Bảo Bối Của Mười Năm Sau

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bảo Bối Của Mười Năm Sau

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

Lộ Dự mà tôi từng biết, lúc nào cũng lạnh lùng mặt mày.

Ghét nhất là lòng tốt của người khác.

Anh nhạy cảm, yếu đuối, một chút thương hại cũng đủ làm anh ngộp thở, sẽ phản ứng bằng cách xù

lông tự vệ.

Từ lần chia nửa cái bánh bao cho anh một cách lạ lùng ấy, tôi hay cảm thấy phía sau luôn có ánh mắt

dõi theo.

Có bạn cùng lớp từng khuyên tôi: đừng làm vậy nữa, anh ta có lòng tự trọng cực kỳ cao, không những

không nhớ ơn, còn có thể ghi hận.

Tôi vò đầu, viết chữ “Giải” dưới đề toán cuối cùng.

“Câu này đúng là thách thức thật đấy… Nhưng mà,” tôi lẩm bẩm, “tôi còn chưa đủ sức để thương hại

chính mình, lấy đâu ra lòng tốt cho người khác?”

Sau vài lần nghĩ cách giải mà thất bại, tôi đành chịu, phải đến hỏi học sinh đứng nhất lớp — bạn học Tô

Cảnh.

Lúc ấy tôi chưa biết hoàn cảnh gia đình anh ấy, chỉ biết đầu óc anh rất tốt, giọng giảng bài rất dễ nghe.

Anh đẹp trai, dịu dàng, kiên nhẫn, không nóng nảy — hệt như nam chính tỏa sáng trong truyện tranh

thiếu nữ.

Cảm giác vui sướng khi cùng nhau giải đề xong khiến người ta lâng lâng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Có chút rung động thời thanh xuân, cũng chẳng có gì lạ đúng không?

Nhưng mỗi lần hỏi bài xong Tô Cảnh, tôi lại thấy ánh mắt như thiêu đốt phía sau mình biến mất.

Hôm sau, tôi lại như thường lệ chia nửa cái bánh bao cho Lộ Dự.

Anh lạnh lùng trừng mắt, bảo không cần.
Website TruyenLau.com
—— Ánh mắt đó, y như bây giờ.

Như thể biết mình sắp bị bỏ rơi, là sự kiêu ngạo gượng gạo sau lớp vỏ bọc.

Bước chân tôi đang định đi vào nhà vệ sinh bỗng khựng lại, bị ánh mắt ấy nhìn tới mức lương tâm cắn Đọc truyện tại TruyenLau.com

rứt.

Thế là tôi nghẹn ngào hỏi: “Anh muốn… đi vệ sinh với em không?”

…Tôi lại đang nói cái quái gì vậy.

21

Tất nhiên là anh không đi vệ sinh cùng tôi.

Tôi ngồi trong phòng vệ sinh, lôi chiếc điện thoại cũ kỹ của mình ra.

Nhớ số Tô Cảnh, tôi soạn tin:

“Tô Cảnh, tôi có chuyện muốn hỏi anh. Anh có cách nào khiến Lộ Dự rời đi một lát không? Tôi muốn gặp

riêng anh.”

Tín hiệu cực kỳ kém, tôi sốt ruột nhìn vòng tròn quay mãi, cuối cùng cũng gửi được, tôi thở phào nhẹ

nhõm.

Chẳng bao lâu sau, có tin nhắn đến, tiếng “ting ting” khiến tôi giật nảy mình.

“Muốn anh khiến cậu ta phá sản không?”

Kèm theo một cái mặt cười: ^^

Tôi suýt nữa thì muốn mắng anh ta rảnh đến mức nào, điện thoại thì nghe liền, nhắn tin cũng trả lời ngay

— hôm nay không phải ngày làm việc sao?

Được rồi, tôi sẽ chơi đến cùng với cái cậu thiếu gia nhà giàu này!

Gửi tin xong mất quá nhiều thời gian, Lộ Dự gõ cửa, giọng mang theo chút lo lắng:

“Đau bụng à? Có cần uống thuốc không? Hay là món Tây hôm nay không tươi?”

Nếu là Lộ Dự mà tôi từng quen, chắc chắn sẽ mắng tôi yếu đuối, nói tôi phiền phức, rồi vứt thuốc cho tôi.

Nhưng bản chất, Lộ Dự vẫn là người dịu dàng.

“Không, không sao cả! Anh đừng lo!”

Tôi đáp lại, tranh thủ thời gian gửi thêm tin nữa:

“Không cần phá sản đâu! Tóm lại, nghĩ cách gì đi! Tôi có chuyện cần hỏi anh! Hoặc… anh nói luôn cho

tôi biết, tôi c/h/ế/t như thế nào?”

Tin nhắn đó không gửi được, nhưng tôi lại nhận thêm loạt tin nhắn từ Tô Cảnh.

Hình như anh ta rảnh thật, gửi liền mấy tin:

“Ôi chao, vợ à, cô lén liên hệ với tôi sau lưng chồng cô, anh ta không g/i/ế/t tôi đấy chứ?”

“Lần này tôi có thể thành tình nhân thật không? Cứ thất bại hoài, nên tôi chẳng có kinh nghiệm gì cả.”

Tin nhắn cứ thế liên tiếp hiện lên, mà tin của tôi lại vẫn chưa gửi được.

“Không trả lời à? Điện thoại cũ của mười năm trước tín hiệu tệ thế cơ à. Vậy tôi coi như cô đã mặc định

đồng ý nhé.”

“Hối hận cũng muộn rồi, bảo chồng cô ra mở cửa đi.”

^^

???

Khoảnh khắc sau đó, chuông cửa vang lên.

“Ting ting— ting ting—” nghe như tiếng gọi hồn.

Tôi vội nhét điện thoại vào túi, đến cả giả vờ rửa tay cũng không kịp, chạy ra mở cửa.

Lộ Dự đang đứng trước màn hình cửa, nhìn hình ảnh trong camera với vẻ mặt lạnh lùng.

Qua màn hình có tiếng truyền đến, hơi méo mó:

“Ôi trời, một ngày phải gặp anh hai lần, nghĩ thôi đã muốn nôn rồi.”

…Tô Cảnh này phản ứng nhanh thật.

Tôi lén lút nhích lại gần Lộ Dự, thò đầu nhìn vào màn hình.

Anh ta vẫn nở nụ cười dịu dàng như thường lệ, lần này còn mang theo một bó hồng đỏ rực.

“Anh đến làm gì?”

Lộ Dự hỏi bằng giọng gượng gạo, như vô thức nắm lấy tay tôi để tìm kiếm cảm giác an toàn.

“Đến chiếm nhà.”

“……”

Tôi cũng: “……”

Tiếp tục giằng co cũng chẳng có ích gì. Dù sao cũng là tôi gọi anh ta đến, tôi đành mặt dày năn nỉ, cuối

cùng Lộ Dự cũng chịu mở cửa.

Kết quả là bó hoa hồng đỏ chót kia… được nhét vào tay tôi.

Tô Cảnh mỉm cười với đôi mắt cong cong: “Tặng em.”

Tôi khô khan nói: “Cảm ơn.”

Lộ Dự thì mặt lạnh như tiền, mắt không rời tôi.

Tôi chột dạ đến cực độ, không dám nhìn thẳng anh.

Bộ dạng im lặng mà ánh mắt đầy sát thương ấy, đúng là y hệt Lộ Dự thời cấp ba.

Tôi bắt đầu thấy có lỗi và thoáng chút xót xa.

Tô Cảnh thì như thể về nhà mình, đi dạo quanh một vòng, cuối cùng dừng lại trước bức ảnh cưới khổng

lồ.

Lộ Dự không hài lòng, đang định tiến lại thì bất ngờ bị bảo vệ mặc đồ đen bịt miệng.

Chuyện xảy ra quá nhanh, tôi còn chưa kịp phản ứng.

Lộ Dự cố nắm tay tôi, nhưng rồi cũng từ từ lịm đi, bị hôn mê.

Tôi theo bản năng muốn chạy lại xem anh thế nào, nhưng bị Tô Cảnh chặn lại.

“Dù gì cũng là bạn học cũ, lại còn là cộng sự, tôi sẽ không hại cậu ta đâu.”

“Không phải cô muốn biết chuyện anh ta đang giấu sao? Đi theo tôi.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu