Bảo Bối Của Mười Năm Sau

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bảo Bối Của Mười Năm Sau

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1



Vừa thi đại học xong, tôi xuyên đến mười năm sau.

Tôi đeo ba lô, nhìn tấm bia mộ khắc tên mình, khóe miệng giật giật không ngừng.

Tín hiệu điện thoại lúc có lúc không, tôi vắt óc mãi mới nhớ ra một số máy bàn.

Là số của cậu bạn học đẹp trai nhưng cực kỳ u ám, miệng thì toàn nói lời độc địa.

Điện thoại kết nối rất nhanh, xen lẫn tiếng “xì xì” của dòng điện.

Một giọng nói quen thuộc nhưng xa lạ vang lên:

“…Bảo bối?”

Tôi sững người: “Ai cơ?”

1

Đầu dây bên kia khựng lại nửa giây rồi lên tiếng: “Diệp Kỳ?”

Chắc anh ta nhận nhầm người rồi.

Sợ tín hiệu đột nhiên mất, tôi vội vàng nói:

“Là tôi đây! Anh đừng mắng vội, tạm thời khó mà giải thích được, nhưng nếu anh chưa kết hôn, chưa có

người yêu, lại đang rảnh thì… có thể đến ngh/ĩa tr/ang đón tôi một chuyến không?”

Không đúng, lúc nãy anh ta gọi tôi là “bảo bối” mà.

Trông chẳng giống đang độc thân tẹo nào.

Tôi vội vàng chữa lại: TruyenLau.com

“À há há, làm phiền rồi, hay là anh giúp tôi liên hệ ai đó khác đến đón được không?”

“Ví dụ như… Tô Cảnh…”

Người tôi từng thầm thích.

Hồi cấp ba, tôi cũng chẳng thân thiết với ai mấy, chỉ tình cờ có chút giao tình với hai người này, có thể TruyenLau

tạm xem là… bạn?

“…Đợi tôi.”

Bao nhiêu năm rồi, Lộ Dự vẫn kiểu ít nói như vậy.

Tôi chớp mắt, nhìn màn hình tự động tắt vì mất sóng, rồi ngồi xổm xuống trước tấm bia mộ khắc tên Website TruyenLau.com

mình.

Giờ tôi mới nhận ra, cuộc gọi vừa rồi… nghe như đang báo t/ử vậy.

Không biết sau này tôi và Lộ Dự có quan hệ thế nào? Liệu cậu ấy có nghĩ tôi là kẻ lừa đảo không…

Dù sao thì, cậu ấy vẫn luôn rất cảnh giác.

Thôi kệ.

Ngồi xổm lâu quá, chân tê rần, tôi dứt khoát ngồi hẳn lên tấm bia.

Bia mộ được lau sáng bóng, dưới ánh nắng còn phản chiếu lấp lánh.

Trước bia còn có một bó hướng dương to, hoa vẫn tươi rói, trông như mới được mang đến vài ngày

trước.

Xem ra… tôi cũng không tệ nhỉ, có người đến viếng đấy.

Tôi đung đưa chân, chán đến phát điên.

Không lâu trước, tôi vừa thi đại học xong.

Bạn bè thì ném đề cương, xé sách ăn mừng, tôi thì lén đi hỏi cô giáo mấy quyển sách cũ có thể mang đi

bán ve chai không.

Tôi muốn dùng số tiền đó mua chút đồ ngon cho mấy đứa nhỏ ở trại trẻ mồ côi.

Thầy cô và bạn bè đều đồng ý.

Thế là giữa tiếng reo hò “Giải phóng rồi!”, “Tôi sẽ nhuộm tóc xanh lá!”, tôi âm thầm dọn sách, còn Lộ Dự

cũng lặng lẽ giúp tôi một tay.

Tôi khuyên cậu ấy mau về nhà, không thì lại bị bố đ/ánh nữa.

Cậu ấy nhạy cảm như một con mèo xù lông.

Lập tức đứng bật dậy, lạnh lùng trừng mắt:

“Liên quan quái gì đến cậu?”

Nói xong liền quay người bỏ đi.

Tôi tranh luận với ông lão thu mua ve chai mãi, cuối cùng cũng bắt được chuyến xe buýt cuối cùng trước

khi trời tối hẳn.

