Hầu phu nhân có ý muốn rèn giũa tính khí ngang ngược của nàng ta, bèn sai người đổi khẩu phần ăn của Khương Nguyễn thành cơm gạo tấm nấu với cám thô, giống như món cháo từng phân phát cho dân chạy nạn.
Cháo trộn cám và vỏ trấu, giống hệt thứ ta và tiểu khất cái từng nhận ở lều cứu tế năm xưa.
Chỉ là khi đó đựng trong bát vỡ, tô bẩn, một miếng nhỏ thôi cũng quý như vàng.
Ta và nàng, hai đứa trẻ con, ngồi đếm từng hạt cơm, ai cũng muốn ăn nhiều hơn, mà lại chẳng ai nỡ giành phần của người kia.
Giờ đây cháo đựng trong bát ngọc bích, trong vắt bóng loáng, ăn vào mềm dẻo mà vô vị.
Cháo này chẳng thơm chút nào. TruyenLau.com
Cháo muốn thơm, thì phải là lúc đói đến nỗi ruột gan sôi sục, giành được nửa bát từ tay đám khất cái, bị bảy tám người đuổi theo đ.á.n.h tới tấp.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Gậy gộc quất vào đầu gối, cái tát in trên mặt.
Phải nhân lúc chưa bị giật mất bát, vội húp một hơi lớn, nuốt cho sạch sẽ không chừa hạt nào.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cháo nóng đến bỏng miệng phồng rộp, nhìn đám người kia đói đến nỗi mắt đỏ vằn, tức tối đập vỡ bát không còn gì trong đó rồi bỏ đi — khi ấy cười vang một tiếng, mới là thấy ngon!
Tiểu khất cái sợ ta bị trả thù, thường khuyên ta đừng quá tranh giành.
Nhưng không tranh, kẻ c.h.ế.t đói sẽ là ta.
Còn nàng, vì không tranh, mới uổng mạng như vậy!
Giờ bát cháo đã nguội lạnh, trong lòng ta cũng lạnh theo, mà lại đắng chát vô cùng.
Lúc này, nha hoàn Thúy Đào hấp tấp chạy đến, nói người ở viện Phương Phi kia đã đập vỡ bát cháo, giận dữ tuyệt thực.
Đồ ngu xuẩn…
Không ăn thì cứ để nàng ta đói, đói đến không còn sức phản kháng, tự nhiên sẽ ăn thôi.
Ta liền dặn Thúy Đào, cắt khẩu phần của Khương Nguyễn, đem phân phát cho dân nghèo tại lều cứu tế trong phủ.
Hầu phu nhân đã lên Tây Sơn lễ Phật, mấy ngày nay trong phủ do ta quản sự, đến cả tiểu Hầu gia Khương Thừa cũng không làm gì được ta.
Khương Nguyễn khóc lóc đi tìm người huynh trưởng xưa nay luôn cưng chiều nàng nhất, nghe nói Khương Thừa chỉ khuyên:
“Sau lễ cập kê, muội sẽ được gả vào phủ Cửu vương, nhẫn nại thêm một chút đi.”
“Huống chi, muội cũng nên học cách hiểu chuyện rồi.”
Phải rồi… Chu Ngạn Hoài, Cửu vương điện hạ — chính là chỗ dựa lớn nhất cho ta ngang ngược vô pháp vô thiên trong Hầu phủ này.
Tuy Khương Thừa được kế thừa tước vị Trung Dũng Hầu theo tổ chế, nhưng việc duy trì thanh danh Hầu phủ chẳng phải chuyện dễ dàng.
Thái t.ử thì không thể với tới, chỉ còn Cửu vương vẫn chưa thành thân, lại được thánh thượng sủng ái hết mực.
Hắn có ý muốn kết thân với hoàng tộc, liền đ.á.n.h chủ ý lên người Chu Ngạn Hoài.
Thế nhưng Cửu vương xưa nay tính tình khó dò, vừa nghe rõ ý đồ liền phất tay áo, lập tức sai người ném cả người lẫn lễ vật của Khương tiểu Hầu gia ra khỏi vương phủ.
Chu Ngạn Hoài vẻ mặt âm trầm, nụ cười lạnh lẽo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Khương Thừa, ngươi to gan thật đấy. Dám đến cầu thân với bản vương, lại còn mang một kẻ giả mạo đến?”
Khương Thừa quỳ rạp trên bậc đá, mồ hôi lạnh tuôn đầy trán.
Khương Nguyễn là thiên kim giả — bí mật cấm kỵ trong Hầu phủ, vì sao Cửu vương lại biết?
Năm ấy, Hầu phu nhân dẫn hai hài t.ử về quê thăm người thân, giữa đường hồi kinh thì gặp phải bọn cướp.
Xe ngựa hỗn loạn, lúc ấy ta mới hai tuổi, nằm trong lòng nhũ mẫu, sợ đến khóc òa.
Hầu phu nhân chỉ kịp ôm lấy Khương Thừa khi đó đã bảy tuổi, vội vàng bỏ chạy.
May mắn thoát khỏi đám cướp, nhưng khi ngoảnh đầu lại, nhũ mẫu và ta đã không rõ tung tích.
Bà ta ôm trong tay là đích t.ử duy nhất của Hầu gia, nếu quay lại tìm, chỉ sợ cả ba sẽ c.h.ế.t dưới đao của bọn cướp.
Dẫu Hầu phu nhân khi ấy có khóc đến tan nát cõi lòng, cũng chẳng dám đ.á.n.h cược vào một phần vạn cơ hội kia — cuối cùng vẫn chọn con trai.
Hầu phủ mất đi một vị thiên kim, nếu truyền ra ngoài tất sẽ tổn hại thanh danh, bởi vậy chuyện ấy vẫn luôn bị giấu kín.
Hầu phu nhân lén ôm con gái của nhũ mẫu về nuôi — nàng ta bằng tuổi ta, tính tình ngoan ngoãn, lanh lợi.
Chính là Khương Nguyễn — người đã hưởng lấy phú quý ngập trời, thay ta an ủi phần nào nỗi day dứt khổ tâm trong lòng họ suốt bao năm qua.
Cả nhà đều tưởng ta đã c.h.ế.t dưới tay bọn cướp, Khương Thừa cũng vậy.
Nhưng người Cửu vương cần là thiên kim thật — hắn biết từ đâu để tìm ra người còn sống?
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Khương tiểu Hầu gia không cam lòng để vuột mất con cá lớn như Chu Ngạn Hoài, vẫn ôm một tia hy vọng…
Hắn lặng lẽ cho người đi điều tra tung tích của ta, phái không ít nhân thủ lần theo manh mối.
Đi vòng quanh mấy lượt, hóa ra bao năm nay ta vẫn sống vất vưởng quanh Hầu phủ, lấy việc ăn xin làm kế sinh nhai.
Hôm nhận người thân, Hầu phu nhân khóc đến lệ rơi như mưa, nắm lấy cổ tay ta thấy vết bớt hình hoa mai, lại ngắm kỹ gương mặt ta:
“Giống, thực sự rất giống. Ly nhi, Ly nhi khổ mệnh của ta, bao năm qua ta nhớ con đến đứt ruột…”
Giọt lệ rơi xuống đầu ngón tay ta, hòa tan lớp bùn đen chưa kịp rửa sạch dưới kẽ móng.
Bà không ngừng kể nỗi nhớ mong, dốc hết khổ đau, than rằng bao năm qua ta ở gần bà như thế.
Phải rồi — gần đến vậy.
Vậy mà bà chưa từng nhìn thẳng vào mặt ta.
Dù chỉ một lần.
Còn ta, số lần nhìn thấy bà ta… đã nhiều đến mức chẳng thể đếm xuể.
Năm ta bảy tuổi, cùng tiểu khất cái ôm bát vỡ đi ăn xin khắp nơi, cuối cùng cũng lần đến được kinh thành.
Ta giả què, nàng ấy vờ câm, dùng tay chân ra hiệu cầu xin kẻ nhà giàu thương tình bố thí.
Khó khăn lắm mới xin được một mẩu bánh bao khô, lại bị người ta đá văng đi, bát bể lăn lóc kêu loảng xoảng tận phía xa.
Lưu Ly
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.