Sáng hôm sau.
Ánh nắng xuyên qua lớp mây mỏng rọi xuống, Hạ Lê mở mắt, tiếp đó là một trận chóng mặt hoa mắt.
Mỗi lần uống nhiều, đêm đó thời gian ngủ rất ngắn, hôm sau không chừng tiếp tục say.
Hạ Lê đi rửa mặt, uống hai cốc nước, giờ tỉnh táo hơn.
Lucia vẫn cuộn trong chăn, buồn ngủ như mèo, bất kể Hạ Lê làm động tĩnh gì, cô đều không nghe.
Hạ Lê mơ hồ nhớ, tối qua hình như quấy rầy con rồng này khá mệt.
Cụ thể thế nào quên rồi.
Chỉ biết cô bận trước bận sau, lúc mang nước, lúc lại vào bếp mở tủ lạnh.
Nghĩ đến đây, Hạ Lê thò tay vào giữa hai chân.
Quần lót vẫn còn.
Không phải, sao mày vẫn còn ở đây hả quần?
Tối qua đã đến mức ấy rồi, thánh kiếm không kích hoạt à?
Hạ Lê nhớ lúc đó nói mấy câu rất cảm động, rồi sau đó... không có sau đó.
Anh dùng hành động thực tế chứng minh, người thực say, là không được.
"hắt xì—"
Xoa mũi, Hạ Lê kéo thân thể mệt mỏi vào bếp làm bữa sáng.
Lần này không có cháo trắng lúc bình minh, anh phải dựa vào đôi tay mình.
Vừa đến trước tủ lạnh, liền bị cảnh tượng chấn động.
Tủ lạnh thế nào!
TruyenLau
Rau quả bày đầy đất, chai lọ xếp hàng ngay ngắn.
Trứng lăn khắp nơi, bên cạnh có con mèo tam thể không hiểu chuyện giơ móng bới trứng.
"Nhà có trộm?!"
Hạ Lê kinh ngạc, hỏi Bông Gòn. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bông Gòn 'meo~' một tiếng.
Rõ ràng, mèo không biết.
Mở tủ lạnh, không ngoài sự suy đoán của Hạ Lệ, bên trong trống rỗng, ngay cả tấm ngăn giữa cũng bị rút.
TruyenLau
Lại nhìn hàng dấu chân bên tủ lạnh...
Nếu Hạ Lê nghĩ không sai, tối qua có một con rồng dọn sạch tủ lạnh, và chui vào trong ở một lát.
"A xì—"
Nghĩ đến đây, Hạ Lê lạnh run, lại hắt xì.
Hỏng, thân kim cương bất hoại của mình, đã bị hủy hoại trong tay ác long.
"Em dọn ngay đây..."
Lucia không biết lúc nào từ phòng ngủ đi ra, ước chừng là lúc Hạ Lê hắt xì lần đầu cô đã tỉnh.
Ác long mặc đồ ngủ khủng long xanh, thân hình nhỏ bé bị áo ngủ bọc tròn.
Cô ngồi xổm, bắt đầu dọn đồ trên đất.
"Cà chua này... có bị hỏng không?"
"Sữa chua phải để trong tủ lạnh 2-6 độ, tối qua bao nhiêu độ, còn ăn được không?"
Lucia ngồi xổm kiểm tra hạn sử dụng và nhiệt độ.
Thấy Hạ Lê không trả lời, cô lại lẩm bẩm.
"Tối qua vốn định bỏ lại tủ lạnh, nhưng anh ôm chặt quá, em không chui ra được... rồi, rồi mơ mơ màng màng ngủ luôn.
Đồ ăn này không sao chứ?"
Nghĩ nghĩ, thấy vấn đề này quá mập mờ, Lucia đứng dậy, đặt tay nhỏ lên trán Hạ Lê thử nhiệt độ.
"Anh không sao chứ?"
Hạ Lê: "..."
Hạ Lê không nói được, nắm lấy bàn tay nhỏ hôn một cái.
Lucia co vai, rụt lại móng rồng.
Cho dù bị Hạ Lê hôn nhiều lần, nhưng mỗi lần bị đánh lén, vẫn khiến rồng đỏ mặt.
Hơn nữa, dạo gần đây cảm giác đỏ mặt này càng rõ.
Đặc biệt tối qua bị Hạ Lê say ôm chặt, Lucia đặc biệt căng thẳng, ngay cả tiếng tim rồng đập cô cũng nghe thấy.
Sợ Hạ Lê bước tiếp theo làm gì đó, nhưng lại rất mong anh làm gì đó.
Rốt cuộc mình nhạy cảm, hay dũng sĩ tấn công quá mạnh?
Lucia không phân biệt được.
Nhưng cô chỉ biết, mình không ghét Hạ Lê như vậy.
"Tối qua anh..."
Hạ Lê nhớ, tối qua uống nhiều thân thể nóng lên, Lucia tưởng sốt, muốn hạ nhiệt.
Lucia ngốc, không biết loài người hạ nhiệt thế nào, không biết miếng hạ sốt, thuốc hạ sốt, hoặc dùng khăn đặt trán.
Cô chỉ dùng thân thể mình, dùng cách vụng về nhất khiến Hạ Lê mát hơn.
"Bốp,"
Hạ Lê đang suy nghĩ, một hộp sữa chua đã đập lên mặt, kéo tư duy đang bay xa của anh về thực tại.
Sững sờ nhặt sữa chua, ngẩng đầu thấy ác long đã dọn tủ lạnh xong.
Lucia cúi xuống bế Bông Gòn đang bới trứng, rồi thu dọn trứng gà trong góc, rửa sạch bỏ vào nồi luộc.
"Sáng nay ăn trứng gà sữa chua." Ác long chống nạnh nói.
"Được..." Hạ Lê gật.
Con rồng này, ngày càng có cảm giác của con gái tỉnh Thục.
Sau này mình không bị cô đắn đo chết chứ?
Hạ Lê lặng lẽ cắm ống hút sữa chua, đưa Lucia.
Lucia hai tay ôm lấy hút.
Trứng trong nồi cần năm phút chín, hai người ngồi trước bàn, bóc vỏ trứng gà.
Ác long vụng về, một quả trứng luộc bị bóc lởm chởm, Hạ Lê đem quả trơn bóng của mình ra đổi.
Còn nhớ ác long lần đầu ăn trứng, lại muốn ăn cả vỏ, Hạ Lê không nhịn được cười.
"Hừm hừm."
Thấy nụ cười trên mặt dũng sĩ, tựa như đang chế nhạo, Lucia không vui, hừ hừ.
"Anh đã nghĩ kỹ chưa, anh rốt cuộc giá bao nhiêu tiền?"
"Anh bao nhiêu tiền?"
Hạ Lê không theo kịp tư duy nhảy vọt của ác long, đột nhiên cô hỏi một vấn đề khiến anh ngớ ra.
"Chính là sính lễ anh nói tối qua đó."
Lucia cắn trứng, cô thích lòng đào chưa chín hẳn.
Hạ Lê mới nhớ ra chuyện tối qua anh hỏi... hỏi Lucia, nếu anh muốn cưới em, em làm sao?
Lucia lúc đó đáp 'em cũng cưới anh'.
Không hổ là em, ác long thối.
Câu hỏi như vậy, với bất kỳ cô gái nào khác, đều sẽ đáp là đồng ý hoặc không chứ?
Sao đến lượt Lucia lên liền đảo lộn rồi?
"Anh? Anh rất đắt."
"Bao nhiêu?"
Lucia ngây ngô nhìn, đôi mắt thuần khiết, tựa người tiêu dùng đang chờ thương nhân hắc ám mở miệng chặt chém.
Hạ Lê dùng ngón tay so '1'.
"Một triệu?!"
Ác long hít khí.
Hạ Lê thu ngón tay: "Là anh cưới em, nên phải là anh ra tiền."
Anh quyết không trêu ác long, chuyện này nghiêm túc hơn.
Lucia không bận tâm ai cưới ai, cô để ý điểm khác.
"Vậy em đáng giá bao nhiêu tiền?"
"Theo khoản tiền truy nã trên Đại Lục Azeroth, em giá một vạn đồng vàng. Nhưng để Trái Đất, em là vô giá."
Hạ Lê nghiêm túc đáp.
Lucia nghĩ nghĩ, ánh mắt hơi ảm đạm.
"Em không đáng một xu..."
"Vô giá là quá đắt, nên không thể đưa ra giá trị cụ thể. Không phải không đáng một xu, ơ kìa."
Hạ Lê không nhịn được phải phản bác, nhưng anh rất nhanh từ bỏ giải thích.
Ác long không hiểu tập tục hôn nhân loài người.
Đàn gảy tai rồng, căn bản không thể nói chuyện.
Ăn xong miếng trứng cuối cùng, Hạ Lê vào bếp rửa nồi.
Nồi luộc trứng có vòng cặn trắng, dùng khăn rửa bát chà sẽ dễ sạch hơn.
Liếc Lucia đang chỉnh đốn tủ lạnh phía sau.
Hạ Lê vẫn muốn tiếp tục chủ đề vừa rồi.
Lucia không để ý, không đại biểu Hạ Lê có thể hồ đồ.
Anh đối với chuyện Lucia, luôn nghiêm túc.
"Tiếp tục chủ đề vừa rồi...
Tối qua anh nói muốn cưới em, chắc chắn không phải là tùy tiện nói suông, tuy lúc đó anh say, nhưng khi nói câu này anh rất tỉnh. Sáng nay tỉnh dậy quên hết mọi chuyện, duy nhất có chuyện này là nhớ rõ."
Hạ Lê khẽ hắng giọng một cái, thu lại giọng điệu cợt nhả lúc trước, trở nên nghiêm túc.
Lucia thả chậm động tác, nắm nửa bắp cải trong tay thử ước lượng cân nặng.
Cô quay đầu nhìn Hạ Lê, ánh mắt có chút không hiểu, tựa không hiểu ý nghĩa câu nói này của Hạ Lê.
Cái gì mà cho tiền với không cho tiền...
Lucia lướt mạng lâu rồi, ít nhiều cũng thấy qua chủ đề cưới hỏi của loài người.
Nhưng cô chưa từng nghĩ để Hạ Lê đưa tiền.
Cô lấy tiền cũng chẳng để làm gì...
Hạ Lê làm gì phải để ý đến điều này đến thế?
"Anh bây giờ thực sự không thể cho em cái gì...
Anh bây giờ, không khác gì với đám con trai chỉ biết mở miệng nói suông, dỗ ngọt con gái ở ngoài kia."
Hạ Lê lau nước trên tay, đột nhiên hít sâu một hơi.
Khi quay người, thấy Lucia ôm nửa cây bắp cải vừa nãy chặt hơn trong tay.
Ánh nắng hôm nay rất tốt, sáng sớm mặt trời đã lên.
Tóc Hạ Lê bị ánh sáng chiếu mờ, Lucia lén nhìn dũng sĩ đứng ngược sáng, lại cúi đầu bóc lá bắp cải, giả vờ bận rộn.
Hạ Lê không quan tâm, vẫn tiếp tục nói.
"Nhưng những lời anh nói bây giờ tuyệt đối không phải tạm thời nổi lòng tham, tình cảm của anh thích em không phải là giả, cảm giác muốn cùng em sống chung cũng không phải là giả, thậm chí nếu bây giờ em nói, em muốn về Đại Lục Azeroth... em đoán xem anh sẽ làm sao?"
Lucia quay đầu lại nhìn anh, lắc lắc đầu.
"Không biết."
"Anh sẽ chọn cùng em quay về." Hạ Lê nói.
Lucia sững sờ.
Đây là đáp án ngoài dự đoán của cô,
"Nhưng em không về," cô bóc hai lá vàng úa bọc bên ngoài bắp cải ném vào thùng rác, lại bọc lại màng bọc, rồi bỏ vào tủ lạnh.
Xong tiếp: "Đồ ăn đây phong phú, ngon hơn bên kia."
Hơn nữa, còn điểm quan trọng nhất...
Đây có gia đình dũng sĩ.
"Chỉ vì thế thôi ư?"
Hạ Lê truy hỏi, muốn hỏi thêm. Lucia nhưng rất dùng sức gật đầu.
"Ừm!"
"Không có nguyên nhân gì liên quan đến anh? Không quan hệ xíu xiu gì với anh?"
"Có một chút." Lucia dùng ngón trỏ và ngón cái so.
Hạ Lê cười, lại nói:
"Em biết đấy, thích một người rất dễ tự ti, rất dễ nảy sinh cảm giác không an toàn, luôn muốn trên người đối phương đạt đáp án hoặc hồi đáp, mới an tâm..."
"Vậy... vậy có hai chút!" Lucia đổi giọng đáp.
Hạ Lê qua ôm cô, "Trước em không hiểu, anh cũng không biết nên nói thế nào... nhưng tối qua, anh phát hiện hành động và dũng khí đều quan trọng.
Nếu tối qua Chu An Kỳ không đến, vậy Viên Tử và cô ấy sẽ kết thúc một cách không rõ ràng như thế. Nếu anh không nói rõ, em cả đời không hiểu... em vốn ngốc, lại bị anh qua loa, thì cả đời sẽ sống trong mơ hồ."
"Em không ngốc!" Lucia ngẩng đầu.
Phía sau Hạ Lê là mặt trời, ánh sáng vàng phác họa thân ảnh của anh, Lucia cảm thấy bóng dáng anh thật xa, nhưng lại có thể chạm tới.
Giơ tay ôm cổ dũng sĩ, khiến rồng cảm thấy thật an tâm.
"Hạ Lê, anh cũng thích Nữ Chua à?"
*chỉ món kẹo dẻo suanniu, nhưng nghe giống Toan Nữ - nữ chua
Cô cũng nhớ chuyện tối qua, mấy người loài người thảo luận tình cảm. Lucia nghe hết quá trình, cô cũng có kiến giải của riêng mình.
"Nữ chua?"
"Ý em là tương lai anh còn thích em không? ... Tình cảm loài người đa biến đấy." Lucia nói.
Hạ Lê hơi chần chừ, không nghĩ ác long có thể hiểu đến bước này.
"Cách hiểu của em không sai, tình cảm "thích" này có lẽ theo thời gian thay đổi, nhưng yêu thì không, yêu là vĩnh hằng."
"Yêu?" Lucia lẩm bẩm.
Vậy Yêu là gì?
Tình cảm loài người đan xen từng vòng từng vòng,mỗi khi cô nghĩ mình đã hiểu, lại bùm một cái nổ ra vấn đề mới.
Lucia không muốn nghĩ phức tạp như vậy, nhưng khi bị Hạ Lê ôm, cô chợt cảm thấy mình đã hiểu rồi.
"Vậy, rốt cuộc em có muốn đi cùng với anh không?"
"Em giờ đang cùng anh mà..."
"Vậy em có muốn gả cho anh không?"
Có một khoảnh khắc, Hạ Lê cảm thấy mình đang cầu hôn.
Hướng một con rồng cầu hôn.
Lại nói, thế này có tính cầu hôn không?
Không hoa, không nhẫn, không người chứng kiến, ngay cả chút bất ngờ và lãng mạn cũng không.
Anh ở đây , tự nói ra tình cảm của mình, truyền đạt tư tưởng của loài người, con rồng đối diện nghe hiểu bao nhiêu?
"Vậy..."
Ác long trong lòng khẽ há miệng, tựa muốn hỏi gì đó, Hạ Lê cắt đứt lòng tò mò của cô, thực sự sốt ruột hỏi dồn.
"Nếu em muốn... em có thể gọi anh lão công."
"Em không muốn."
Ác long một giây đáp.
Hạ Lê sững sờ.
Mất công anh còn có chút lòng tin rằng mình sẽ thắng cơ đấy.
Thực tế lại giáng cho anh một đòn cảnh cáo.
"Tại sao?!"
"Vì lão mẫu không dễ nghe."
"Hả??"
Lucia nói: "Từ trái nghĩa của "Công' là 'Mẫu', nếu anh là lão công, vậy em sẽ là lão mẫu, em không thích xưng hô này."
"Lão công có xưng hô tương ứng là lão bà nha."
"Ừ..."
"Ừ. Xong rồi?"
Lucia xoay eo thon, từ trong lòng Hạ Lê xoay ra, gương mặt xinh đẹp không biết lúc nào đã đỏ bừng.
"Có người gõ cửa, em đi xem ai..." ác long nói, rụt rè rút lui.
Hạ Lê nghĩ làm gì có ai gõ cửa, nhưng khi tim anh đập bình tĩnh lại, quả nhiên nghe thấy một tràng tiếng gõ cửa.
"Lão đại, là em, qua thăm anh."
"Lộ muội, mở cửa~!"
Sau cửa, hai giọng nói quen thuộc vang lên.
Lucia đang cảnh giác lập tức chạy về bếp, Hạ Lê dở khóc dở cười thấy cô quay về bếp cất dao, sau đó mới vội vàng mở cửa.
"An Kỳ, chị tới rồi!"
Người đến, chính là cặp tình nhân khóc lóc tối qua.
Hạ Lê mới thong thả từ bếp ra.
Chuyện vừa rồi, anh nghĩ thế nào vẫn không đúng.
Lucia hàng ngày lướt net, không thể không biết xưng hô vợ chồng, còn cái gì tương ứng của "công" là "mẫu" chứ?
Con rồng này chơi anh!
Vợ Tôi Là Ác Long [C]
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.