Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Vợ Tôi Là Ác Long [C]

Chương 151: Bị hớ rồi?

Vô Kỳ cảm thấy mình bị hớ.

Chiếc chuông trên ngực hắn, là sức mạnh hắn vất vả mười mấy năm trên đại lục Nick mới giành được.

Giống Hạ Lê, Vô Kỳ xuyên qua dị giới cũng là khai cục hỗn loạn.

Không có hệ thống, không có bàn tay vàng, trước khi được thần khí công nhận, hắn chỉ là một người bình thường (mèo bình thường) với các chỉ số cơ thể ở mức trung bình.

Khác với Dũng Sĩ như Hạ Lê bị gọi đi nhổ kiếm trong đá.

Con đường Vô Kỳ giành được thần khí vô cùng gập ghềnh.

Quá trình cụ thể hắn không nói chi tiết, nhưng từ giọng điệu đầy cảm xúc của hắn không khó nghe ra, hắn ở thế giới toàn mèo kia sống không mấy thuận lợi.

Thế nhưng chính bảo vật tối thượng giành được sau chín chết một sống như vậy... lại đơn giản bị người đàn ông vừa quen chưa đầy một ngày trước mặt này dụ dỗ rồi?

[Bị hớ rồi!]

Nội tâm Vô Kỳ đang gào thét.

"Cậu nói, cậu sống bên đó mười tám năm?"

Hạ Lê và Vô Kỳ đối chiếu đại khái thông tin.

Vô Kỳ sau khi xuyên qua dị giới, dùng hình thái mèo sống mười tám năm ở đó, cuối cùng tình cờ trở về Trái Đất, lại dùng hình thái mèo sống ba năm trên Trái Đất.

Hạ Lê cảm thấy con số này khá kinh khủng.

Chỉ làm ba năm Dũng Sĩ trên đại lục Azeroth, anh đã cảm thấy mình sắp bị văn hóa phong tục bên đó đồng hóa rồi.

Mà Vô Kỳ làm mèo suốt hai mươi mốt năm.

Bây giờ hắn vẫn giữ được ý thức con người, đã khá hiếm có.

Nếu không có sự xuất hiện của Hạ Lê, e rằng thêm vài chục năm nữa, ý chí Vô Kỳ sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, trở thành một con mèo bò sữa điên cuồng triệt để.

[Ừ,] Vô Kỳ gật đầu. TruyenLau.com

[Sống mười tám năm bên đó.]

"Cậu còn nhớ lúc rời Trái Đất, là năm bao nhiêu không?"
TruyenLau
[Không nhớ nổi.]

"Vậy cậu có biết Olympic Bắc Kinh không?"

Không một người Hoa thế kỷ 21 nào không biết chuyện Olympic.

Thế nhưng Vô Kỳ vẫn lắc đầu.

[Không biết.] TruyenLau.com

"Vậy cậu là rời Trái Đất trước năm 2008..."

Hạ Lê đại khái tính toán.

Phát hiện dòng thời gian thế giới Vô Kỳ xuyên qua và Trái Đất tương đương.

So sánh, ba năm bên Hạ Lê mới bằng một tuần, tình hình cách xa quá.

Hai người họ xuyên qua dị giới, không chỉ thời gian cách nhau nhiều năm, thế giới quan cũng hoàn toàn khác biệt.

Một là thế giới kiếm và ma pháp, một là thế giới mèo và siêu năng lực.

Tuy nhiên, có một điểm giống nhau.

Hạ Lê và Vô Kỳ đều vô cớ từ dị giới trở về Trái Đất.

Hạ Lê còn đỡ, Hạ Lê bị triệu hồi đến dị giới, cuối cùng khi giao chiến với Nữ Vương Rồng Bạc thì xuyên về.

Vốn tưởng mình trở về Trái Đất, là do ma pháp va chạm mở ra khe hở không gian gì đó.

Nhưng, nếu Hạ Lê là do ma pháp va chạm mà về, vậy của Vô Kỳ giải thích thế nào?

Theo lời Vô Kỳ, thằng nhóc này đã dựa vào năng lực dự đoán của mình đánh lui quái vật, thành công leo lên ngai vàng vương quốc mèo.

Kết quả chưa kịp hưởng phúc, rầm một cái.

Mở mắt đã trở về đại đô thị hiện đại khiến hắn cảm thấy xa lạ này.

Có một loại cảm giác giết được trùm cuối, nhưng chưa nhận phần thưởng rương kho báu.

"Vô Kỳ, đực..."

Hạ Lê quyết định sắp xếp thông tin đã biết trước.

Anh lấy vở ra viết chữ lên đó.

Vô Kỳ nhảy lên bàn, rất bất mãn dùng móng mèo đập Hạ Lê.

[Đực? Đực là ý gì!!]

[Đổi thành 'nam' cho ta!!]

Hạ Lê: "..."

Vốn định viết 'thái giám' đấy.

Lặng lẽ điền giới tính, Hạ Lê tiếp tục viết xuống.

Tuổi: 18 năm người, 18 năm mèo... thêm 3 năm mèo Trái Đất.

Siêu năng lực: Dự đoán tương lai, và dùng năng lực của mình thay đổi tương lai.

Năng lực này khiến Vô Kỳ ở dị giới gần như thành hình mẫu vô địch, đáng tiếc sau khi trở về Trái Đất, năng lực dự đoán suy yếu mạnh, chỉ còn ba giây.

Sự suy yếu năng lực này, nguyên do cụ thể Vô Kỳ không biết, Hạ Lê cũng không đi sâu.

Trên Trái Đất không có ma lực để thi triển ma pháp, tương tự, ở đây cũng không có một số chất môi giới thi triển siêu năng lực.

Giống con rồng lùn bên cạnh Hạ Lê bị suy yếu cấp độ sử thi, chiếc chuông trên ngực Vô Kỳ cũng bị suy.

"Hử?"

Lucia cắn một miếng bánh quy, tầm mắt từ tivi dịch lại, nhìn Hạ Lê.

"Không sao."

Hạ Lê đưa tay phủi vụn bánh quy trên mặt nhỏ trắng nõn của cô.

Vô Kỳ kêu meo cả ngày, cổ họng khát đến bốc khói.

Huynh đệ này không biết đãi khách, Vô Kỳ không có nước uống, trong phòng khách đi vòng một vòng, phán đoán hướng bếp, nhón chân định bấu cửa.

Tính toán xong độ cao, Vô Kỳ bật nhảy, động tác linh hoạt nhẹ nhàng.

Hai chân trước ôm chặt tay nắm cửa, sau đó dùng trọng lượng bản thân ấn xuống.

Cùng với tiếng "kẽo kẹt", cửa mở.

Một bộ động tác trôi chảy.

"..."

Hạ Lê nhìn cảnh này.

Nghĩ thầm, không trách mấy gia đình nhận nuôi Vô Kỳ trước đều chọn trả Vô Kỳ về.

Với năng lực này của hắn, cửa nẻo tốt đến đâu cũng không ngăn được hắn.

"Ực ực ực..."

Vô Kỳ một chút cũng không khách khí, dùng móng mèo bấu vòi nước, rồi thè lưỡi có gai ra đón nước uống, uống xong không quên dùng cánh tay chùi miệng.

Động tác này...

Vừa giống mèo lại vừa giống người.

Trông khá kỳ quặc.

Đừng nói người bình thường thấy sẽ cảm thấy quái dị, ngay cả Hạ Lê người trong cuộc cũng thấy kỳ.

[Nhà cậu có cơm ăn không?]

Uống nước xong, Vô Kỳ xoa xoa bụng, hoàn toàn không thấy ngại đi dạo một vòng trong bếp của Hạ Lê.

Tuy gia cảnh trông khá bình thường, nhưng cuộc sống nhỏ này khá có hơi thở cuộc sống...

Nồi rửa sạch, khoai tây dự trữ trong thau, hộp gia vị trên bếp chưa đậy nắp.

Đây là thanh niên nam hiện đại sống chung với bạn gái?

Khá biết sống đấy.

Hạ Lê suy nghĩ một chút, gật đầu nói: "Có thức ăn cho mèo."

[Ta không ăn thức ăn cho mèo!]

Vô Kỳ nghe thấy 'thức ăn cho mèo' liền nhức đầu.

Hắn là sau khi trở về Trái Đất mới bắt đầu tiếp xúc thức ăn cho mèo, thứ đó ăn vào miệng giống người ăn bánh quy nén, mà còn là bánh quy nén có mùi tanh.

Ban đầu còn chấp nhận được, dù sao giá trị dinh dưỡng ở đó.

Nhưng lâu dần, ăn một thời gian bánh quy nén sẽ ngán đến mức muốn nôn.

Vô Kỳ tạm tính là một người sống mười tám năm, đối với khẩu vị, cảm giác thức ăn vẫn có chút kén chọn.

Nhà ai tốt bụng bữa nào cũng ăn bánh quy nén chứ.

Thứ này chỉ có mèo bình thường không có trí tuệ mới chấp nhận được, hắn không chịu nổi.

[Ta ở bệnh viện thú y đều trộm cơm ăn... thức ăn cho mèo không hợp với ta!]

"Được rồi."

Hạ Lê đối với những chuyện này cũng hơi nghe qua.

Anh lấy từ tủ lạnh thịt thỏ đóng gói chiều nay, rồi dùng lò vi sóng hâm nóng một chút, đổ vào bát mèo bệnh viện thú y tặng.

Vô Kỳ nhảy xuống bồn rửa, ngồi dưới đất ngửi ngửi mùi.

[Cay quá!]

Vô Kỳ chỉ ngửi một hơi đã cảm thấy ngạt thở, lưỡi thè thẳng ra.

[Người tỉnh Thục các cậu đều ăn thứ nặng mùi vị thế này à!]

[... Thơm thật, ta hai mươi mấy năm chưa ăn lẩu rồi.]

Hiếm có được ăn loại thức ăn này, Vô Kỳ cũng không kén, ngồi dưới đất cuộn đuôi, nhỏ nhẻ ăn.

Hạ Lê lần đầu thấy một con mèo ăn thỏ hầm lẩu, khá thú vị.

Lấy từ tủ lạnh một chai cola, đổ cho con mèo này nửa bát, Hạ Lê về ghế sofa nghỉ.

[Huynh đệ, cậu tốt quá!]

Vô Kỳ vừa ăn vừa kêu meo, vừa không quên cảm ơn cola của Hạ Lê.

Hắn lâu rồi chưa uống cola, lưỡi vừa cho vào bát nước, liền bị châm đến nước mắt giàn giụa.

Vừa cay vừa đã vừa kích thích.

Lâu lắm rồi mới được làm 'người' như vậy!

"Meo~"

Bông Gòn luôn trốn dưới ghế sofa, nó cảnh giác với con mèo trưởng thành này khá lâu.

Dường như cảm thấy con mèo trưởng thành này không có nguy hiểm, nó thăm dò đi lên hai bước.

Đến trước bát cơm của Vô Kỳ, Bông Gòn ghế mũi ngửi ngửi mùi thức ăn.

"Meo!"

Cuối cùng bị mùi cay hắc làm cho bỏ chạy.

"Meo ha ha!"

[Em gái, thứ này không phải em mèo nhỏ có thể tiếp nhận đâu... ha ha ha!]

Vô Kỳ ở đó phát ra tiếng cười mèo the thé.

Không biết thằng nhóc này ở nhà người khác có cười như vậy không.

Cũng đáng sợ quá.

"Ăn không?"

Lucia thấy Hạ Lê dựa lại, giơ hộp bánh quy trên tay lên.

Cô đã nửa tiếng chưa ăn, nên ăn chút bánh quy tiêu thực.

Hạ Lê không gật đầu, trực tiếp há miệng ra.

Lucia hơi liếc nhìn lưng con mèo bò sữa, phát hiện Vô Kỳ không nhìn phía này, mới với tốc độ cực nhanh đẩy bánh quy vào miệng Hạ Lê.

Hạ Lê nhai nhai bánh quy, giọng lầm bầm hỏi: "Ngày mai muốn đi đâu chơi?"

"Anh muốn đi đâu chơi?" Lucia hỏi ngược.

"Em không phải bỏ hai trăm tệ mua anh một ngày sao, nên ngày mai em lớn nhất, em quyết định."

"Nhưng..."

Lucia một câu 'nhưng' không 'nhưng' ra được.

Nhưng, người sinh nhật lớn nhất mà.

Đây là quy tắc bất thành văn trong loài người.

Nhưng Lucia đâu phải để tổ chức sinh nhật cho Hạ Lê đâu...

"Đi xem phim đi..." Lucia chậm giọng nói.

Chu An Kỳ nói với cô hẹn hò có một combo bốn món.

Ăn cơm mua sắm xem phim.

Cuối cùng là 'nhà bạn nhà tôi như nhà'*, Lucia không hiểu, nên bỏ qua.
*Đây là tiếng lóng về việc ám chỉ cùng nhau qua đêm. Nhà anh, nhà em hay khách sạn (House Inn) đều được. Nên bé rồng không hiểu

"Được."

Hạ Lê lấy điện thoại mở phần mềm mua vé.

Gần tết, lịch chiếu rạp phim rất ít, phim Lucia có thể hiểu được càng ít.

Phim tình cảm... không có.

Lại có hai phim kinh dị.

Hạ Lê muốn để lại ấn tượng tốt cho Lucia, nên phim có yếu tố kinh dị và giải bí mật đều PASS.

"Có rồng..."

Lucia ghế mặt nhỏ lại, chỉ tay vào một tấm poster trong điện thoại Hạ Lê.

"Đây là Godzilla," Hạ Lê suy nghĩ một chút lại nói, "Giống áo ngủ khủng long trong phòng em."

"Godzilla..."

Lucia nhìn chằm chằm con thằn lằn khổng lồ đi thẳng đứng kia.

Tôm hùm đất trước đây, tuy có chữ long, nhưng cô không công nhận.

Còn con Godzilla này, cô thấy rất ngầu.

"Anh họ xa!"

Lucia phấn khích nói.

"Cái xa này của em... thật đủ xa," Hạ Lê cười cười, đã mở giao diện thanh toán, "Vậy xem cái này."

[Godzilla?]

Vô Kỳ ăn xong thịt thỏ, thân hình linh hoạt nhảy lên ghế sofa, rồi vòng ra sau lưng Hạ Lê, cùng tò mò nhìn vào điện thoại.

[Đều 2024 rồi, sao còn quay Godzilla...]

"Đây gọi là giá trị IP,"

Hạ Lê nhấc con mèo trên vai xuống.

"IP trong nước cũng quay đi quay lại, mỗi năm mùa xuân bảo đảm xuất hiện một bộ phim liên quan đến Tây Du Ký, mọi người đều rất vui vẻ xem."

Vô Kỳ vẫy vẫy đuôi, găng tay trắng đập lên chân Hạ Lê.

"Meo~"

[Mua cho ta một vé, ta cũng đi xem!]

"Cậu vào được rạp phim không," Hạ Lê thấy buồn cười, "Ngày mai anh hẹn hò, cậu đi làm gì, đi làm chó?"

[Xì, không đi thì thôi.]

Vô Kỳ dù sao là người hiện đại, tuy rời Trái Đất mười tám năm, nhiều trào lưu đã không theo kịp, nhưng mấy đạo lý nhỏ nhặt giữa đôi tình nhân, hắn vẫn hiểu.

"Meo~ Meo~~"

[Không đi đâu, lão tử có việc riêng của mình phải làm.] Vô Kỳ liếm liếm móng.

"Hắn nói gì?"

Chẳng nghe hiểu gì Lucia, kéo kéo ống tay áo Hạ Lê, tò mò.

"Hắn nói, phim này đánh nhau rất kinh dị, đề nghị con gái ôm bạn trai mình mà xem."

Hạ Lê mặt không đổi sắc nói.

[Trời ạ!]

Vô Kỳ đang liếm móng dừng động tác, mặt mày kinh ngạc nhìn thanh niên nam không biết xấu hổ này.

Bị lừa một tràng Lucia đang suy nghĩ nghiêm túc vấn đề này.

Một lát sau, cô gật đầu.

"Nếu anh sợ, vậy có thể ôm em."

"Vậy anh chắc chắn sợ." Hạ Lê nói.

Vô Kỳ: "..."

Có một câu chửi thề trong giới mèo không biết có nên nói không.

Huynh đệ này rất không biết xấu hổ.

Giống hắn!

[Ăn no uống đủ, ta phải ra ngoài rồi, mở cửa đi, huynh đệ.]

"Meo!"

Vô Kỳ đến trước ban công, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cánh cửa giữa ban công và phòng khách.

Cánh cửa này bị ghế phong tỏa, với sức lực Vô Kỳ chắc chắn không đẩy mở.

[Phòng trộm đấy à!]

Vô Kỳ thông lệ muốn ra ngoài.

Hắn trở về Trái Đất, đói ngất trên đường, sau đó bị bệnh viện thú y mới mở nhận nuôi...

Từ đó, hắn lúc nào cũng muốn ra ngoài tiếp xúc thế giới bên ngoài.

Thế nhưng bác sĩ trong bệnh viện, chỉ nghĩ con mèo đực này đang động đực, muốn ra ngoài tìm mèo cái, nên xuất phát từ thiện ý, sắp xếp cho hắn một ca phẫu thuật triệt sản thông suốt.

"Không được."

Hạ Lê ngồi trên ghế sofa, bất động.

Vô Kỳ ánh mắt cứng đờ quay đầu.

[Không phải,]

[Huynh đệ cậu ở chung với bạn gái, ta ở chung với hai vợ chồng cậu không tốt, bất tiện lắm!]

Bởi thái độ từ chối của Hạ Lê đặc biệt cứng rắn, Vô Kỳ có một cảm giác đại nạn lâm đầu.

Nếu là gia đình bình thường, mấy biện pháp phòng mèo kia đối với hắn hiệu quả không lớn...

Nhưng, huynh đệ trước mặt này biết rõ lai lịch hắn.

Trong điều kiện biết rõ gốc rễ, Hạ Lê muốn phòng hắn chạy trốn, có thể nói là dễ như trở bàn tay.

"Đạo lý là đạo lý đó."

Hạ Lê đứng dậy, mở giao diện WeChat trên điện thoại, giơ lên cho con mèo dưới đất xem.

"Cậu quên rồi? Lúc nhận nuôi cậu, anh đã đồng ý một điều kiện."

[Điều kiện gì?]

Vô Kỳ nhất thời không nhớ ra.

"Anh đồng ý với bệnh viện thú y, sẽ phỏng vấn định kỳ... cách phỏng vấn này, có thể là dẫn cậu đến bệnh viện thú y lộ mặt, cũng có thể là gửi video cho họ."

"... Meo."

Vô Kỳ im lặng một chút, quả thật có việc này.

[Hừ, cái này cậu yên tâm, ta chỉ ra ngoài vài ngày, chắc chắn sẽ về.]

"Cậu chơi phê rồi, không về, anh giao bài tập thế nào?"

Hạ Lê nhìn xuống Vô Kỳ.

Con mèo này đều là tay chạy trốn có thâm niên rồi.

Có lẽ Vô Kỳ vì Hạ Lê là người duy nhất có thể nói chuyện với hắn, nên cách ba hôm năm bữa về tìm Hạ Lê giải buồn.

Nhưng tần suất trở về này, là do Vô Kỳ tự kiểm soát.

Hạ Lê tuy không ước định cụ thể thời gian phỏng vấn với bệnh viện thú y, nhưng ít nhất ba năm ngày một video là cần thiết.

Vả lại bây giờ mới vừa đón Vô Kỳ về, bệnh viện bên kia chắc chắn rất quan tâm tình hình Vô Kỳ.

Nên, phải thêm một hạn chế cho hắn.

"Cậu tối sáu giờ rưỡi về lộ mặt một cái, chứng minh cậu còn sống, anh cũng dễ giao bài tập cho bên kia." Hạ Lê nói yêu cầu của mình.

Do dự một lát, Vô Kỳ gật đầu.

[Được, ta đồng ý cậu.]

"Chỉ miệng đồng ý không tác dụng..."

Hạ Lê giọng điệu có chút bất lực.

Vô Kỳ lập tức cảnh giác.

[... Cậu muốn làm gì với một con mèo nhỏ đáng yêu?]

"Meo... meo!"

Theo Hạ Lê từng bước tiến đến, Vô Kỳ lùi lại.

Tiếng mèo bò sữa kêu kinh hãi, thần sắc hắn đờ đẫn, như thể giây tiếp theo sẽ bị loài người làm nhục.

Lucia nhai nhai bánh quy, có chút vui nhìn cảnh này.

"Chuông cho tôi, đây là tiền đặt cọc."

Hạ Lê một tay nắm lấy đầu mèo của Vô Kỳ.

"Meo... meo ào!!"

[Huynh đệ ta chỉ dựa vào cái chuông này ra ngoài tìm mèo đánh nhau, cậu đây là muốn tước đoạt bàn tay vàng duy nhất của ta à!!]

Tuy nhiên, Vô Kỳ suy nghĩ một lát, lại thỏa hiệp.

[... Cũng được.]

Vô Kỳ suy nghĩ, thậm chí còn chủ động ngồi xuống, ưỡn ngực lên.

Hắn ngẩng đầu nhìn Hạ Lê.

[Cậu nếu có thể lấy xuống, thì lấy!]

Vô Kỳ giọng kiên định, ngữ khí tràn đầy tự tin không thể nghi ngờ.

Hạ Lê nhíu mày.

Sau đó nghĩ ra điều gì.

Vô Kỳ nói qua, chiếc chuông trên ngực hắn là thần khí.

Dù đặt ở dị giới toàn mèo siêu năng lực, chiếc chuông này cũng tuyệt đối là tồn tại T0.

Tính toán một chút, địa vị Kim Linh tương đương địa vị Thoái Ma Kiếm trên đại lục Azeroth?

Cùng là thần khí có quyền năng tối cao, vậy nó nhận chủ cũng rất bình thường.

Hạ Lê trước có thể nghe thấy âm thanh Kim Linh, chỉ chứng minh anh có thể sử dụng sức mạnh Kim Linh, không đại biểu nhận chủ.

Tương đương với Trần Đào có thể nhấc Thoái Ma Kiếm là một đạo lý.

Mà...

Muốn lấy chuông từ trên người Vô Kỳ xuống, bằng với rútThoái Ma Kiếm.

Chắc chắn là có điều kiện khác.

Hạ Lê nhìn ánh mắt đắc ý của Vô Kỳ, trong lòng càng khẳng định suy đoán của mình.

Tuy nhiên, anh vẫn quyết định thử một lần.

Đưa tay ra, Hạ Lê nắm lấy chiếc chuông vàng.

Chuông chỉ to hơn đồng xu một chút, cầm trên tay nặng trịch, nặng hơn vàng.

"Tách" một tiếng.

Chiếc Kim Linh này như hái anh đào, nhẹ nhàng bị Hạ Lê hái xuống.

Vô Kỳ nhắm mắt, thần thái bay bổng nói.

[Hừ, chuông này là thần khí, nó chỉ nhận mình ta một chủ, cậu nghe thấy âm thanh nó, chỉ chứng minh nó đối với cậu có một mức độ thân mật, cậu có thể sử dụng nó ở một mức độ mà thôi.

Muốn lấy nó từ trên người ta xuống? Căn bản không...

Cái gì!!!]

Vô Kỳ mở mắt.

Kinh ngạc phát hiện, chiếc chuông trên ngực mình đã biến mất.

Nó yên tĩnh nằm trong lòng bàn tay Hạ Lê, bề mặt lộ ra ánh vàng.

Trên mặt mèo bò sữa biểu hiện ra vẻ kinh hãi chưa từng có.

[Huynh đệ, cậu và Kim Linh mới gặp lần thứ hai thôi...!!]

[Chẳng lẽ, cậu là Thánh Thể trời sinh cướp Thần Khí!!]

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu