đây bưng bát rửa chén, hơi phí tài đấy." Anh vẫn thấy Tần Xuyên hơi hấp tấp.

Tần Xuyên lại không nghĩ vậy:

"Giờ sinh viên đại học không đáng tiền, tìm được việc đã may rồi... Hơn nữa kiến thức chuyên môn của tôi toàn học từ hai mươi năm trước, quên gần hết rồi.
Trước tôi thử tìm việc văn phòng, kết quả vì không biết dùng chuột bàn phím mà làm liên lụy đồng nghiệp..."

"..."

"Meo meo meo."

[Huynh đệ, cậu cùng tôi giống nhau thảm quá!]

[Tôi là người thế kỷ trước, về đây bị công nghệ hiện đại làm mới thế giới quan... Còn cậu là người thế kỷ này, cũng không theo kịp. Ha ha, chúng ta nửa tám lạng thôi meo!]

"Nó nói gì?"

Một tràng tiếng mèo của Vô Kỳ khiến Tần Xuyên để ý. Hạ Lê lại làm thông dịch, nhắc lại nguyên văn.

Tần Xuyên thở dài, gật đầu.

"Không còn cách nào, chết quá nhiều lần... ký ức trước kia đều mờ nhạt rồi."

"..."

Nghe xong, con mèo hướng ngoại tùm lum kia chuyển sang hướng nội, cúi đầu.

[Lão tử thật đáng chết.]

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu