Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Chương 150: Chào Người Mèo Mèo, ta là Người Rồng Rồng

"Em ngồi trên ghế sofa đi."

Tiếng mèo kêu trong thùng không ngừng vang lên, nghe thật sự rất khẩn cấp.

Hạ Lê đặt ác long ngồi xuống ghế sofa, rồi dưới ánh mắt kỳ quặc của ác long, bắt đầu bận rộn.

Đóng hết tất cả cửa thông ra phòng khách, Hạ Lê vẫn thấy chưa yên tâm, kê một cái ghế chắn cửa ra ban công.

"Có kẻ xấu định đột nhập nhà mình sao?"

Lucia ôm chú cừu lớn, hành động này của Hạ Lê khiến cô vào trạng thái cảnh giác.

Nếu thật sự có kẻ xấu vào nhà, vậy cô sẽ lên cho hai quả đấm.

Trong quy tắc xã hội này... xâm nhập trái phép vào nhà ở, có thể phòng vệ chính đáng!

Lucia lặng lẽ theo dõi Hạ Lê chạy tới chạy lui.

Cuối cùng Hạ Lê mang thùng vận chuyển ở cửa vào, mở cửa lồng đối diện với khay vệ sinh cho mèo trong phòng khách.

"Vút!" một tiếng.

Một bóng đen lao vụt qua.

Nó với tốc độ cực nhanh lao vào khay vệ sinh của Bông Gòn.

"Meo~ Meo~"

Bông Gòn đứng bên ngoài nhà vệ sinh của mình, tỏ vẻ khó chịu với con mèo đột nhiên xâm nhập lãnh thổ của nó.

Chân nhỏ cào cào vào chậu nhựa, con mèo trưởng thành bên trong to lớn hơn nhiều so với Bông Gòn chỉ mới hai tháng tuổi.

Nó liếc nhìn phát hiện mình có lẽ đánh không lại, đuôi xù lên như quả thông, lén trốn ra sau lưng Hạ Lê.

[Phù...]
TruyenLau
[Sướng rồi.]

Trong khay vệ sinh vang lên tiếng sột soạt.

Vô Kỳ thuần thục lấp cát, vẫy vẫy hạt cát trên móng, rồi mới bước ra từ chậu nhựa. TruyenLau.com

Vừa ra, Hạ Lê liền bày trận sẵn sàng, xúc sạch sẽ khay vệ sinh, rồi gói lại vứt vào thùng rác.

[Đừng nhìn ta trông tùy tiện, nhưng ta vẫn rất sạch sẽ...]
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vô Kỳ liếm liếm móng, trong lòng thầm nói.

Hạ Lê nhìn nó một cái, Vô Kỳ lại dừng động tác liếm móng, một người một mèo đối mặt nhau một lúc.

[Vậy...]

"Meo..."

Vô Kỳ thăm dò mở miệng.

Tiếng mèo kêu từ miệng nó, tự động chuyển hóa thành ngôn ngữ loài người, truyền vào tai Hạ Lê.

"Meo meo meo..."

[Cậu hiểu được lời ta nói, đúng không?]

"Ừ."

"Meo!!"

[Chời đụ... meo!]

Dù đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ, nhưng khi Hạ Lê gật đầu phản hồi, Vô Kỳ vẫn bị giật mình.

Thậm chí còn sợ đến mức thốt ra thô tục.

"Meo meo meo...!!"

[Không đúng, tại sao cậu có thể hiểu lời ta nói... ta nói là ngôn ngữ mèo dị giới, con người thế giới này không thể hiểu mới đúng chứ!!!]

"Tôi không rõ." Hạ Lê lắc đầu.

"Vả lại, hiện tại xem ra, chỉ có tôi hiểu được."

Hạ Lê ngồi xổm dưới đất, Vô Kỳ cũng ngồi xổm, anh cúi xuống nhìn con mèo bò sữa này với biểu cảm kinh hãi trên mặt, có chút để ý đưa tay chạm vào chiếc chuông trên ngực nó.

[Khoan đã!]

Vô Kỳ bốn chân bật nhảy, lùi nhanh nửa mét.

[Chẳng lẽ... cậu cũng đến từ dị giới?] Hắn như nghĩ ra điều gì.

Hạ Lê gật đầu.

Vô Kỳ ngây người một chút, miệng há hốc.

[Cậu cũng là con người xuyên qua đến đại lục Nick, rồi lại trở về Trái Đất?... Mau, mau nói cho ta biết, tại sao cậu có thể biến lại thành hình người?!!]

"Đại lục Nick?"

Hạ Lê rất chắc chắn, đây là lần đầu tiên anh nghe thấy từ này.

"Tôi chưa nghe nói qua, tôi đi là một thế giới khác." Hạ Lê bình tĩnh nói.

Lúc nhận nuôi Vô Kỳ, Hạ Lê đã đoán ra đại khái những tình huống này.

Nên giờ nghe Vô Kỳ tự miệng nói ra, anh không cảm thấy quá bất ngờ.

So sánh với, đôi mắt đen viền vàng của Vô Kỳ đã vì quá kinh ngạc mà trợn to.

[Khoan đã khoan đã... thế, thế giới khác?]

[Vậy bàn tay vàng của cậu là gì, hệ thống? Siêu năng lực??]

"Tôi không có thứ như vậy,"

Hạ Lê dừng một chút, hồi tưởng lại ba năm phiêu lưu trên đại lục Azeroth, thật sự không cảm thấy mình có bàn tay vàng.

Ngoài khả năng học tập mạnh, thể chất và khả năng nắm bắt ma pháp của anh, cũng chỉ là trình độ con người bình thường.

Nếu nói cứ phải nói đến bàn tay vàng...

Không biết được 'Thoái Ma Kiếm' nhận chủ, có tính là một loại bàn tay vàng không?

"Thế giới chúng tôi không có siêu năng lực, chỉ có ma pháp." Hạ Lê nói.

[Ma pháp?]

[Ồ! Cậu xuyên qua là một đại lục ma pháp...] Vô Kỳ rất nhanh hiểu ra.

[Không ngờ, Trái Đất cũng có kẻ xuyên việt giống ta, ta đã nói, thế giới này không chỉ mình ta xui xẻo như vậy chứ ha ha ha...]

[Tìm được tổ chức rồi, cuối cùng tìm được một người hiểu ta rồi, huynh đệ biết ta những năm nay khổ thế nào không!!]

"Meo... meo!!"

Trong phòng khách vang vọng từng tiếng mèo kêu thê lương.

Bông Gòn nằm bên cạnh Hạ Lê, dùng ánh mắt thương hại nhìn con mèo ngốc nhìn Vô Kỳ.

[U hu hu, huynh đệ cậu tên... ồ, cậu tên Hạ Lê đúng không, lúc nãy nghe mấy người kia gọi cậu như vậy...]

[Cậu có biết ta bao nhiêu năm chưa nói chuyện với con người rồi không, từ khi trở về Trái Đất, không có một sinh vật nào có thể thiết lập giao tiếp với ta, ngay cả động vật họ mèo cùng cấu trúc cơ thể với ta, ta cũng không cách nào đối thoại với chúng!]

[Chỉ số thông minh, chỉ số thông minh khác biệt quá lớn! Chúng không thể hiểu ngôn ngữ của ta!!]

Vô Kỳ nói đến chuyện cũ của mình liền một trận chua xót.

Có lẽ trong lòng bị dồn nén quá lâu rồi, hắn kêu meo không ngừng.

Hạ Lê thậm chí trong đôi mắt mèo kia thấy được những giọt nước mắt lấp lánh.

Đáng tiếc Hạ Lê chưa từng làm mèo, không thể hiểu được tâm tình này của Vô Kỳ.

Nhưng đồng là kẻ xuyên giới của Trái Đất, anh nhiều ít cũng có thể thông cảm với Vô Kỳ.

Nếu không đã không cứu hắn ra khỏi bệnh viện thú y rồi.

"Hạ Lê?"

Lucia ngồi trên ghế sofa xem tivi cuối cùng không ngồi yên được.

Từ lúc nãy, Hạ Lê đã đối thoại với con mèo đen trắng kia.

Nếu thay là cô gái khác, đại khái sẽ nghĩ bạn trai mình có vấn đề.

Nhưng Lucia không giống.

Cô chỉ nghĩ Hạ Lê đang chơi với mèo thôi.

"Hai người đang chơi gì vậy?"

Lucia cũng muốn tham gia một chân.

Cô vừa đi tới, con mèo bò sữa vừa mếu máo lúc nãy, liền cụp chặt đuôi, lùi liên tục.

[Huynh đệ, đây là bạn gái cậu... đúng không?]

Vô Kỳ kinh hãi ngẩng đầu.

Trong mắt hắn, thấy không chỉ là một cô bé tóc buộc tinh nghịch, mà còn là một mãnh thú khổng lồ đầy áp lực.

Điều này khiến Vô Kỳ gợi lại ký ức kinh hoàng từng chiến đấu với quái thú ở dị giới.