Xe chạy chậm mà xóc, tôi chỉ ngủ gật một lát, lúc tỉnh lại trời đã nắng chang chang giữa trưa, mà tôi thì

đang ở ngh/ĩa tr/ang.

Quay đầu lại định hỏi chuyện gì đang xảy ra, nhưng xe buýt đã biến mất từ lúc nào rồi.

Nhìn thấy bia mộ của mình, cảm giác sốc chẳng khác nào có người bảo tôi:

“Với năng lực thật sự, em đủ để đậu 985 211. Nhưng kết quả thi… trượt cả cao đẳng.”

…Cũng không biết điểm thi đại học của tôi đưa tôi đến trường nào.

Tôi cứ ngồi đó, đầu óc nghĩ vẩn vơ.

Nắng quá gay gắt, điện thoại vẫn hiện là nửa đêm.

Chiếc điện thoại này là do viện trưởng làm thêm tiết kiệm tiền mua cho tôi, không đắt lắm.

Bà thường xoa đầu tôi, dặn đừng suy nghĩ nhiều.

Cũng đừng tính chuyện đi làm trả lại tiền, tuổi này thì nên học hành tử tế.

Không biết tôi đột nhiên biến mất, họ có cuống lên không…

Tôi thở dài một hơi.

Mặt trời lại càng chói chang hơn.

“Đinh đinh!”

Hình như là âm thanh thông báo tin nhắn.

Phía sau vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, từng bậc, từng bậc tiến lại gần.

Tôi lấy mông làm trục, xoay một vòng.

Ngẩng đầu nhìn theo tiếng động.

Một người đàn ông mặc vest đen ôm sát bước vào tầm mắt tôi.

Chờ giữa trời nắng quá lâu, tôi đã cởi áo khoác đồng phục, trùm lên đầu tránh nắng, nheo mắt nhìn anh.

Hình như là… Lộ Dự?

Tôi có chút không dám chắc.

Người đàn ông này và cậu bạn học vừa mắng tôi dạo trước… khác nhau một trời một vực.

Anh ấy cũng đứng yên, đôi mắt đen sâu thẳm chăm chú nhìn tôi.

Dường như cả hơi thở cũng trở nên nhẹ và chậm hơn.

Lộ Dự thời cấp ba vốn đã rất đẹp, làn da trắng mịn, nhưng tính cách thì lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh, lời

nói ít ỏi nhưng độc địa.

Bây giờ, anh vẫn rất đẹp, nhưng đã mất đi vẻ non nớt khi xưa, thay vào đó là sự trầm ổn, xa cách,

đường nét gương mặt rõ ràng và mạnh mẽ hơn nhiều.

Bị anh nhìn chằm chằm như thế, tôi bắt đầu thấy ngại, đến chân cũng không dám đung đưa nữa.

Tôi nhảy xuống khỏi bia mộ, ngượng ngùng gãi đầu, chào khẽ:

“Chào…?”

2

Lộ Dự hít sâu một hơi, bất ngờ sải bước tới, mạnh mẽ kéo tôi vào lòng.

Mặt tôi đập vào lồng ngực cứng ngắc của anh, mũi đau điếng.

…Anh ta cao thế từ bao giờ vậy?

Không đúng, anh ta có người yêu rồi mà, sao lại ôm tôi như vậy!

Tôi cố đẩy anh ra, nhưng không chỉ chiều cao mà sức lực của anh cũng tăng theo thời gian.

Sức mạnh quá lớn, tôi không thể thoát ra nổi.

Chắc là do xúc động quá khi thấy người quen “từ cõi c/h/ế/t trở về”?

Tôi tự an ủi mình.

Cứ thế để mặc anh ôm một lúc, rồi tôi mới dè dặt hỏi:

“Tôi không làm phiền anh chứ? Anh ra đây tìm tôi có ảnh hưởng gì không?”

Tôi nghĩ ngợi một chút, “Bố anh chắc…”

Không đúng, bao nhiêu năm rồi, nhìn anh bây giờ có vẻ sống ổn lắm.

Tôi sửa lời: “Tôi chắc không gây phiền phức gì cho anh chứ?”

Anh lại như một chú chó nhỏ, cúi đầu dụi nhẹ vào cổ tôi.

“Tôi nhớ em đến phát điên.”

Bị anh dụi một cái, tôi cứng người lại. Không đúng, cái này quá không đúng rồi!

Đây là… Lộ Dự thật sao?

Dù trước đây chúng tôi cũng coi như là “bạn”, nhưng cái mức thân mật này… quá mờ ám rồi!

Người yêu anh ta biết chuyện này không?

Mặt tôi đỏ bừng, từ tai đỏ tới tận lòng bàn chân, không nhịn được mà đập nhẹ anh một cái.

“Lộ Dự, anh thả tôi ra, buông tay!”

Cuối cùng anh cũng buông tay, nhưng lại cố chấp đan mười ngón tay vào tay tôi.

Tôi giãy mấy lần mà không rút ra nổi.

…Có thể là tương lai tôi với anh ta… thân thiết lắm?

Không, thân kiểu gì mà thân đến mức này…

Tôi ngượng ngùng hỏi: “Người yêu anh không phiền chuyện này à?”

“?” Anh nhìn tôi một cái, chỉ khẽ cười: “Em chính là người yêu của tôi.”

Tôi lặng người: “…”

Tôi rốt cuộc đã làm gì trong mấy năm tương lai vậy?

…Thôi bỏ đi.

Tôi vẫn chưa tiêu hóa nổi tình huống hiện tại, không rảnh nghĩ xa.

Anh cầm lấy ba lô của tôi, vì tôi đã bán hết sách vở nên ba lô trống trơn, chẳng nặng chút nào.

Lộ Dự trông như một tinh anh xã hội, đeo ba lô một bên vai, tay còn lại nắm chặt tay tôi – một nữ sinh

cấp ba.

Anh không hỏi một câu nào về tình huống của tôi.

Khả năng tiếp nhận của anh… đúng là quá mạnh mẽ.

Tôi bị anh dắt đi một đoạn đường, suốt quãng đường chỉ có mình tôi líu ríu không ngừng.

Tôi hỏi: “Bây giờ là năm bao nhiêu rồi?”

Anh khẽ cười, giọng nói nhẹ tênh: “Năm 2035.”

Trời ạ! Tôi thật sự xuyên đến mười năm sau rồi!

Bia mộ ghi “2032”, xem ra tôi đã “về với đất” từ ba năm trước.

…Sao tôi lại c/h/ế/t sớm vậy chứ? Mới 25 tuổi mà tôi đã “bay màu” rồi à?

Tôi nhíu mày: “Tôi thi đại học được bao nhiêu điểm? Xếp hạng bao nhiêu? Đậu trường nào?”

“Thôi bỏ đi, chắc anh cũng không nhớ rõ vậy đâu, chỉ cần nói tôi đậu trường nào là được.”

Anh vẫn cười nhạt, giọng nói dịu dàng như hòa vào gió: “686 điểm, xếp hạng 1450, đậu Z Đại.”

Tôi trợn tròn mắt, mừng rỡ nắm chặt tay anh: “Ghê vậy?! Xem ra tôi…”

Giọng tôi bỗng nghẹn lại, ánh mắt lướt qua tay còn lại của anh — ngón áp út đang đeo nhẫn.

Ánh nắng chiếu vào khiến nó sáng lấp lánh, vừa chói vừa nhức mắt.

Tôi như bị bỏng, vội vàng muốn rút tay ra.

“Lộ Dự, anh kết hôn rồi?”

3

Anh vẫn nắm chặt tay tôi, hơi nghiêng đầu đi, chỉ khẽ cười.

“Ừ, anh đã kết hôn với bảo bối của mình rồi.”

Tôi: “…”

Nói cái đó mà thản nhiên vậy đó hả! Anh buông tay ra dùm cái đi!

Tôi còn chưa muốn bị bảo bối của anh lôi lên mạng bóc phốt đâu!

Dù giờ tôi mới mười tám tuổi, đi bên anh trông như anh trai dắt em gái, nhưng đâu phải anh em ruột.

Vẫn phải giữ khoảng cách cho đúng mực.

Tôi cau mày: “Vậy anh để tôi xuống chỗ nào tiện bắt xe buýt đi, tôi tự về…”

Tay anh siết chặt hơn chút nữa, đỡ tôi bước xuống bậc thang.

Giọng có vẻ hơi căng thẳng: “Về đâu?”

Về đâu cũng được, miễn là đừng đi với anh.

“Tôi… tôi về nhà…”

Tôi muốn đến trại trẻ xem sao, mặc dù xuyên không là chuyện động trời, nhưng tôi sống sờ sờ thế này,

viện trưởng chắc vẫn nhận ra tôi?

Lộ Dự lại như thở phào, vẫn giữ nụ cười: “Vậy thì về nhà.”

Nụ cười của anh khiến tôi có chút không tự nhiên. Lộ Dự tôi biết trước đây không hay cười như vậy.

Ngược lại, Tô Cảnh mới là người luôn có nụ cười dịu dàng.

Còn Lộ Dự thì lúc nào mặt cũng u ám, gần như không có biểu cảm.

Nói chuyện với cậu ấy, cậu ấy chỉ lườm lại lạnh tanh — ai mà chịu nổi cái ánh mắt đó quá mười giây.

“Vậy anh buông tay đi chứ…”

Tôi bị anh nhét vào ghế sau xe, anh cũng vào ngay sau đó, đối diện là gương mặt “tội nghiệp” đến mức

không nói nổi lời nào.

Tôi nghẹn lời.

Lộ Dự từ xưa đã cực kỳ cố chấp, đã xác định thứ gì là sẽ cố giành bằng được, dù có đâm đầu vào

tường cũng không lùi.

Giờ anh lại nhìn tôi đầy uất ức, vẫn siết chặt lấy tay tôi.

“Bảo bối…”

Tôi nổi hết da gà, cái quái gì vậy trời?!

Sao anh ta cứ gọi tôi là “bảo bối” thế?! Đây là chuẩn mực giao tiếp tương lai à?!

Cái tên trông như chó con vừa nịnh vừa quấn người này, là ai vậy hả?!

Tôi lấy tay kia đẩy cái đầu anh đang áp sát, vùng vẫy:

“Lộ Dự anh tỉnh táo lại đi! Tôi biết gặp lại bạn thân tưởng đã mất khiến anh kích động, nhưng tôi vừa thi

đại học xong đấy!”

“Hơn nữa, anh kết hôn rồi! Chúng ta không thể như thế này được!”

Anh hơi khựng lại, tôi tưởng mình đã thuyết phục được, ai ngờ anh lại kéo tôi vào lòng một lần nữa.

“Xin lỗi, em có thể không tin lời anh nói, nhưng về đến nhà, em sẽ hiểu.”

Về cái nhà của anh ấy à… Tôi thầm nghĩ

Tôi phải giải thích sao với vợ của anh ta đây.

“…Lộ tổng, có thể xuất phát chưa ạ?” Giọng tài xế run rẩy vang lên từ phía trước.

Tôi và bác tài lặng lẽ nhìn nhau qua gương chiếu hậu, ngượng đến mức không thốt nên lời.

Trời ơi, tôi mới đến có mấy tiếng mà đã biến thành người thứ ba rồi à?

Lộ Dự vẫn ôm tôi, tay vẫn nắm chặt, chiếc nhẫn cưới trên tay anh đâm vào lòng tôi như nhắc nhở.

Anh trầm giọng “ừ” một tiếng, tài xế như trút được gánh nặng, chuẩn bị khởi động xe thì…

Kính xe bị gõ nhẹ.

Một người đàn ông ôm bó hoa hồng đỏ thắm cúi xuống, thấy cửa kính không hạ, liền gõ thêm lần nữa

bằng đốt ngón tay.

Khóe môi anh ta vẫn mang nụ cười như trong ký ức tôi, dù bề ngoài có đôi chút khác biệt, nhưng nốt ruồi

dưới môi thì quá quen thuộc.

Tôi mở to mắt: “Tô Cảnh?”

Lộ Dự lập tức ấn đầu tôi sang một bên, giấu tôi vào sau lưng anh, lạnh giọng ra lệnh: “Lái xe.”

“Đợi đã! Đừng đi!” Tôi cố gỡ tay anh ra, “Lộ Dự, đó là Tô Cảnh mà!”

Người tôi từng thầm thích hồi cấp ba, anh rõ là biết cơ mà!

Anh lại giữ chặt tôi, giọng lộ rõ sự thúc ép: “Lái xe.”

Tôi thật sự không muốn bị anh kéo về nhà rồi bị hiểu lầm sâu hơn, cố hết sức đập vào nút mở cửa sổ.

Vừa định ngẩng lên chào Tô Cảnh thì lại bị Lộ Dự ấn đầu xuống, trán tôi dán chặt vào đùi anh, tôi bỗng

cứng đờ không dám nhúc nhích.

“Lâu rồi không gặp.”

Giọng Tô Cảnh so với trong ký ức thì trầm hơn, có phần từng trải.

Giọng điệu anh vẫn mang nét cười, nghe có vẻ khá vui: “Từ xa đã thấy cậu rồi. Sao giờ lại tìm người

thay thế vậy?”

Lộ Dự cười lạnh: “Không có việc gì thì tôi đi trước.”

“Gặp bạn học cũ mà không chào lấy một câu à? Sau khi Diệp Kỳ mất, cậu lại trở về dáng vẻ chán ghét

khi xưa.”

Nghe đến tên mình, tôi giật mình muốn cựa quậy, nhưng lại bị Lộ Dự khẽ dùng lực giữ chặt đầu.

Kết quả là… tôi càng dán sát vào thứ không nên dán sát hơn.

Mặt tôi đỏ bừng, xấu hổ đến mức muốn chui vào cái mộ trống nào đó gần đây.

Vợ chưa từng gặp mặt của Lộ Dự ơi, tôi xin lỗi cô! Tôi tình nguyện… nằm xuống thế chỗ!

Không được, người sai là Lộ Dự, sao tôi lại phải c/h/ế/t chứ.

Tôi khẽ giãy giụa, bất ngờ nghe thấy anh khẽ rên một tiếng, tôi vội nhắm mắt, không dám cử động thêm

nữa.

“À, xin lỗi, tôi sơ ý quá, hóa ra cậu đang bận à.”

Tô Cảnh cười nhạt, chẳng có chút xin lỗi nào trong giọng nói:

“Làm phiền cậu lúc này, thật ngại quá.”

Aaaaaa! Anh ta chắc chắn hiểu lầm rồi!

Nói là vậy, nhưng Tô Cảnh không hề có ý rời đi, còn chống tay lên cửa xe, bắt đầu trò chuyện nhiệt tình.

“Ở ngay trước mộ Diệp Kỳ mà dám làm chuyện thế này, cậu không sợ cô ấy tức sống lại à?”

Không khí xung quanh bắt đầu sặc mùi thuốc súng.

“…” Lộ Dự không đáp, chỉ gọi tài xế: “Lái xe.”

Tài xế có vẻ khó xử: “Nhưng… tay của Tô thiếu gia…”

Tôi đang sống ở dị giới à?

Sao ai cũng “Lộ tổng”, “Tô thiếu”, còn tôi là “người c/h/ế/t”?

Trời ơi, bất công thế này!

“Em gái nhỏ,” Tô Cảnh có vẻ đang nói với tôi, “sao vẫn mặc đồng phục cấp ba vậy…”

Anh thở dài một tiếng: “Đừng làm mấy chuyện này, nếu thiếu tiền, em cứ báo giá, tôi sẽ trả cho.”

Tô Cảnh vẫn dịu dàng như xưa.

Đúng vậy, vẫn nên chọn theo Tô Cảnh!

Tôi không nghĩ ngợi gì nữa, vùng vẫy một trận, cuối cùng cũng thoát khỏi tay Lộ Dự, ngẩng đầu lên, bám

vào cửa sổ, vui mừng nhìn anh, cầu cứu:

“Tô…”

Đôi mắt Tô Cảnh bỗng trợn lên.

Anh nhìn đăm đăm vào mặt tôi, nụ cười trên môi cũng cứng đờ.

“…Lộ Dự cho em bao nhiêu? Tôi trả gấp đôi. Không, em cứ báo giá đi. Bao nhiêu cũng được, chỉ cần em

theo tôi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu