Bảo Bối Của Mười Năm Sau

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bảo Bối Của Mười Năm Sau

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Sáng hôm sau mới năm giờ rưỡi, tiếng “tít tít” làm tôi tỉnh dậy.

Tôi mơ màng ngồi dậy, tự hỏi có phải mình quên tắt báo thức không.

Trời mùa hè đã sáng rõ, tôi mệt mỏi lê bước ra ngoài, không thấy Lộ Dự đâu cả.

Cửa ban công mở toang, tôi vừa đi đến liền thấy một tia lửa nhỏ.

Lộ Dự tựa vào lan can, gió khẽ lay mái tóc lòa xòa trên trán anh, làn khói mỏng manh theo gió bay xa.

Tôi nhớ rất rõ, Lộ Dự cực kỳ ghét mùi thuốc lá — vì bố anh hút thuốc, uống rượu, và từng dùng đầu

thuốc dí vào người anh.

Anh mặc áo sơ mi trắng, lỏng lẻo, mỏng manh đến mức như sắp bị gió cuốn đi.

“Lộ Dự.”

Tôi gọi anh.

Anh giật mình, luống cuống dập tàn thuốc.

“Bảo bối, sao em dậy sớm vậy?”

Anh phẩy tay để tản bớt mùi thuốc trên người, đi về phía tôi.

“Muốn ăn gì? Ừm, để anh đi mua bữa sáng nhé, vẫn là bánh đậu đỏ và sữa đậu nành ngọt?” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Có lẽ ngủ một giấc rồi nên tôi tỉnh táo hơn.

Giờ mới nhận ra, gương mặt Lộ Dự luôn vương nét mệt mỏi, như đang sống trong vỏ bọc rỗng tuếch.

Ngay cả nụ cười cũng là gắng gượng.

Hôm qua quá hỗn loạn, tôi chỉ nghĩ đến bản thân, không để ý sự khác lạ của anh.

…Người bình thường khi gặp lại người vợ đã mất từ thời thanh xuân, có thể bình tĩnh như anh sao? Website TruyenLau.com

Nhưng dù tôi có hỏi, anh vẫn né tránh, chẳng cho tôi chút manh mối nào để hiểu rõ mọi chuyện.

Trong lúc anh đi mua đồ ăn sáng, tôi tranh thủ lục nhanh cả căn hộ, nhưng nó sạch sẽ đến đáng sợ,

không có lấy một món đồ linh tinh.

Anh bảo thường về dọn dẹp, nhưng lại chưa từng ở lại qua đêm. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Tôi do dự một giây, khẽ nói “xin lỗi”, rồi bước vào phòng làm việc.

Căn phòng bài trí đơn giản, trông như nơi làm việc quen thuộc.

Trong phòng, thứ duy nhất lệch tông là chiếc máy điện thoại bàn đã cũ kỹ.

Tôi lấy điện thoại của mình ra, quay số bàn mà hôm qua tôi từng gọi.

Chính là số này.

Tôi không hiểu nổi. Mười năm trước, gần như không còn ai dùng điện thoại bàn nữa.

Nhà Lộ Dự nghèo, bố anh lại không cho dùng di động, nên mới phải dùng điện thoại bàn.

Vậy giờ anh còn giữ lại để làm gì?

8

Tôi đặt lại mọi thứ vào chỗ cũ, thì chợt thấy một viên thuốc nhỏ dưới chân bàn.

Vừa định nhặt lên thì lại “tít tít” một tiếng, khiến tôi giật nảy mình rụt tay lại.

…Không có gì xảy ra.

Không thấy hộp thuốc nào quanh đó, cũng không biết đó là thuốc gì.

Tôi quay lại phòng khách, ngoan ngoãn ngồi chờ anh mang đồ ăn về.

Lộ Dự trở về, liếc nhìn phòng làm việc một cái, tôi ngồi thẳng lưng, vô cùng căng thẳng.

Bị phát hiện rồi à?

Anh vẫn tỏ ra bình thường, đặt đồ ăn xuống trước mặt tôi, cười nói:

“Anh nhớ hồi cấp ba em ăn khỏe lắm, nên mua hơi nhiều… không sao đâu, ăn không hết anh sẽ giúp.”

Hồi ấy tôi thường xuyên bị đói. Có lần tình cờ bắt gặp Lộ Dự ôm bụng đau vì viêm dạ dày, tôi rưng rưng

chia cho anh nửa cái bánh bao.

Anh cau mày nhìn tôi, mặt trắng bệch, đổ mồ hôi hột, bảo tôi cút đi.

Tôi chẳng buồn thu tay lại, đặt nửa cái bánh xuống trước mặt anh.

“Tôi không thương hại anh đâu, chính tôi cũng khổ mà. Chỉ là, chữa đau dạ dày tốn tiền lắm. Anh không

muốn c/h/ế/t trẻ đúng không?”

Anh nghiến răng, gằn từng chữ: “Liên quan gì đến cậu, tôi thà c/h/ế/t quách cho xong.”

Tôi hoảng quá, lần đầu thấy người nói muốn c/h/ế/t.

Lập tức nhét nửa cái bánh vào miệng anh, anh trừng mắt, nhưng vì đau bụng nên chẳng chống đỡ nổi,

cứ để tôi nhét hết vào, chặn lại miệng anh.

“Không được, ít nhất mấy năm cấp ba anh không được c/h/ế/t! Nếu bạn cùng lớp c/h/ế/t, tôi sẽ gặp ác mộng

mất!”

“Nếu anh khiến tôi có bóng ma tâm lý, tôi thi trượt đại học thì sao? Không đậu đại học thì không có bằng

cấp, không bằng cấp thì không tìm được việc, không việc làm thì không có tiền…”

Tay tôi bịt ngoài miệng anh, anh không nhả được, đành phải nhai nhai nuốt nuốt.

Ăn của người ta rồi, anh mặt đỏ lên, muốn nói gì độc mồm cũng thấy ngại.

Cuối cùng chỉ hậm hực chửi: “Phiền c/h/ế/t.”

Tôi cười vô tư: “Năn nỉ anh đấy, vì tôi, anh cứ tạm thời sống cho tử tế nhé?”

“Tim tôi mong manh lắm, dễ có bóng ma lắm đấy!”

“Với cả chỉ cần còn sống, thì chắc chắn sẽ có điều tốt xảy ra. Không thiệt gì đâu!”

Anh lườm tôi một cái, giọng không còn lạnh như trước:

“Với tôi, sống chính là chuyện tệ nhất.”

Từ hôm đó, chia nửa bánh bao sáng cho anh trở thành thói quen của tôi.

Vì không muốn bạn học cấp ba c/h/ế/t, tôi đã cố gắng rất nhiều.

Giờ thì ngược lại, vị trí của tôi và Lộ Dự đã đảo chiều.

Anh chống cằm, nhìn tôi ăn bánh bao, mắt không chớp.

Tôi ăn mà như ngồi trên đống lửa.

Thói quen chia nửa cái bánh vẫn còn, tôi đưa anh một nửa, anh nhận lấy nhưng không ăn.

Thật ra tôi chưa từng nói với anh, tôi không thích bánh đậu đỏ.

Ngay cả “tôi” của tương lai, cũng chưa từng nói cho anh biết.

Luôn mua bánh đậu đỏ, chỉ vì bánh nhân thịt… đắt hơn.

9

Ăn sáng xong, trời vẫn còn sớm, thực sự hơi buồn chán.

Tôi hỏi anh không phải đi làm à?

Anh nói mình đã khởi nghiệp thành công, là ông chủ rồi, muốn nghỉ lúc nào thì nghỉ.

Tôi lại nhớ đến lần sau kỳ thi đại học, gặp Lộ Dự trước cổng trường, trên đường cùng về, tôi tiện miệng

hỏi anh định làm gì sau khi thi xong.

Lúc đó anh vẫn là cái kiểu lạnh lùng cộc cằn, đáp: “Còn có thể làm gì? Đi làm thuê chứ sao.”

Nếu tôi có thể quay lại mười năm trước, tôi nhất định sẽ nói cho Lộ Dự biết — tương lai của cậu là đại

boss.

Đó, tôi đã nói rồi mà, chỉ cần còn sống, chuyện tốt sẽ đến.

Không có việc gì làm, tôi hỏi anh có thể đưa tôi đến thăm trại trẻ mồ côi không.

Anh lại khéo léo chuyển chủ đề.

Tôi nhận ra, làm ông chủ rồi đúng là khác thật, nói mấy câu là bị dắt mũi luôn.

Tôi bắt đầu cảm thấy, về chuyện tôi c/h/ế/t, về cái c/h/ế/t của bố anh, về trại trẻ, Lộ Dự đều đang cố ý giấu

giếm.

Tôi đành nhân lúc anh lơ là, tìm cách liên lạc với Tô Cảnh.

Đáng tiếc!

Anh ta luôn theo sát tôi, ánh mắt như hình với bóng.

Không có cơ hội nào, đến cả đi vệ sinh anh cũng đứng gác ngoài cửa.

Thêm nữa, tín hiệu điện thoại lúc có lúc không, cuối cùng tôi phải nói thẳng với anh.

“Anh cho tôi gọi điện cho Tô Cảnh được không?”

Lộ Dự nhìn tôi đầy yếu đuối và tổn thương.

“Tại sao vậy, bảo bối?”

Tôi nghẹn lời, mặt hơi nóng: “Bởi vì… bởi vì… Diệp Kỳ mười tám tuổi, thích là Tô Cảnh cơ mà.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu