Anh ta đang nói cái quỷ gì vậy?!
Tôi vừa định nói mình chính là Diệp Kỳ thì đã bị Lộ Dự ấn ngồi xuống lại.
Gương mặt anh u ám, trừng mắt nhìn Tô Cảnh.
“Cậu muốn tìm người thay thế thì đi mà tìm, đừng có đụng đến cô ấy.”
Tô Cảnh khẽ cười, không đáp lại, rút từ túi ra một tấm danh thiếp đen viền vàng đưa cho tôi.
Lộ Dự định chặn lại, nhưng tôi nhanh tay chụp lấy.
“Nếu một ngày em chán Lộ Dự, muốn đổi khẩu vị…” Anh nhếch môi cười sâu xa, “nhớ tìm tôi.”
Tôi trân trọng định bỏ vào ba lô, nhưng nghĩ đến khả năng bị Lộ Dự cướp mất, đành học thuộc số trước
rồi giấu vào túi quần.
“Được, tôi sẽ tìm anh.”
Miễn là anh chưa kết hôn và chưa có người yêu.
Lộ Dự bên cạnh nghiến răng ken két, nhưng tôi mặc kệ, không ngờ người như anh thời cấp ba lầm lì
đến vậy, mười năm sau lại biết… cắm sừng!
Đúng là, đàn ông tốt hiếm như đá quý.
“Tôi sẽ chờ điện thoại của em đấy.” Tô Cảnh cúi đầu cười, tim tôi đập thình thịch.
Anh lui lại một bước, vẫy tay với tôi, tay kia vẫn ôm bó hoa hồng rực rỡ. Website TruyenLau.com
Không giống đi viếng mộ, giống như đang chờ để tỏ tình.
“Tiếc là, bó hoa này… không phải tặng em. Nhưng lần sau gặp, anh sẽ mang hoa riêng cho em.”
Website TruyenLau.com
Hoa thì không quan trọng, tôi còn muốn nói gì đó, nhưng đúng lúc đó tài xế nhấn ga, xe lao vút đi.
Tôi không kịp ngồi vững, ngã vào lòng Lộ Dự.
Lồng ngực anh ấm áp, nhưng sắc mặt lại cực kỳ khó coi.
Lần này tôi dễ dàng thoát khỏi vòng tay anh, co người lại, ngoan ngoãn thắt dây an toàn.
Website TruyenLau.com
Vừa rồi vội quá chưa để ý, giờ mới thấy nội thất xe sang trọng mà tinh tế, đến tôi – đứa nghèo chưa
từng thấy hàng xịn – cũng biết chiếc xe này đắt cỡ nào.
Tôi len lén quay đầu nhìn anh, anh mặt lạnh như băng, chẳng còn chút vui vẻ nào, như đang tự nhốt
mình trong một thế giới riêng biệt.
Tài xế lái xe kiểu quá khích, tôi đành mở miệng: “Lộ Dự…”
Anh lập tức quay sang, ánh mắt tràn đầy chờ mong.
“…Anh thắt dây an toàn đi.”
Ánh mắt anh lại tối sầm, nhưng vẫn ngoan ngoãn thắt dây vào.
Tôi không rảnh để ý đến biểu cảm thất vọng lạ kỳ của anh, tôi chỉ lo, nếu gặp vợ anh thật, tôi phải giải
thích sao đây.
Sau hàng loạt suy luận và diễn tập trong đầu, xe dừng lại.
Tôi hơi run khi bước xuống, Lộ Dự lại rất tự nhiên nắm tay tôi lần nữa.
Tôi giãy tay, nhỏ giọng thúc giục: “Rốt cuộc anh muốn làm gì hả?!”
Anh mím môi, không nói gì.
Không biết mười năm qua anh trải qua những gì, mà cái khí chất “cấm người lạ tới gần” lại càng đậm
nét.
Anh đeo ba lô của tôi một bên, khoác áo khoác đồng phục của tôi ở khuỷu tay, tay còn lại vẫn nắm chặt
tay tôi, đi thẳng vào trong.
Tôi níu tay anh: “Khoan đã! Anh định cứ thế đi vào à? Nhỡ vợ anh thấy thì sao…”
“Tít” một tiếng, anh quẹt thẻ mở cửa thang máy.
Anh khỏe quá, tôi giãy thế nào cũng không thoát.
Lại “tít” một tiếng, anh mở cửa nhà.
Tôi nhắm mắt lại, cảm thấy mình sắp bị lôi ra bêu đầu giữa chợ.
Nhưng anh lại buông tay đúng lúc, nhẹ nhàng đẩy tôi vào trong một bước.
“Được rồi, nhìn đi.”
Tôi từ từ mở mắt, đập vào mắt là một bức ảnh cưới cực lớn.
Tôi trợn tròn mắt, mặt nóng bừng.
Lộ Dự đứng sau lưng tôi, giọng khàn khàn đầy uất ức như một chú chó con bị chủ bỏ rơi.
“Anh đã nói rồi, em là bảo bối của anh.”
“Trừ em ra, làm gì có ai khác mà anh có thể cưới.”
Trời ạ, cú sốc này còn lớn hơn việc tôi xuyên đến mười năm sau, phát hiện mình đã c/h/ế/t ba năm.
Tôi mới mười tám, chưa từng yêu ai, chỉ biết mùi vị của đơn phương là thế nào, giờ bị thực tại hỗn loạn
này đánh đến mức đứng không vững.
Hơn nữa, hiện tại tôi vẫn còn thích… Tô Cảnh mà.
5
Tôi ngã xuống ghế sofa, tay vừa chạm thì lại đúng vào một cuốn album dày cộp. Trên bìa là tôi, mặc váy
cưới trắng tinh, cùng Lộ Dự ôm nhau hạnh phúc.
Cảm giác như cầm phải củ khoai nóng bỏng tay, tôi lập tức ném nó ra xa.
Ném xong lại thấy hành động ấy hơi bất lịch sự, tôi lúng túng nhặt cuốn album từ sâu trong ghế, chỉnh
chỉnh lại, đặt ngay ngắn lên bàn trà.
Lộ Dự cũng không giận, anh lặng lẽ đặt ba lô và đồng phục của tôi sang một bên, rồi quỳ một gối xuống
trước mặt tôi, để tôi có thể cúi đầu nhìn anh.
“Xin chào, Diệp Kỳ mười tám tuổi.”
Anh đặt tay tôi lên má mình, tôi như đang vuốt ve một chú chó lớn.
Thật kỳ lạ, Lộ Dự thời cấp ba như một con mèo hoang khó gần, còn Lộ Dự mười năm sau lại như một
chú Samoyed ngoan ngoãn.
“Anh biết, hiện tại em vẫn chưa thích anh.”
Anh nhìn tôi với ánh mắt đáng thương, “Nhưng thời gian này, em có thể ở lại đây được không?”
“Đây là ngôi nhà tân hôn mà chúng ta cùng trang trí, em nhất định sẽ thích.”
Tay tôi không biết nên rút lại hay để yên.
Ngôi nhà tân hôn của tôi và Lộ Dự…
Mặt tôi nóng bừng.
Tôi ấp úng: “À, à, ừm…”
Thật xin lỗi, tôi toàn dành thời gian học hành, đối với tình yêu thì vẫn còn mơ mơ hồ hồ, chỉ mới lảng
vảng ngoài cửa, chưa từng bước vào.
Không biết phải phản ứng thế nào với Lộ Dự của mười năm sau.
Thế nên tôi vụng về chuyển chủ đề: “Tôi… sao lại c/h/ế/t vậy?”
Chủ đề này vừa gượng gạo, vừa thừa thãi.
Lộ Dự cụp mắt, rồi lại mỉm cười: “Hôm nay là ngày giỗ của em.”
Tôi: “…”
Trùng hợp ghê ha.
6
Tôi hỏi Lộ Dự, tôi c/h/ế/t như thế nào.
Nụ cười của anh hơi tắt, hỏi lại: “Sau khi em quay về, liệu có còn nhớ chuyện xuyên không này không?”
Tôi biết đâu mà trả lời?
Nhưng theo định luật Pythagore, chắc là không.
Lộ Dự luôn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy quyến luyến, khiến tôi khó mà chống đỡ nổi.
Tôi vụng về với tay lấy đại một cuốn sách để chắn tầm mắt anh, ai ngờ lại là cái album ảnh cưới kia.
Tôi bất lực.
Tôi chưa từng nghĩ tương lai mình sẽ kết hôn với Lộ Dự.
Dù chỉ ở gần anh thêm một giây thôi, tôi cũng có thể bị anh kiếm cớ mắng cho một trận.
Anh như một bãi mìn, mà tôi thì không có radar, chỉ biết từng bước một mà giẫm lên.
Càng không thể ngờ, mười năm sau, Lộ Dự lại yêu tôi.
Cuốn album trong tay nóng hổi như sắp bỏng. Trước ánh mắt của anh, tôi chỉ có thể cắn răng lật xem.
Anh có vẻ đang cố giấu nguyên nhân cái c/h/ế/t của tôi.
Trong ảnh, tôi cười rạng rỡ vô cùng, qua từng tấm hình dày cộp vẫn cảm nhận được sự hạnh phúc tràn
đầy.
Tôi – trong tương lai – rất yêu Lộ Dự. Đây là điều không thể chối cãi.
Tôi giả vờ thản nhiên hỏi: “Bố anh đâu rồi?”
Gia đình Lộ Dự đơn giản lắm: mẹ mất, bố vũ phu, còn bản thân thì vỡ vụn.
Bố anh ta nghiện rượu, nợ nần chồng chất, cứ bực bội là đánh anh.
Gương mặt đẹp trai của anh thường xuyên có những vết thương dễ thấy.
Anh thường để tóc dài để che vết bầm, lúc cúi đầu thì nhìn cũng không rõ.
Còn đang trong tuổi lớn mà gầy như tờ giấy, đồng phục mặc rộng thùng thình, gió có thể lùa vào từ gấu
áo.
Chỉ cần lộ một chút eo, cũng thấy chi chít vết bầm tím.
Trường học từng can thiệp, nhưng rồi cũng bỏ lửng, lại khiến anh bị đánh nặng hơn.
Cậu thiếu niên u ám, đáng thương và xinh đẹp ấy luôn khiến người ta thương cảm.
Nhưng ánh mắt thương hại ấy lại sắc bén như kim, đâm thẳng vào lòng tự tôn mỏng manh của anh.
Anh nổi giận, giương vuốt với tất cả mọi người.
Lâu dần chẳng ai dám lại gần anh nữa, anh bị cả thế giới lãng quên.
Trong lúc tôi đang miên man, Lộ Dự đưa cho tôi một cốc nước.
“Ông ấy c/h/ế/t rồi.”
Giọng anh thản nhiên, như đang nói đến một người chẳng liên quan.
Tôi nhất thời không biết nên nói “chia buồn” hay “chúc mừng”.
Khát quá, tôi uống một hơi cạn sạch.
Cuốn album ảnh cưới lại vào tay Lộ Dự, anh lật từng trang, dịu dàng như sợ làm nó vỡ.
“Chúng ta đã chọn rất lâu để tìm bộ váy cưới phù hợp. Em mặc cái nào cũng xinh.”
“Vì em bị hội chứng khó lựa, nên anh nói — vậy thì chụp tất cả đi.”
“Em cười, mắng anh hoang phí.”
“Lúc đó anh đang khởi nghiệp, tương lai đầy rẫy bất định.”
“Nhưng em nói không sao, dù tương lai thế nào, em vẫn muốn trở thành người thân của anh.”
Cảm giác như đang nghe chuyện của người khác, tôi không biết phải phản ứng ra sao.
“Người ta nói, lễ cưới là giấc mơ lớn nhất đời con gái. Anh chỉ mong em mãi mãi trẻ trung, khỏe mạnh
như xưa.”
“Anh muốn dành cho em điều tốt nhất.”
Tôi nghĩ một lúc rồi nói: “Thì đúng là mãi mãi trẻ rồi. C/h/ế/t ở tuổi 25, không phải là mãi mãi trẻ sao?”
…Tôi đang nói cái quái gì vậy?
Lộ Dự gập album lại, cười khổ: “Bảo bối, anh không có ý đó.”
“Tôi biết mà.”
Nhưng mà tôi c/h/ế/t thật rồi, đó là sự thật.
Tôi chỉ muốn pha trò một chút, nhưng không khí này, đã c/h/ế/t rồi còn muốn khuấy cũng không nổi.
Thôi, tôi vốn dĩ không giỏi ăn nói, vẫn nên im lặng.
Tôi đi dạo quanh căn nhà tân hôn, nơi này chẳng có dấu vết sống chung nào, nhưng sạch sẽ tinh tươm.
Tôi hỏi Lộ Dự tại sao, anh chỉ mơ hồ nói rằng thường xuyên về quét dọn.
Tôi không hiểu lắm, đây chẳng phải là nhà của chúng tôi sao?
Vậy sao anh không sống ở đây?
Nhưng anh lại lảng tránh câu trả lời.
Anh càng tránh, tôi càng muốn biết.
Tôi không biết khi nào mình sẽ trở lại dòng thời gian cũ, hoặc có còn cơ hội quay về không.
Lộ Dự nhìn tôi không chớp mắt, tôi đi đâu anh nhìn đến đó.
Bị anh nhìn đến phát rợn, cuối cùng tôi chịu thua, thay bộ đồ ngủ trong tủ — chắc là đồ của “tôi” trong
tương lai — rồi nằm xuống chiếc giường cưới của chúng tôi.
Anh ngồi một bên, không lên giường, chỉ yên lặng nhìn tôi.
Tôi mở mắt ra là thấy ngay ánh mắt dịu dàng như nước của anh.
Dưới mắt anh còn có một quầng thâm, trông như đã rất lâu không được ngủ ngon.
…Vẫn có chút đáng sợ. Rõ ràng mới đây thôi, Lộ Dự còn lạnh tanh nói với tôi: “Liên quan quái gì đến
cậu.”
Còn giờ, anh lại dịu dàng nói: “Ngủ ngon, bảo bối.”
Chỉ là tôi thật sự quá mệt rồi, chẳng buồn nghĩ nữa, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Trong cơn mê, tôi mơ hồ cảm nhận được anh khẽ vuốt má tôi.
Bảo Bối Của Mười Năm Sau
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.