Anh cúi đầu, tóc mái che khuất lông mày và ánh mắt.
Tôi có phần ngượng ngập, nhưng tôi vốn vụng về chuyện tình cảm, EQ cũng chẳng cao.
Tôi lúng túng đưa tay vỗ vỗ vai anh.
“Anh yên tâm, tôi thích là Tô Cảnh mười tám tuổi, không phải Tô Cảnh hai mươi tám tuổi. Tôi tìm anh ấy
chỉ là tò mò xem tương lai anh ấy thế nào thôi…”
Tôi cố moi óc an ủi anh: “Tôi bắt đầu yêu anh từ khi nào?”
Anh buồn bã đáp: “Từ mười tám tuổi.”
“Vậy chắc tôi mười tám tuổi phải rất yêu… khoan đã.”
……
???
!!!
“Sao có thể được!?”
Tôi — Diệp Kỳ mười tám tuổi — sững sờ: “Tôi, tôi mười tám, còn anh, tôi với anh…?”
Không lẽ đây là vũ trụ song song? Nếu không sao tôi chẳng biết gì hết, rằng mười tám tuổi tôi lại thích
Lộ Dự.
“Thôi bỏ đi,” tôi ôm trán, “bây giờ không phải lúc để xoắn chuyện này.”
“Anh giúp tôi liên lạc Tô Cảnh đi, dù sao tôi cũng mới mười tám… tính ra là vừa thi đại học xong thì ở
bên anh rồi, vậy anh cũng đừng buồn nữa nhé?”
Xuyên không tới mười năm sau, phát hiện mình đã c/h/ế/t ba năm, biết rằng không lâu sau kỳ thi đại học
thì bắt đầu yêu một cậu bạn học lạnh lùng… TruyenLau.com
Vậy crush của tôi thì sao?
Không đúng, chưa bàn đến tôi nghĩ gì, Lộ Dự sao lại chấp nhận chuyện này chứ?
Khó tin thật sự.
Lộ Dự vẫn không nói gì, nhưng đưa điện thoại cho tôi. TruyenLau.com
Tôi loay hoay mãi mới dùng được cái điện thoại của mười năm sau, cuối cùng cũng liên lạc được với Tô
Cảnh.
Tiếng ồn phía anh khá náo nhiệt, giọng anh hơi cợt nhả: “Ồ, hôm nay Lộ tổng không đi gặp bác sĩ tâm lý
à, sao lại rảnh gọi cho bạn cũ thế này?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi khựng lại: “Ơ? Bác sĩ tâm lý?”
Tôi quay sang nhìn Lộ Dự, anh nhíu mày: “Bảo bối đừng tin, cậu ta cố ý nói móc đấy.”
Ồ.
Tôi bắt đầu thấy khó hiểu, Tô Cảnh sau mười năm từ nam thần dịu dàng biến thành công tử đa tình rồi
sao?
“À… là em à, cô bé thế thân. Giọng cũng giống Diệp Kỳ thật.”
Anh nhẹ nhàng gọi tên ai đó, giọng đầy cảnh cáo, bên kia lập tức yên lặng.
Anh nói tiếp: “Sao, quyết định chọn anh rồi à?”
Tiếng cười nhẹ và ngả ngớn: “Anh còn hơn tên bệnh thần kinh kia nhiều chứ. Em sẽ chọn anh, đúng
không?”
Không hiểu sao tôi bắt đầu thấy chán ghét, cau mày: “Tôi có chuyện muốn hỏi, có tiện gặp mặt không?”
“Muốn bàn lương à?”
“?”
“Yên tâm yên tâm, em ra giá bao nhiêu, anh đều đồng ý.”
Tôi không buồn đùa cùng anh, hỏi địa chỉ và quyết định đến đó luôn
11
Tôi chẳng có gì ở thế giới này, chỉ mang theo ba lô rồi định đi ngay.
Lộ Dự cứ nhất quyết đi cùng.
Có quá nhiều chuyện chưa rõ ràng, cộng với sự xa lạ của nơi này, tôi cũng không ngăn anh.
Địa điểm Tô Cảnh cho là một hội sở cao cấp nào đó, nhìn phát choáng.
Vừa đẩy cửa vào phòng bao, tiếng người bên trong lập tức im bặt.
Tôi hơi nghẹt thở.
Có rất nhiều người, cả nam lẫn nữ, vây quanh Tô Cảnh.
Anh ngồi ở vị trí nổi bật nhất, bắt chéo chân, thấy tôi liền mắt sáng lên, cười mời: “Đến rồi à?”
Có người hơi bực, lẩm bẩm: “Ai cho con nhỏ mặc đồng phục học sinh vào chỗ này vậy?”
“Suỵt, là người vừa gọi điện cho Tô thiếu đấy.”
Ánh mắt họ nhìn tôi khiến tôi vô cùng khó chịu.
Cứ như tôi tới để giành giật gì đó vậy.
Tôi mím môi, định lên tiếng thì Lộ Dự đã bước ra chắn trước mặt tôi.
“Cô ấy còn nhỏ, anh bảo họ rời đi đi.”
Tô Cảnh nhún vai, phất tay cho bọn họ giải tán.
Mọi người đành lần lượt rời khỏi.
“Bảo vệ kỹ thế à, chẳng phải chỉ là một thế thân thôi sao? Vừa qua ngày giỗ Diệp Kỳ, cậu đã yêu chiều
một cô thế thân thế này… tình yêu của cậu cũng chỉ đến vậy thôi.”
“Lúc trước cậu có tư cách gì xen vào chuyện của tôi với cô ấy?”
Nói gì vậy, tôi nghe chẳng hiểu gì cả.
Lộ Dự lạnh giọng cảnh cáo: “Tốt nhất anh ngậm miệng lại.”
Khi trong phòng chỉ còn lại ba người, tôi tiến đến trước mặt Tô Cảnh.
Anh vẫn cười nhạt, chẳng thèm để ý lời cảnh cáo, ánh mắt sâu thẳm và lạnh lẽo.
Tôi không vòng vo nữa.
“Tô Cảnh, Diệp Kỳ c/h/ế/t như thế nào?”
Bảo Bối Của Mười Năm Sau
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.