"Hạ Lê, con mèo này sợ em." Lucia nhăn mặt nói.

Cô cũng muốn tham gia, nhưng giống như tất cả các loài khác, con mèo bò sữa này cũng biểu hiện ra cảm giác sợ hãi tự nhiên với cô.

"Không sao, nó mà không sợ em, anh mới thấy kỳ lạ."

Hạ Lê kéo tay nhỏ của Lucia lại, để cô đứng bên cạnh mình, lại nói với Vô Kỳ.

"Đây là bạn gái tôi, Lucia, cùng đến từ một dị giới với tôi."

"Meo..."

[Chào, chào, cô bé.]

Vô Kỳ khó khăn bước lên một bước, gần như dồn hết dũng khí của mình.

"Chào chào,"

Lucia hí hí cười, thấy con mèo này có chút thú vị.

"Chào người mèo mèo, tôi là người rồng rồng."

Lucia đưa tay ra muốn bắt tay Vô Kỳ, Hạ Lê một tay nắm lấy móng rồng của cô kéo về nhét vào túi áo.

"Con mèo này tên Vô Kỳ, hiểu được lời em nói."

"Hử?"

Ác long ngẩng đầu.

Hạ Lê giải thích tình hình đại khái cho cô.

Lucia rất nhanh hiểu ra.

Dù sao cô cũng là một con rồng đến từ dị giới, khả năng tiếp nhận rất mạnh, dù cảnh tượng kỳ ảo thế nào trong mắt cô cũng rất bình thường.

"Hắn thật là người mèo mèo sao??"

Ánh mắt lại rơi lên người con mèo bò sữa, Lucia đối với con mèo này có sự hiểu mới.

"Meo..."

Vô Kỳ trốn dưới gầm bàn, gật đầu dứt khoát.

"Cậu biết ma pháp không?"

"Meo..."

"Hắn có siêu năng lực," Hạ Lê đóng vai trung gian phiên dịch.

"Hắn có thể dự tri tương lai, nhưng năng lực này sau khi trở về Trái Đất liền suy yếu, bây giờ chỉ còn lại năng lực dự tri ba giây, mà còn thỉnh thoảng mới kích hoạt được."

"Ba giây..."

Lucia thầm nghĩ kém quá.

Cũng chỉ nhanh hơn trực giác của rồng một chút xíu.

Tuy nhiên, Lucia bây giờ hiểu thế nào là nhân tình thế thái, nên cô không nói câu này ra.

"Hạ Lê, tại sao anh có thể đối thoại với hắn?"

Lucia ngược lại càng để ý chuyện này.

Theo quy tắc của thế giới này...

Người không hiểu được tiếng mèo kêu.

Tiếng nói của Vô Kỳ, trong tai Lucia chỉ là tiếng mèo kêu rất bình thường, tuyệt đối không như Hạ Lê nói, đến từ âm thanh con người.

"Em có cảm thấy dấu vết ma pháp nào được thi triển không?"

Hạ Lê cũng rất để ý chuyện này, hỏi ngược lại Lucia.

Lucia lắc đầu: "Không có..."

Tộc Rồng đối với ma lực rất nhạy cảm, đã ngay cả Lucia cũng không phát giác, vậy mối liên hệ giữa Hạ Lê và Vô Kỳ, không liên quan đến ma pháp, mà là tồn tại khác.

"Anh nghĩ, có lẽ là do cái chuông này."

Hạ Lê suy nghĩ một lát, bắt Vô Kỳ đầy mặt viết chữ kháng cự lại.

Cũng không để ý hắn phản kháng, Hạ Lê gảy một cái chiếc chuông vàng dưới cổ hắn.

"Leng keng~"

"Em có nghe thấy tiếng chuông không?" Hạ Lê hỏi Lucia.

Lucia nghiêng tai lắng nghe, một lát sau, lắc đầu.

"Cái chuông này rỗng ruột đúng không?"

"Thật sự là rỗng ruột," Hạ Lê nói, "Nhưng anh nghe thấy âm thanh của nó."

"Meo ào...?"

Vô Kỳ bốn chân đạp đất ngây người một chút.

Lời nói này của Hạ Lê khiến hắn lại rơi vào một nỗi sợ hãi khác.

[Cậu có thể nghe thấy tiếng Kim Linh?]

[Không thể nào, Kim Linh là thần khí, năng lực của nó chính là năng lực của ta, chỉ có ta mới có thể nghe thấy âm thanh nó phát ra...]

[Tại sao cậu cũng nghe thấy vậy ta!]

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu