Tôi có cảm giác, thời gian của tôi ở đây không còn nhiều.
Nhưng không thể đến rồi mà vẫn chẳng biết gì.
Mọi sự tồn tại đều có lý do, tất cả đều có nguyên nhân.
Nụ cười của Tô Cảnh cứng lại nơi khóe môi, sau đó anh lại cười khẽ, như thể cảm giác khựng lại vừa rồi
chỉ là ảo giác.
“Em hỏi cái đó làm gì?”
Anh nhìn sang Lộ Dự bên cạnh tôi.
“Sao không hỏi cậu ta? Cậu ta biết hết đấy.”
Tôi lại nhìn Lộ Dự, anh mặt lạnh như tro tàn, người cứng như tượng đá.
“Anh cũng thấy đấy,” tôi chỉ vào Lộ Dự, “anh ta không chịu nói.”
Tính Lộ Dự cố chấp, chuyện đã quyết thì dù bị đánh c/h/ế/t cũng không thay đổi.
Tô Cảnh bĩu môi, vẻ mặt có chút buồn cười: “Thật kỳ lạ, có phải bí mật gì đâu.”
“Diệp Kỳ là bị bố mình…”
“Chúng ta đi thôi!”
Lộ Dự kéo tay tôi định rời đi, tôi kêu “ê” mấy tiếng.
Gì chứ, đang đến đoạn quan trọng mà lại không cho nghe? TruyenLau
“Sau kỳ thi đại học, cậu ta yêu hoa khôi lớp bên.”
Tôi khựng lại: “?”
Tô Cảnh nhướn mày, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và Lộ Dự.
Lộ Dự mím môi, cứng nhắc tiếp lời: “Lên đại học cũng không ngừng đổi bạn gái. Sau đó, khi có dự án
TruyenLau
hợp tác khởi nghiệp với tôi, vì phải liên lạc thường xuyên, nên cậu ta lại để mắt tới em.”
Tôi: “???”
Tô Cảnh cười: “À, đúng là có chuyện đó. Giành người với anh em đúng là rất kích thích.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tôi: “……?”
Tự dưng kể chuyện này làm gì?
Thật ra, sau khi gặp Tô Cảnh ở tuổi hai mươi tám, chút tình cảm mơ hồ của tôi đã bị bóp c/h/ế/t từ trong
trứng nước rồi.
Tôi nhận ra mình thích là Tô Cảnh mặc đồng phục chỉnh tề, mỗi tuần đứng dưới cờ đọc diễn văn mà
không cần giấy.
Anh ấy dịu dàng, cầu tiến, tư duy rõ ràng.
Cùng nhau làm bài tập hiệu suất rất cao.
Không phải kiểu công tử phong lưu như hiện tại.
Thất vọng thật sự.
Vả lại, tình cảm đó dừng lại ở tuổi ấy, chưa từng mơ đến tương lai sẽ ra sao.
14
Tôi ngơ ngác nhìn Lộ Dự, cuối cùng cũng nhận ra — anh đang ghen?
Anh kéo tôi đi, chắc là sợ Tô Cảnh lại nói mấy lời khó nghe.
Không, đúng hơn là anh không muốn tôi biết nguyên nhân cái c/h/ế/t của mình.
Tại sao vậy?
Tôi không nghĩ ra, quay đầu nhìn Tô Cảnh như cầu cứu.
Tô Cảnh vẫn mỉm cười, vẫy tay chào tôi.
“Bye bye~”
Tôi suýt giơ ngón giữa, thì nghe anh chậm rãi nói thêm:
“Đi tra thử tin tức về trại trẻ mồ côi đi. Em thông minh thế, chắc sẽ đoán ra nhiều chuyện.”
“Đừng nghe anh ta nói!”
Lộ Dự gắt lên, giọng sắc như dao, khiến tôi giật mình.
Ngược lại, Tô Cảnh vẫn bình thản nâng ly rượu.
“Sao phải hoảng thế, Lộ Dự, sớm muộn gì cô ấy cũng biết mà.”
“Đúng không, Diệp Kỳ?”
Tôi kinh ngạc đến không khép nổi miệng.
Sao anh ta nhận ra tôi?
Không đúng.
Sao cả hai người họ lại dễ dàng chấp nhận chuyện tôi “hồn về lại xác” như vậy?
Lộ Dự siết chặt tay tôi, đau đến mức tôi muốn vùng ra.
Anh lại mím môi xin lỗi, nới lỏng tay, nhưng vẫn không buông.
“Tôi hy vọng khi em biết sự thật, sẽ tránh xa kẻ mang lại bất hạnh cho em.”
Tô Cảnh cụp mắt, cười nhẹ, khẽ thở dài:
“Rồi… chọn lại tôi, được chứ?”
Lộ Dự đóng sầm cửa, cắt đứt hoàn toàn thế giới của họ.
“Đừng nghe anh ta. Bảo bối, chúng ta về nhà nhé?”
15
Tôi mù mờ chẳng hiểu gì.
Vừa bị Lộ Dự nhét vào xe đã vội kéo tay anh hỏi:
“Ý là gì? Cái c/h/ế/t của tôi liên quan đến trại trẻ à?”
“Không đâu,” anh cười với tôi, “đừng nghĩ nhiều quá.”
Càng thấy anh như vậy, tôi càng nghi ngờ.
“Tại sao không chịu nói? Lộ Dự, tôi rồi cũng sẽ trở lại dòng thời gian của mình mà…”
“Em muốn ăn gì? Đang đúng giờ ăn trưa.”
Anh cắt lời tôi, giọng nói cố giữ nhẹ nhàng nhưng chẳng giấu được bực bội.
Tôi cau mày.
“Tôi c/h/ế/t thế nào? Có liên quan đến trại trẻ hay… bố anh không?”
Anh đạp phanh gấp, suýt nữa tôi đập mũi vào cửa.
Dây an toàn kéo tôi về chỗ cũ, tim đập thình thịch.
Lộ Dự cười khổ, tránh né câu hỏi: “Xin lỗi, đừng nghĩ linh tinh.”
“Tô Cảnh nói là có tin tức, trại trẻ xảy ra chuyện gì sao?”
“Em muốn ăn gì?”
Tôi mím môi, nhìn chằm chằm anh.
Tôi chắc chắn: “Có liên quan đến bố anh.”
Vậy vấn đề là…
Bố anh đã c/h/ế/t, tôi cũng đã c/h/ế/t.
C/h/ế/t như thế nào? Có liên quan gì tới nhau?
“Tôi và bố anh… c/h/ế/t cùng lúc à?”
Lộ Dự quay mặt đi đầy đau khổ, vẫn lẩn tránh: “Phía trước có nhà hàng Tây ngon lắm, mình đi thử nhé?”
“Lộ Dự!”
“…” Anh cụp mắt, nói nhỏ: “Em sẽ thích mà.”
Tôi ghét nhất khi đang giải bài mà lại xuất hiện ẩn số mới.
“Tôi muốn anh nói thật. Tôi c/h/ế/t thế nào? Có liên quan gì tới bố anh và trại trẻ không?”
“…Hôm đó, em nói sau khi nhận giấy kết hôn sẽ đi ăn cùng nhau.”
Anh vẫn nói về cái nhà hàng. Tôi tức phát điên.
“Tôi c/h/ế/t rồi! Mà anh còn nhớ nhà hàng?!”
“Em c/h/ế/t đúng vào ngày hôm trước khi chúng ta nhận giấy kết hôn.”
“…”
Tôi lập tức im bặt.
Tôi còn giận cái gì nữa chứ?
Tôi đúng là… đáng c/h/ế/t thật.
Bảo Bối Của Mười Năm Sau
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.