Bảo Bối Của Mười Năm Sau

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bảo Bối Của Mười Năm Sau

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 8

Cách giải quyết của Tô Cảnh đúng là vừa thô vừa đơn giản — hệt như cách anh ta giải đề.

Bảo vệ đặt Lộ Dự đang mê man lên giường, còn chu đáo đắp chăn cho anh.

Tôi nhìn gương mặt đang ngủ của anh, không hiểu sao lại cảm thấy do dự.

Nhưng tôi luôn có cảm giác, nếu bỏ lỡ lần này… sẽ có điều gì đó không thể vãn hồi.

Tôi đi theo Tô Cảnh, vừa lên xe anh ta đã tiện tay đưa tôi một chiếc máy tính bảng.

Trên đó hiện rõ dòng tin tức anh từng nhắc tới — “Tin tức phúc lợi viện”.

Chỉ riêng cái tiêu đề với những dòng chữ đen to tướng đã khiến tôi choáng váng:

“Một người đàn ông xông vào viện phúc lợi lúc đêm khuya, gây ra 1 người c/h/ế/t, 6 người trọng thương.”

“Người c/h/ế/t là…?”

Câu trả lời gần như quá rõ ràng.

Tô Cảnh thu lại máy, mở thêm bản tin khác:

“6 người trọng thương không qua khỏi, xác nhận đã tử vong.”

“Trong số đó có 5 nhân viên vì cố bảo vệ lũ trẻ mà c/h/ế/t cả.

Những đứa trẻ không nơi nương tựa được đưa đến trại khác, gần như đứa nào cũng bị sang chấn tâm

lý.”

“Người còn lại — trùng hợp thay, là cô.”

Tôi kinh ngạc: “Hung thủ làm vậy vì lý do gì?”

Chỉ đơn thuần phát tiết, hay là có ý đồ báo thù?

Tô Cảnh đặt một tay lên má, liếc tôi, giọng thản nhiên:

“Đầu mối cho đến giờ cũng đủ rồi, cô vẫn chưa đoán ra à?” Website TruyenLau.com

Tôi há miệng, thẫn thờ: “Là bố của Lộ Dự?”

Anh ta khẽ cúi đầu, xem như xác nhận.

Một suy đoán kinh khủng hiện lên trong đầu tôi:

“Là vì tôi và Lộ Dự chuẩn bị kết hôn, anh ấy sợ làm tôi vướng bận nên định cắt đứt quan hệ với cha
TruyenLau.com
mình?

Đúng lúc anh ấy khởi nghiệp thành công, có tiền, nên cha anh ấy thấy cái ‘máy in tiền’ bỏ mình, liền đổ

hết hận thù lên đầu tôi?”

“Cơ bản là đúng.”
TruyenLau.com
Anh bổ sung:

“Hôm sau là ngày hai người đi đăng ký kết hôn. Cô muốn quay về viện để thông báo tin mừng với viện

trưởng.

Ban đầu Lộ Dự định đi cùng cô, nhưng…”

“Anh ấy bị cha mình giữ lại, thấy con trai kiên quyết, ông ta liền điều tra ra sự tồn tại của cô, cho rằng

chính cô xúi giục con mình cắt đứt nguồn tiền… Còn chuyện sau đó thì cô biết rồi.”

Thật không ngờ, lại là nguyên nhân buồn cười đến thế.

Tôi chẳng thể nói được lời nào, còn kéo theo cái c/h/ế/t của biết bao người vô tội, người mà tôi rất trân

trọng.

Điện thoại trong túi nóng bừng, rõ ràng trong dòng thời gian của tôi, viện trưởng vẫn đang đợi tôi trở về.

Nhưng rồi lại sẽ c/h/ế/t trong tương lai, vì tôi…?

Tô Cảnh kiên nhẫn đợi tôi tiêu hóa sự thật, chậm rãi nói tiếp:

“Sau khi g/i/ế/t người, ông ta cướp tiền, đi mua rượu. Say rượu rồi bước hụt, ngã c/h/ế/t.”

“……” Tôi không biết nên cảm thán thế nào.

“Vậy nên…” Tô Cảnh lướt mấy cái trên điện thoại, đổi định vị xe đến nghĩa trang, rồi cười:

“Lộ Dự mang đến cho cô toàn vận xui. Hay là thử yêu tôi đi?”

Tôi nhíu mày, dù đã biết nguyên nhân cái c/h/ế/t của mình, nhưng cảm giác vẫn còn mơ hồ.

“Không muốn…”

“Ting ting!”

Tôi khựng lại.

Lần này, kèm với tiếng “ting ting” là một dòng chữ hiện ra:

“Đồng ý đi.”

Như có ai đó đang thúc giục tôi gật đầu với Tô Cảnh vậy.

Tôi “ờ” một tiếng, vẫn kiên quyết:

“Lộ Dự nói anh nhiều bạn gái, tôi không muốn.”

Anh ta giả vờ thở dài:

“Sau khi em c/h/ế/t, tôi vẫn độc thân đấy nhé.”

“Với gia cảnh như tôi mà giữ mình vậy, cũng khó lắm chứ.”

Bị anh ta pha trò, suy nghĩ miên man trong đầu tôi cũng ngừng lại, lúc nhận ra thì đã đến nghĩa trang.

Tô Cảnh bảo, anh đại khái đã hiểu vì sao Lộ Dự không muốn nói với tôi sự thật.

Tôi ngơ ngác đứng ở cổng nghĩa trang, đeo ba lô, quay đầu nhìn anh:

“Tại sao?”

…Không phải là vì cha anh ấy g/i/ế/t tôi và người thân tôi sao?

Anh không cùng tôi bước vào, chỉ đứng bên xe, lặng lẽ nhìn tôi.

“Ban đầu tôi cũng không định nói, nhưng trong hoàn cảnh này, nếu đến tôi cũng không giúp cô, thì cô

thật sự là hết đường rồi.”

Tô Cảnh vẫn như trong ký ức tôi — dưới ánh nắng loang lổ, nở nụ cười như ánh sáng.

Tôi từng rất nhiều lần, chỉ dám đứng xa nhìn anh.

Anh có gia thế tốt, học giỏi, chỉ khi mặc đồng phục, chúng tôi mới có thể sóng bước lên bục vinh danh.

Nhưng giờ đây, tôi nhận ra mối tình đơn phương non nớt ấy… đã đến hồi kết.

Tôi không thích Tô Cảnh nhiều như tôi tưởng.

Tôi chỉ thích ánh sáng nơi anh — thứ mà tôi và Lộ Dự, những đứa trẻ thiếu thốn tình thương, không bao

giờ có được.

Tôi ngơ ngác nhìn anh, đợi anh nói tiếp.

“Bởi vì… trong dòng thời gian của cô, vào ngày thứ hai sau kỳ thi đại học, cô đã cứu anh ấy khi anh ấy

gần c/h/ế/t.”

23

Lộ Dự không nói cho tôi biết nguyên nhân cái c/h/ế/t, là vì muốn trì hoãn.

Chỉ cần kéo dài đến lúc quay về thời điểm ban đầu, anh ấy sẽ c/h/ế/t dưới tay cha mình.

Anh c/h/ế/t ở quá khứ, thì tương lai — tôi sẽ không còn vì anh mà phải c/h/ế/t.

Một suy nghĩ điên rồ.

Bởi lẽ, cái c/h/ế/t của tôi trong tương lai chưa bao giờ là lỗi của anh.

Anh không cần phải gánh tất cả tội lỗi do cha mình gây ra.

Tôi muốn nói gì đó, còn nhiều điều chưa thể hiểu thấu.

Một chiếc xe buýt lững thững tiến lại, dừng trước mặt tôi.

Nó “ting ting” bấm còi, cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Dù không ai nói rõ, tôi cũng biết — chỉ cần lên xe này, tôi sẽ quay về.

Nhưng Lộ Dự… tôi còn chưa kịp nói lời tạm biệt với anh của mười năm sau.

Chưa nói với anh, cái c/h/ế/t của tôi không phải lỗi của anh, tôi sẽ không trách anh.

Trong mắt anh, tôi như thể đã chọn đi theo Tô Cảnh, hoàn toàn vứt bỏ anh.

Tôi hoang mang bất an.

Nhưng Tô Cảnh từng nói — sau kỳ thi đại học, ngày thứ hai, Lộ Dự sẽ bị cha mình đánh c/h/ế/t…

Ngày tôi xuyên không, chính là đêm sau kỳ thi.

Mà tôi đã ở đây… đúng một ngày tròn.

Tim tôi như ngừng đập.

Không còn thời gian để suy nghĩ nữa, tôi nhấc chân định bước lên xe.

Thì đột nhiên, Tô Cảnh gọi tôi lại.

“Diệp Kỳ.”

Tôi quay đầu.

Anh vẫn là nụ cười nhàn nhạt ấy, ánh mắt dõi theo bóng tôi.

Trong vẻ mặt có chút đờ đẫn và hoang mang, anh khẽ cất lời:

“Em còn… thích anh nữa không?”

Tiếc là giọng quá nhẹ, tôi không nghe rõ.

“Thôi, không sao.”

Anh tự cười một mình:

“Tạm biệt nhé, Diệp Kỳ.”

Ừ, tạm biệt.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu