Cuối cùng tôi vẫn cùng Lộ Dự bước vào nhà hàng Tây.
Vừa nãy tôi nói nặng lời, bây giờ có hơi áy náy.
Anh thì lại như chẳng có gì, cười tít cả mắt.
Vừa vào cửa đã ríu rít nói không ngừng.
Tôi thì lại lơ đễnh.
Lần đầu tiên ăn món Tây, cũng chẳng biết dùng dao nĩa ra sao.
Anh ân cần cắt miếng bò bít tết cho tôi.
Tôi ăn chẳng ra thể thống gì, anh lại chỉ mỉm cười nhìn tôi suốt.
Muốn nói gì đó, nhưng nghĩ đến chuyện mình đã c/h/ế/t ba năm…
Thế anh đối xử thế này cũng dễ hiểu thôi.
TruyenLau.com
Nhìn được giây nào hay giây đó, hơn nữa tôi cũng chẳng biết lúc nào sẽ quay về.
Chỉ là trong lòng tôi vẫn luôn có cảm giác bất an, sốt ruột muốn trở lại.
Cứ như có chuyện gì đó đang chờ tôi giải quyết.
Không cho tôi hỏi nguyên nhân cái c/h/ế/t, vậy ít ra có thể hỏi anh mấy năm qua sống ra sao chứ?
“Những năm qua anh sống thế nào?” Website TruyenLau.com
Tay Lộ Dự vô thức mò lấy bao thuốc, sờ thấy rồi, lại cứng rắn dằn xuống.
Anh cười: “Khởi nghiệp thành công, kiếm được rất nhiều tiền, có thể đưa em và các em em đi du lịch
khắp nơi.”
“Nghe hay ghê. Lúc ở bên anh, chắc em hạnh phúc lắm nhỉ?”
Lộ Dự cười chua chát, tiếng “ừm” ấy mãi mà chưa thốt ra. TruyenLau.com
Tôi vừa nhai bò bít tết — đây là lần đầu tôi ngồi trong nhà hàng sang thế này.
Thịt mềm ngon tuyệt, tôi không kìm được mà ăn hơi nhanh.
Lộ Dự chỉ lặng lẽ mỉm cười nhìn tôi ăn như hổ đói.
Chợt anh khẽ nói: “Nhiều lúc, anh ước gì em đừng bao giờ quen biết anh.”
“Hả?”
Tôi ngơ ngác ngẩng lên, thì thấy anh đột ngột ôm trán, trông vô cùng đau đớn.
Dù thế, anh vẫn cố nặn ra một nụ cười: “Không sao đâu, anh đi vệ sinh chút.”
Anh đi vội vàng, bước chân lảo đảo, suýt nữa đụng phải nhân viên phục vụ.
Tôi lo lắng muốn đi theo, nhưng bị anh đẩy ra.
Đây là lần đầu tiên kể từ khi tôi xuyên tới đây, anh để tôi một mình.
Chắc chắn Lộ Dự đang giấu tôi chuyện gì đó.
Chỉ là anh không chịu nói, tôi mãi cũng chỉ có thể đoán.
Tôi chọc chọc miếng thịt, liếc thấy chiếc điện thoại anh để quên trong lúc vội vã.
Lương tâm và tư lợi đấu tranh kịch liệt trong tôi.
Cuối cùng, tôi đưa tay… làm điều xấu — lén lấy điện thoại anh.
Vừa cầm lên đã nghe tiếng “tít tít”, tôi giật mình suýt đánh rơi máy.
Tiếng thông báo lúc này đúng là khiến người ta căng thẳng mà…
May là vừa thi đại học xong, trí nhớ tôi còn rất tốt.
Tôi vẫn nhớ mật khẩu điện thoại của anh.
Là ngày hôm qua — tôi nghi đó là ngày giỗ của tôi.
Tôi lướt qua danh bạ, định gọi cho Tô Cảnh.
Không ngờ, danh bạ chẳng hề có tên Tô Cảnh!
Xóa sạch nhanh thật đấy.
Tôi cố nhớ lại, nhập lại số của Tô Cảnh.
Đúng là anh ta rảnh rỗi thật, nhấc máy ngay lập tức.
Giọng vẫn lười nhác: “Sao đấy?”
Tôi vừa trông chừng hướng nhà vệ sinh, vừa hạ giọng: “Tôi có chuyện muốn hỏi anh.”
17
Dù Lộ Dự không công nhận họ là bạn bè, nhưng Tô Cảnh lại biết rất rõ về anh.
Câu hỏi đầu tiên:
“Tại sao anh gọi anh ta là thần kinh?”
Viên thuốc trong phòng làm việc vẫn chưa rõ là gì.
Không giống thuốc cảm cúm thông thường.
“Tôi nói thật đấy, tháng nào cũng đi tái khám tâm lý, chẳng phải là bệnh thần kinh thì là gì?”
Lời anh ta sắc như dao.
Nhưng nhớ lại gương mặt luôn mệt mỏi của Lộ Dự, nụ cười gượng gạo, sắc mặt trắng bệch khi nãy…
Có quá nhiều điểm kỳ quái.
“Không phải anh đang đùa chứ?”
Anh ta cười khẩy: “Hỏi câu tiếp theo đi, tôi đoán thời gian của cô không còn nhiều.”
Tôi vốn định hỏi nguyên nhân cái c/h/ế/t của mình và mối liên quan với bố anh, nhưng lại vô thức hỏi:
“Anh có biết anh ta đi khám tâm lý… là về chuyện gì không? Không biết cũng không sao…”
“Lạ thật, Diệp Kỳ vừa thi đại học xong chẳng phải thích tôi sao? Sao giờ hỏi toàn chuyện của Lộ Dự
vậy?”
Tôi bảo anh ta đừng nói nhảm, anh ta lại cười khà khà.
“Tôi cũng muốn nói lắm, nhưng điện thoại nói không rõ, hay là gặp trực tiếp?”
Tôi: “……”
Tô Cảnh của mười năm sau bị sao vậy trời?
Lúc trước cùng nhau giải đề, anh ta chẳng phải người thế này!
Lúc nào cũng mong rút gọn mọi bước không cần thiết kia mà.
“Thôi được, không đùa nữa. Đáng tiếc thật, tôi còn tưởng được gặp lại em chứ. Thôi thì nói cho em biết
— anh ta thường xuyên bị ảo giác.”
“Ảo giác gì cơ?”
“Ờ… nghe thấy chuông điện thoại bàn reo? Nghe buồn cười quá ha ha.”
Tôi há miệng, lại chẳng thốt nổi một lời.
18
Chưa kịp hỏi thêm gì, tôi đã thấy bóng dáng Lộ Dự.
Tôi vội chào tạm biệt, cúp máy, xóa sạch lịch sử cuộc gọi.
Trả lại điện thoại về chỗ cũ.
Anh không phát hiện tôi động vào, hoặc là phát hiện rồi nhưng giả vờ không biết.
Chỉ là hai người tiếp tục diễn cảnh yên ổn giả tạo.
Anh cố tỏ ra bình thường.
Tôi đoán, chắc anh vừa đi uống thuốc.
Giống như một trò chơi giải đố, tôi phải lần theo từng manh mối, tìm lời giải cho những điều khó hiểu.
Ăn xong, tôi định lên xe về nhà thì thấy Lộ Dự bối rối nhìn tôi.
Như một cặp đôi mới yêu đang ngại ngùng vậy.
“Có thể cùng em đi dạo một lát không?”
Lần đầu tiên tôi nhạy cảm đến thế, phản xạ gần như ngay lập tức:
Thuốc anh uống, có ảnh hưởng đến việc lái xe không?
Lộ Dự nắm tay tôi, đan chặt mười ngón.
So với cảm giác không quen lúc mới xuyên tới, giờ tôi đã bắt đầu… quen rồi.
Giới hạn của con người thật đúng là có thể bị hạ thấp không ngừng…
Dù ánh mắt luôn dính chặt lấy tôi của anh, tôi vẫn khó chịu thật sự.
Dù tôi có ngu ngốc đến đâu, vẫn dần dần nhận ra — sau những hành động mang tính chiếm hữu kia, là
một trái tim đầy lo lắng bất an.
Nhưng anh đang bất an điều gì?
Tôi chẳng biết gì về nơi này, hầu hết thời gian đều là anh dẫn tôi đi.
Lộ Dự đi đến đâu cũng có chuyện để kể, mọi thứ đều có thể kéo về “tôi”.
Nơi đây đầy ắp kỷ niệm của “tôi” và anh.
Nhưng tôi thì chỉ tò mò: “Là anh tỏ tình trước, hay em?”
Hiếm khi anh ngẩn ra, cười như thể hối hận:
“Là em.” Lộ Dự hơi bối rối, “Chuyện này đáng lẽ là do con trai nói trước mới đúng…”
Gì cơ? Hóa ra tôi là người tỏ tình trước?
Tôi cũng không hiểu nổi bản thân mình nữa rồi.
Tôi trố mắt, lại hỏi: “Sau đó anh đỗ đại học nào?”
Thành tích của Lộ Dự rất tốt, nếu thi bình thường thì…
Anh chỉ mỉm cười, đúng lúc đi ngang qua tiệm hoa, lại bị anh kéo sang chuyện khác:
“Kỷ niệm một năm yêu nhau, anh định dùng tiền làm thêm mua cho em một bó hoa.”
“Em nói thích hoa hướng dương, vì khi chín còn có thể ăn hạt.”
Tôi gật gù: “Chuẩn không cần chỉnh, đúng là tôi.”
À… khoan, nhắc tới hoa, có phải hoa hướng dương trước mộ tôi là do anh để không?
Còn chưa kịp nghĩ xong, đã thấy anh đứng lại trước tiệm hoa, mua luôn bó hoa hướng dương rực rỡ ấy.
Lộ Dự ôm bó hoa quay lại nhìn tôi, nụ cười trên mặt rực rỡ như nắng.
Tôi lại lờ mờ thấy, sau nụ cười chói lóa kia là vết rạn nứt dày đặc — như một bộ xương khô rỗng ruột bị
mối mọt gặm nhấm.
Tôi dụi mắt, nhìn lại anh lần nữa.
Hoa vẫn sáng rực, nụ cười của Lộ Dự vẫn mỏi mệt.
19
Tôi vừa ôm hoa, vừa để anh nắm tay.
Tôi hỏi rất nhiều chuyện về anh, nhưng những gì anh không muốn nói thì đều bị anh khéo léo né tránh.
Miệng anh chỉ toàn kể chuyện về tôi, tôi hỏi về anh thì chỉ thấy nụ cười cho qua chuyện.
Không moi được gì từ miệng anh.
Tính cách này đúng là không khác gì Lộ Dự tôi từng biết.
Tôi khẽ thở dài.
Cảm giác biết rõ có người đang giấu mình một sự thật nào đó… thật khó chịu.
Có lẽ, tôi vẫn nên tìm cách liên lạc với Tô Cảnh.
Nhưng Lộ Dự luôn ở cạnh tôi như cái bóng, đến lúc đi dạo xong, gọi tài xế đưa về nhà rồi, anh vẫn ngồi
trên sofa cách tôi không xa.
Tô Cảnh lúc trước đã nói quá nhiều, Lộ Dự chắc chắn sẽ không cho tôi gặp anh ta nữa.
Càng không để tôi một mình tiếp xúc với anh ta.
Tôi giả vờ thả lỏng xem TV, trong lòng thì nghĩ cách.
Dùng điện thoại của Lộ Dự gọi lại cho Tô Cảnh thì mạo hiểm quá.
Điện thoại tôi sóng lúc có lúc không, gọi chưa chắc được, nhưng thử nhắn tin cho Tô Cảnh thì sao?
Dựa vào những gì đã nghe, tương lai của tôi và Tô Cảnh có lẽ vẫn còn chút liên hệ.
Dù có vẻ liên quan đến chuyện tình cảm rối rắm.
Nhưng để biết được điều mà Lộ Dự đang cố giấu, tôi cũng chẳng màng gì nữa.
Sau khi nghĩ ra cách, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Tôi vừa đứng lên, định đi vệ sinh để nhắn tin, thì bắt gặp ánh mắt của Lộ Dự.
Anh co mình trong góc sofa, đôi mắt trong veo nhìn tôi chăm chú.
Anh tay chân dài, người cao, vậy mà lại gò ép bản thân thu nhỏ lại trong một góc.
Có lẽ anh biết tôi hiện tại vẫn chưa yêu anh, mức độ thân mật lớn nhất cũng chỉ là nắm tay.
Tôi bất giác tim khẽ run.
Bảo Bối Của Mười Năm Sau
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.