Lộ Dự đuổi tôi về. Người anh nóng hầm hập, tay anh chạm vào tay tôi, làm tôi cũng giật mình vì nhiệt độ.
“Cậu… cậu không biết xấu hổ à!? Tôi đâu có đồng ý đâu!”
“Vừa thi xong mà cậu đã… đã… Diệp Kỳ, cậu không phải thích Tô Cảnh à? Sao không hỏi cậu ta?”
Tôi lắc đầu:
“Không thích Tô Cảnh. Tôi chỉ muốn hỏi cậu thôi.”
“Cậu đồng ý đi mà! Được không? Đây là chuyện quyết định cậu có tương lai hay không đấy!”
Anh như bị nóng đến phát sốt, lý trí lung lay dữ dội.
Tôi chưa từng thấy Lộ Dự như thế bao giờ.
Anh đẩy tôi ra, nghiến răng:
“Cậu bị điên à? Vừa thi xong mà đã muốn… đã nghĩ mấy chuyện đó?! Mau về đi!”
Thái độ anh cứng rắn đến mức không thể lay chuyển.
Tôi đành nhượng bộ, nói sẽ đến tìm anh vào ngày mai.
Ai ngờ tôi mới đi được nửa đường, anh lại bối rối chạy theo.
Tôi quay đầu nhìn, anh liền giận dữ mắng tôi:
“Tối thế này mà cậu một mình về nhà, người nhà cậu không lo chắc?”
“Cậu có thể suy nghĩ cho họ một chút không? Đừng để người ta phải lo lắng như vậy.”
“…Ờ.”
Chúng tôi đi cùng nhau, mỗi người một tâm trạng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Phải làm sao đây… Tô Cảnh nói là “ngày mai”, lỡ mà là sau 12 giờ thì sao?
Để chắc ăn, tôi nghĩ vẫn nên ở gần Lộ Dự thì tốt hơn.
Thế là tôi mè nheo kéo anh ở lại viện chơi thêm chút nữa. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cho đến khi đứa em nhỏ nhất cũng ngủ gật, tôi thật sự không còn lý do gì giữ anh lại.
Anh đứng lên định rời đi.
“Đợi đã, đợi đã!”
Tôi kéo tay anh, liều mình mở lời: TruyenLau
“Cậu đã như này rồi thì tiện thể… dỗ tôi ngủ một chút được không?”
Anh lạnh lùng nhìn tôi:
“Hôm nay cậu lạ thật.”
Nhưng mắt anh dời xuống, dừng ở tay tôi đang nắm lấy tay anh, mặt đỏ bừng rồi lại đổi giọng:
“Thôi, thôi vậy. Cậu muốn tôi làm gì?”
“…Nói trước nhé, không được là ngủ cùng hay mấy chuyện kỳ cục đấy. Tôi… tôi sẽ không đồng ý đâu.”
Tôi thở phào. Dù sao thì kéo dài thời gian chút cũng tốt.
Tôi lục lọi tìm ra một cuốn truyện cổ cũ, anh ngồi cạnh tôi rất kiên nhẫn, giọng nói dịu xuống đọc từng
câu.
Tôi đã buồn ngủ muốn xỉu, nhìn đồng hồ mới chỉ 11 rưỡi, đành chống cằm, gắng gượng tỉnh táo.
“Không buồn ngủ đâu! Thi xong phấn khích lắm luôn!”
Buồn ngủ c/h/ế/t đi được…
Lộ Dự liếc tôi một cái, chẳng hiểu gì, lật sang truyện tiếp theo.
“Nói mới nhớ…” Anh ngừng một chút, “Cậu thích hoa gì? Hoa hồng đỏ à?”
Tôi gà gật đáp:
“…Hướng dương, tôi thích gặm hạt.”
Anh lơ đãng nhắc:
“Tôi thấy hôm nay Tô Cảnh cầm một bó hồng đỏ to đùng đứng đợi ở cổng trường cả buổi.”
Tôi cố bật dậy:
“Bó hoa đó cậu ấy tặng ai thế? Hoa khôi lớp bên à?”
“Không biết.”
“Vậy chắc là rồi. Mà ai quan tâm chứ…”
“Lớp bên tan sớm lắm mà… Cậu ngủ rồi à?”
Mí mắt tôi nặng trĩu, rõ ràng còn lẩm bẩm “chưa ngủ đâu”, mà miệng không động được nữa.
Chỉ có thể nói thầm trong giấc mơ:
“Không cho đi.”
27
“Đinh đinh… đinh đinh!”
Tôi giật mình tỉnh dậy.
Điện thoại hiển thị đúng 12 giờ đêm.
Tôi nhìn quanh, chẳng thấy bóng dáng Lộ Dự đâu cả.
Cuốn truyện vẫn được đặt ngay ngắn trên bàn, đèn bàn mở ở chế độ ánh sáng yếu nhất.
Tim tôi đột nhiên thắt lại.
“Lộ Dự?”
Tôi lập tức bật dậy, chẳng ai trả lời.
Tôi chộp lấy áo khoác rồi chạy ra ngoài.
Bốn bề yên tĩnh đến đáng sợ, không ánh đèn, không tiếng động.
Tôi lay gọi bác bảo vệ đang ngủ gật.
Ông mở mắt lờ đờ, lẩm bẩm nói rằng Lộ Dự mới đi không lâu.
Tôi bất an chạy thẳng ra ngoài, vừa chạy vừa gọi tên anh.
Gọi mãi vào số điện thoại bàn cũng chẳng có ai bắt máy.
Hôm trước đến nhà anh, bố anh không có nhà, điện thoại bàn cũng không có ai nhấc—tức là anh vẫn
chưa về tới nhà.
Có nghĩa là, chuyện bị bố đánh vẫn chưa xảy ra…
Lẽ ra tôi nên thở phào một nửa, nhưng lòng vẫn cứ lo lắng thấp thỏm.
Một loạt tin nhắn rác đến dồn dập, “đinh đinh” vang không ngừng.
Bình thường nào có nhiều tin nhắn vậy đâu, cứ như thể tiếng “đinh đinh” ấy là lưỡi hái tử thần, tới đòi
mạng tôi vậy.
Tim tôi như bị bàn tay vô hình bóp chặt, đau nhói.
Tôi chạy đến trước nhà Lộ Dự, mọi thứ vắng lặng rợn người, phảng phất điều gì đó bất thường.
“Lộ Dự?” Tôi gọi thử.
Chỉ có tiếng vọng vọng lại từ con ngõ vắng.
Thái dương tôi giật mạnh.
Xong rồi… tôi quên mất một chuyện.
Tôi đinh ninh rằng Lộ Dự bị bố đánh là ở nhà.
Nếu không phải thì sao?
Giờ tôi không tìm thấy anh, người tôi liên lạc được chỉ có điện thoại bàn…
Cả người tôi lạnh toát, cảm giác như m/á/u trong người cũng đông lại.
Tiếng “đinh đinh” vang lên dồn dập, nhịp điệu càng lúc càng nhanh, nhanh hơn cả nhịp tim tôi.
“Lộ Dự?”
Tôi ghé sát vào cửa nhà anh, cố nghe ngóng động tĩnh bên trong.
Vẫn yên tĩnh đến đáng sợ.
Ngoài tiếng “đinh đinh” inh ỏi từ điện thoại, tôi đã tắt âm mà vẫn không dừng lại được.
“…Lộ Dự?”
Nếu không về nhà thì anh còn đi đâu được?
Sớm biết vậy tôi đã buộc anh ở lại cạnh tôi rồi…
Lỡ thật sự xảy ra chuyện thì sao?
Tôi tuyệt vọng bám lấy cánh cửa, lần đầu tiên tôi mong anh xuất hiện, mắng tôi một câu:
“Lo chuyện bao đồng.”
Nhưng tôi ngồi chờ mãi trước cửa nhà anh, vẫn chẳng có âm thanh nào.
Không còn cách nào khác, tôi định gọi cảnh sát…
Ngay trước khi nhấn nút gọi 110, một tiếng “đinh đinh” ngắn cắt ngang.
Và tôi bị ai đó nhẹ nhàng gõ vào đầu.
Tôi quay đầu lại, sững sờ nhìn thấy Lộ Dự đang đứng trong ánh trăng nhàn nhạt, nét mặt có phần khó
tả.
“Cậu đang làm gì vậy?”
“Hu hu—”
Tôi nhào tới ôm chầm lấy anh, lật qua lật lại kiểm tra từ trên xuống dưới:
“Cậu đi đâu vậy? Không sao chứ?”
“Cậu làm tôi sợ c/h/ế/t đi được!”
Anh hơi đơ người vì cái ôm của tôi, nhưng không hề đẩy ra.
Một tay anh lưỡng lự vỗ nhẹ lên lưng tôi:
“…Hôm nay cậu thật kỳ lạ.”
“Cậu đi đâu vậy?”
Anh “ừm” vài tiếng, có vẻ hơi ngượng:
“Ra ngoài đi dạo, nghĩ vài chuyện.”
Giữa đêm đi dạo?
Hứng thú thật, tôi thì sợ đến c/h/ế/t khiếp rồi đây này!
Tôi đấm anh một cái thật mạnh.
“Ai cho cậu tự ý đi mà không nói gì với tôi hả? Về sau không được như vậy nữa!”
Anh hơi nghiêng đầu, gãi gãi mặt, có chút bối rối.
“Tôi… lần đầu quen bạn gái… tôi đâu biết là phải nói mấy chuyện này… Mà khoan, tôi chưa đồng ý đâu
mà!?”
Tôi trợn mắt:
“Cậu chưa đồng ý chỗ nào hả? Vừa rồi còn đồng ý dỗ tôi ngủ cơ mà!”
“…Đó đâu phải cùng một chuyện!?”
“Ha! Hóa ra Lộ Dự là người thế này à, nói mà không giữ lời!”
“Cậu rốt cuộc là…”
KENG!
Tiếng thủy tinh vỡ chói tai cắt ngang lời anh.
Một luồng sáng lướt qua trước mắt tôi—
Tiếp đến là cảm giác nhói buốt lan khắp mặt.
Thân hình gầy gò của cậu thiếu niên đổ sụp vào người tôi, m/á/u nóng dính nhớp tràn ra…
Tôi đỡ lấy anh, đờ đẫn, hoàn toàn không thể phản ứng.
Phía sau anh, là một người đàn ông lảo đảo, say xỉn.
Trong tay còn cầm một chai rượu.
Chuyện… chuyện gì đang xảy ra vậy?
Biến cố bất ngờ khiến đầu tôi đau như muốn nổ tung.
Tiếng “đinh đinh” của điện thoại vang lên liên hồi, càng làm tôi thêm rối loạn.
“Tao biết mà, mày cũng rẻ tiền y như mẹ mày!”
Những lời thô tục nhơ nhuốc tuôn ra ào ạt từ miệng người đàn ông kia.
“Tuổi nhỏ mà đã biết dụ dỗ người khác… tao nói rồi, học hành chẳng nên cơm cháo gì, chi bằng đi bán
thân kiếm tiền… đồ vô dụng…”
Thứ màu đỏ đang chảy đó là… gì thế?
“Đinh đinh… đinh đinh…”
Âm thanh hỗn tạp chen chúc đè nén đầu óc tôi.
Tôi giơ tay lên, dưới ánh trăng mờ ảo, tôi không phân biệt được rốt cuộc cái sắc đỏ ấy là gì.
Là hoa hồng ư?
“Đinh đinh!”
Tiếng chuông gấp gáp kéo tôi trở lại thực tại—
Không phải là hoa hồng.
Đó là Lộ Dự đang đầm đìa m/á/u, lông mi khẽ run, hơi thở yếu ớt.
“Đinh—đinh…”
M/á/u chảy thành suối, nơi đó mọc đầy hướng dương vàng rực.
“Lộ Dự!”
Tôi cố gọi tên anh, nhưng không phát ra được âm thanh.
Cúi xuống nhìn, tôi phát hiện chân mình đã bén rễ dưới đất.
“Đinh đinh—đinh đinh—!”
Trong cơn mê man, màn đêm dần tan biến.
Lộ Dự vốn đang nằm dưới đất, lúc này lại đang đứng phía bên kia cánh đồng hướng dương, nhìn tôi.
Thế giới như vỡ vụn.
“Đinh đinh—”
Anh nhìn tôi, nước mắt lấp lánh trong khóe mắt.
“Đinh đinh… đinh đinh!”
“Đinh đinh! Đinh đinh…”
“…Cậu đừng đi, được không?”
Tôi cũng nhìn anh, mỉm cười:
“Không được. Cậu không được c/h/ế/t.”
Ít nhất… cũng phải sống tới tuổi làm ông già rồi mới được đến đây.
28
“Bíp—bíp—!”
“Bíp—”
“Tim đập trở lại rồi!”
“Chú ý hô hấp!”
“Mở mắt rồi! Còn nhìn rõ không?”
Tầm nhìn mờ nhòe. Lộ Dự lặng người nhìn lên trần nhà trắng toát.
Bên cạnh có bóng người lay động, dường như có ai đang nói gì với anh.
…Đây là đâu?
Gương mặt nhợt nhạt đeo mặt nạ oxy. Anh cúi đầu xuống.
Chậm một nhịp, anh mới nhận ra—
À, lần này… vẫn chưa c/h/ế/t được.
…
“Sao lại muốn c/h/ế/t nữa rồi?”
Sau khi được chuyển vào phòng bệnh thường, Tô Cảnh ngồi vắt chân quý phái một bên, ký tên lên hợp
đồng thư ký đưa đến.
Trên mặt anh mang theo chút giễu cợt:
“Nói đi, lần này mơ thấy gì rồi?”
“…”
Chuyện cũ, mà không hoàn toàn là chuyện cũ.
Giống như não bộ anh tự dệt nên một giấc mộng từ chấp niệm của mình, để rồi anh cam tâm tình
nguyện chìm đắm trong đó, c/h/ế/t trong cánh đồng hướng dương ấy.
Thế nhưng—cô ấy không đồng ý.
Ngốc nghếch, thẳng thắn, đối xử với người khác thật tốt mà chẳng đòi hỏi hồi đáp.
Từ đầu đến cuối, vẫn là anh nợ cô quá nhiều.
Tô Cảnh ký xong, cau mày nhìn người bạn học cũ.
Công bằng mà nói, anh thật sự không hợp nổi với kiểu người như Lộ Dự.
Quá nhạy cảm, thiếu tình thương, lại u uất, luôn cất giữ mọi cảm xúc trong lòng.
“…Không phải cậu từng nói, phải đợi đám trẻ ở viện phúc lợi trưởng thành hết, mới có thể đi theo cô ấy
sao?”
Anh đã phải bỏ rất nhiều công sức để tìm lại những đứa trẻ thất lạc ấy,
chỉ vì… bọn chúng là một trong số rất ít mối liên hệ còn sót lại giữa Diệp Kỳ và thế giới này.
Tô Cảnh trầm mặc một lúc, cau mày:
“Cậu lại bị ảo thính nặng hơn à?”
“…”
Anh vẫn im lặng.
Chỉ có cô ấy… là người duy nhất còn gọi vào số điện thoại bàn phủ đầy bụi kia.
Anh có thể nghe được giọng nói phiền phức mà rộn ràng của cô qua chiếc ống nghe đỏ bạc màu đó.
Là người phát hiện ra Lộ Dự, là nhà đầu tư thiên thần, là người bạn sống sót duy nhất còn lại trên đời…
Vì lòng nhân đạo, Tô Cảnh miễn cưỡng ở lại thêm một chút.
Năm đó, cha anh sửa nguyện vọng đại học của anh, chỉ để bẻ gãy đôi cánh của chú chim nhỏ sắp bay
lên.
Anh cứng đầu đòi ôn thi lại, không có học phí, cuối cùng vẫn là Tô Cảnh trả giúp.
Điều kiện duy nhất: sau này phải làm công không lương cho anh.
…
Sau đó anh mới biết, mình vốn định sau thi đại học sẽ đi tỏ tình với Diệp Kỳ.
Ai ngờ bị Lộ Dự “phá đám”, còn mang tiếng là yêu hoa khôi lớp bên.
Dù thực ra cũng không hoàn toàn sai.
Anh sau đó thật sự quen rất nhiều bạn gái, cũng từng định cướp người về phía mình.
Tô Cảnh nhịn mãi, cuối cùng vẫn phải hỏi:
“Trong mơ cậu lại biến tôi thành ‘nam chính truy vợ tới tận lò thiêu’ à?”
Đối phương rốt cuộc cũng ngẩng mí mắt, khàn khàn đính chính:
“Là của tôi.”
Đính chính là chữ “vợ”.
Tô Cảnh á khẩu.
Tâm bệnh khó chữa thật. Anh thở dài:
“Hồi cấp ba cậu đã khó chiều rồi, sau khi Diệp Kỳ mất, cậu càng u ám hơn.”
“Lộ Dự, cậu không thể sống như cái xác không hồn mãi như vậy… Cô ấy biết cũng chẳng vui gì đâu.”
“…” Anh quay đầu đi.
Những giấc mơ của anh luôn giằng xé.
Vừa cảm thấy nếu Diệp Kỳ ở bên Tô Cảnh, cô ấy sẽ có một kết cục tốt hơn, không bị anh làm liên lụy,
ngay cả cái c/h/ế/t cũng chẳng đau đớn.
Lại không thể buông tay.
Cách duy nhất là—chưa từng gặp gỡ, chưa từng quen biết.
Kết thúc của mỗi giấc mơ, đều là cái c/h/ế/t của anh vào ngày hôm ấy.
Chỉ hy vọng khi tỉnh dậy… cô vẫn còn sống ở một góc nào đó của thế giới.
…
Cuộc sống dần trở lại quỹ đạo.
Dự án lại bận rộn. Lộ Dự vẫn kiên quyết làm việc tại nhà, có tài liệu thì fax qua.
Chỉ khi trở về nơi này, anh mới có cảm giác sống lại một chút.
Từng ngóc ngách nơi đây đều mang dấu vết của cô.
Chiếc điện thoại bàn cũ kỹ đặt trong thư phòng.
Anh thường nghe thấy chuông đổ, đầy mong chờ mà nhấc máy—
Nhưng luôn chỉ là tiếng bận.
Thuốc bác sĩ kê dường như không còn hiệu quả với bệnh tình ngày càng nặng của anh.
Mới chỉ ba năm thôi.
Bác sĩ bảo, nếu chính bản thân anh cũng không có ý chí sống thì thuốc men hay bất kỳ phương pháp
nào… cũng vô ích.
Chỉ khi bận đến nỗi đầu óc không có kẽ hở nào, anh mới tạm quên đi cái “ý định c/h/ế/t” luôn đeo bám
mình.
Sau một đêm thức trắng, cả ngày không ăn gì, dạ dày đau quặn.
Lộ Dự chống tay vào bàn, mở ngăn kéo.
Thuốc và bao thuốc lá rơi lả tả xuống đất.
Anh không buồn phân biệt tên thuốc, vơ đại một viên, nuốt xuống, giả vờ như không có gì xảy ra.
Trước kia, luôn có người giám sát ba bữa ăn của anh.
Giờ đây, anh ngồi ngây ngốc, gắng chịu cơn đau, mắt dán vào chiếc điện thoại bàn.
Trước đây, luôn có người gọi tới.
Bàn chuyện làm bài, rủ nhau đi hiệu sách mua đề, lén hỏi anh có lén học tài liệu thầy cô nào không…
Rồi tiện thể mang cho anh chút đồ ăn vặt.
Chưa từng coi thường lòng tự trọng của anh, họ luôn là bạn bè bình đẳng.
“Reng reng—”
Là ảo thính ư?
Bác sĩ dặn anh phải kháng cự loại hành vi này.
Trong giấc mơ cuối cùng, Diệp Kỳ cũng dặn anh phải sống thật tốt.
Nhưng anh vẫn ôm hi vọng “lần cuối cùng này thôi”.
Anh nhấc máy.
“…Bảo bối?”
Không ngờ—lần này không phải tiếng máy bận.
Lẫn trong âm thanh “xì xì” của dòng điện là một giọng con gái quen thuộc mà lúng túng, truyền qua ống
nghe bạc màu:
“Ai đó?”
Anh sững người tại chỗ.
Thì ra… sống tiếp thật sự có thể gặp điều tốt đẹp.
(Hết)
Bảo Bối Của Mười Năm Sau
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Bảo Bối Của Mười Năm Sau
Chương 10
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn