Ta vốn là thiên kim thật của Hầu phủ, vậy mà lại lớn lên trong đám ăn mày, được một tiểu khất cái cứu ta khỏi nước sôi lửa bỏng hết lần này đến lần khác.
Mà nàng ấy lại c.h.ế.t t.h.ả.m ngay trong lễ cập kê của thiên kim giả, nàng bị thiên kim giả đ.á.n.h đập loạn xạ, m.á.u thịt be bét.
Trước lúc c.h.ế.t, nàng còn run rẩy đưa cho ta năm trăm văn tiền gom góp được khi làm nô tỳ hèn mọn, bàn tay run rẩy cố nhét bạc vào tay ta:
“Có vốn rồi, ngươi hãy dựng một quầy bán hoành thánh, đừng đi ăn xin nữa.”
Ta cõng xác nàng, đi suốt ba ngày ba đêm giữa mưa to gió lớn, dùng một tấm chiếu rách cuốn lấy, đem chôn ở Tây Sơn.
Về sau, tiểu Hầu gia tìm được ta—khi ấy ta đang tranh nhau thùng cơm thừa canh cặn với người ta.
Hắn nói, hắn phát hiện ra ta mới là muội muội ruột của hắn, muốn đón ta hồi phủ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vậy sao? Vậy thì tốt quá rồi...
Chương 1:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Phu nhân Hầu phủ muốn tổ chức lễ cập kê cho ta, danh chính ngôn thuận nhận người thân trước mặt bao người.
Phải làm lễ cập kê xong mới được xem là nữ t.ử trưởng thành, mới có thể chọn ngày lành gả vào phủ Cửu Vương.
TruyenLau
Ta thản nhiên mỉm cười, cụp mắt đáp lời.
Trâm cài, khăn che, áo váy lễ phục—các loại kiểu dáng và chất liệu quý giá lần lượt được đưa vào, cho ta tùy ý lựa chọn.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Khương Nguyễn đỏ mắt vì ghen tị, trở về phòng liền trút giận lên nha hoàn: “Đồ tiện nhân lớn lên từ đám ăn mày, có biết chọn thứ gì cho ra hồn đâu.”
Lời ấy truyền đến tai ta, ta cũng chẳng giận, chỉ lặng lẽ, u sầu nói với Hầu phu nhân:
“Dù sao con cũng không lớn lên bên cạnh mẫu thân, mắt nhìn quả thật không bằng tỷ tỷ.”
Hầu phu nhân thấy ta như sắp rơi lệ, đau lòng siết c.h.ặ.t t.a.y ta:
“Chẳng có gì to tát cả, những thứ tỷ tỷ con đã chọn xong, ta lấy hết đem cho con.”
Khương Nguyễn sau khi hay tin thì tức đến ngất xỉu, suýt nữa cào rách cả khăn lụa trong tay.
Ta vừa hồi phủ, liền chiếm lấy lầu các và phòng thêu mà nàng ta đã ở và sử dụng từ nhỏ đến giờ. Những thứ nàng ta để mắt tới, ta đều lấy bằng sạch.
Trâm chu sa, váy lụa, trang sức vàng bạc, món ngon mỹ vị — chẳng thứ gì ta bỏ qua.
Lúc đầu nàng ta còn biết lượng sức, mắt hoe đỏ mà lùi bước giữ thể diện:
“Nếu Khương Ly muội muội đã trở về, thì ta nên nhường chỗ mà rời khỏi phủ thôi. Tất cả những thứ này vốn dĩ thuộc về muội.”
Sau lớp khăn lụa che giấu lệ nhòa, ánh mắt Khương Nguyễn vẫn không giấu được vẻ đắc ý liếc sang ta.
Từ nhỏ nàng ta được nuôi lớn trong Hầu phủ, Hầu phu nhân coi nàng như trân bảo, sao nỡ để nàng đi thật chứ.
Còn ta thì cứ thế nằm dài lên giường gỗ chạm khắc hoa văn hình rồng của nàng ta:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Nghe nói viện Lưu Ly này là do phụ thân năm xưa tìm trăm thợ giỏi dựng nên vì nữ nhi của ông, giờ trả về chỗ cũ, chẳng phải là vật về tay chủ sao.”
Hầu phu nhân vốn định khuyên ngăn, nhưng vừa nghe ta nhắc tới lão Hầu gia đã khuất, lập tức dâng lên nỗi xót xa và áy náy:
“Phải, vốn dĩ nên là của con.”
Đêm hôm đó, Khương Nguyễn phải dọn đến ở tạm nơi hẻo lánh là viện Phương Phi.
Nghe nói, chỉ vì một nha hoàn buột miệng chê viện Phương Phi nghèo nàn, mà ngay trong đêm liền mất mạng không một tiếng động.
Mạng nha hoàn rẻ như cỏ rác, chỉ một đêm mưa lạnh, liền chôn vùi hồn phách nơi đất hoang.
Còn viện Lưu Ly thì lộng lẫy quý giá, từng vật dụng ăn mặc đều tinh xảo không chê vào đâu được.
Ta vốn quen sống trong miếu đổ nhà tranh, cũng chẳng thấy chốn này tốt đẹp gì, ban đêm thậm chí còn chói mắt khó ngủ.
Nhưng từng cọng cỏ nhành cây, từng món ngọc ngà châu báu nơi đây — ta đều phải giữ cho kỹ, tuyệt đối không để kẻ khác lấy đi nửa phần.
Khương Nguyễn đã chiếm lấy mười bốn năm vinh hoa phú quý vốn thuộc về ta, thì giờ cũng nên nếm trải cảnh nghèo nàn khốn quẫn, mọi sự đều không do mình định đoạt.
Mà đây, mới chỉ là bắt đầu thôi.
…
Mới hồi phủ được một tháng, ta đã khiến Khương Nguyễn rơi thẳng từ mây xanh xuống bùn đen.
Đám hạ nhân rì rầm bàn tán, nói ta thủ đoạn ghê gớm — chẳng cần lời qua tiếng lại đã khiến vị đại tiểu thư xưa nay kiêu căng cao quý kia phải ăn cơm lạt canh rau, chẳng dính nổi chút thịt cá.
Ta khác với Khương Nguyễn. Từng lăn lộn nơi đáy xã hội bao năm, thân vấy bùn nhơ, thủ đoạn tất nhiên cũng chẳng sạch sẽ gì.
Trên giang hồ ăn xin, vì cầu sống mà đến cả miếng xương trong miệng ch.ó ta cũng có thể nghĩ cách đoạt về.
Chỉ là lòng người còn khó dò hơn cả ác cẩu.
Ta sai người dẹp hết món ngon mỹ vị trong viện Lưu Ly, ngày ngày ăn chay thanh đạm, tháo bỏ trâm ngọc vòng vàng, ăn mặc giản dị khiêm cung.
Lại thản nhiên nhắc một câu trước mặt Hầu phu nhân: Huệ phi vừa mới qua đời, Hầu phủ phô trương xa hoa e rằng khiến thánh thượng mất vui. Lễ cập kê nếu hoãn lại một chút cũng chẳng sao.
Hầu phu nhân nghe xong liền trầm ngâm suy nghĩ, rồi lập tức hạ lệnh toàn phủ noi theo.
Huynh trưởng Khương Thừa mặc áo vải thô màu đen, đi giày đen vào cung diện thánh.
Lúc trở về, hắn nói: Thánh thượng khen Hầu phủ trung nghĩa tiết hạnh, còn trách phủ Quốc công phung phí xa hoa, không xứng làm gương cho thiên hạ.
Hầu phu nhân ôm ngực, mặt đầy kinh sợ, kéo lấy tay ta mà ôm chầm.
Không hổ là nữ nhi ruột thịt của bà, có phong độ và tầm nhìn đúng chuẩn danh môn khuê tú.
Nếu không nhờ ta nhắc nhở kịp thời, e là hôm nay Hầu phủ cũng bị trách mắng chẳng khác gì phủ Quốc công.
Bà lập tức gọi quản gia tới, hai người cùng chung tay chỉ việc, dạy ta cách xử lý việc trong phủ.
So với ta, Khương Nguyễn nhiều lần vì bữa cơm chay thanh đạm mà than vãn, vì không được may váy mới theo mùa mà oán trách, thật khiến người ta thấy hẹp hòi, nông cạn đến đáng thương.
Lưu Ly
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.