Lưu Ly

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lưu Ly

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 7

 

Nghe nói bọn hoạn quan trong Đại Chu, đều thích thứ này nhất.

 

“Quan nhân… lại đây chơi đi……”

 

Một đứa luyến đồng chân trần, loạng choạng chạy về phía ta, eo mềm đến mức như không có xương, quỳ sụp xuống dưới chân ta, tựa hồ đã quen với tư thế thấp hèn ấy từ lâu.

 

Ta kinh hãi lùi về sau một bước.

 

Cánh cửa nhỏ của tiểu viện “két” một tiếng mở ra, trên mặt cửa loang lổ vết m.á.u khô, đông lại thành từng mảng, mùi tanh xộc thẳng lên mũi.

 

“Tiểu Hầu gia thấy đứa nô tỳ dẫm chân kia dáng dấp không tệ, liền mang về, nhưng nàng ta không chịu nghe lời…”

 

Lời Thúy Đào từng nói bỗng nhiên ùa về.

  TruyenLau

Mang đi… không chịu nghe lời…

 

Tầm mắt bị sắc m.á.u nhuộm đến nhoè hẳn. Ta đặt tay lên vết m.á.u trên cánh cửa, môi mở ra mà chẳng phát ra âm thanh nào, bụng như bị lộn ngược, chỉ muốn nôn thốc.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiểu khất cái… nàng không muốn trở thành món đồ tiêu khiển của kẻ quyền quý, nên mới bị đ.á.n.h đến c.h.ế.t, m.á.u thịt be bét.

 

Đó mới là sự thật.

 

Đó mới là cái c.h.ế.t mà nàng phải nhận lấy một cách oan uổng… đúng chăng? TruyenLau

 

“Ngươi đang làm gì ở đây?”

 

Một câu chất vấn trầm lạnh từ phía sau vang lên, như từ một ngục thất ẩm ướt tối tăm xuyên ra, chấn động ngay bên tai.

 

Ta chậm rãi quay đầu.

 

Khương Thừa đứng trên bậc cao, từ trên nhìn xuống, trong mắt không có lấy nửa phần men say.

 

“Ly nhi, con thật khiến ta thất vọng.”

 

Hầu phu nhân sắc mặt nghiêm nghị, từ sau lưng Khương Thừa chậm rãi bước ra.

 

Hầu phủ là thế gia trăm năm, danh tiếng vang dội, vậy mà con cháu được dạy dỗ ra lại chẳng có lấy một kẻ ra hồn.

 

Dù là dòng chính như Khương Thừa, hay là hậu duệ từ nhánh bên của dòng họ thế gia, cũng đều là bùn nhão không thể trát tường.

 

Khương Thừa tuổi còn trẻ, thân thể đã bị tửu sắc rút sạch, văn không thành, võ chẳng đạt.

 

Thế nhưng hắn lại gánh lấy trách nhiệm duy trì vinh quang của Hầu phủ, không thể thoái thác, liền nghĩ ra thứ thủ đoạn hèn hạ này.

 

Thái giám được hoàng đế sủng ái, hắn liền nịnh theo sở thích, nuôi luyến đồng trong phủ, dâng cho những kẻ quý nhân trong cung mua vui.

 

Mỗi mùng một, mười lăm là ngày đám thái giám trong cung được ra ngoài, những kẻ gần gũi bên cạnh hoàng đế sẽ được Khương Thừa mời đến Hầu phủ tìm thú vui.

 

Đường đường là Hầu gia, lại phải cúi đầu khom lưng trước mặt đám người không có gốc gác ấy, tươi cười lấy lòng chỉ để đổi lấy chút lợi ích.

 

Nếu thái giám hài lòng, sẽ chỉ cho hắn con đường kiếm bạc, hoặc tiết lộ vài điều về hành tung gần đây của hoàng đế, để Khương Thừa dò đoán thánh ý.

 

Luyến đồng được tuyển từ những đứa trẻ nghèo khổ, lang bạt, không nơi nương tựa — đủ loại người dưới đáy xã hội.

 

Càng là những đứa không nơi nương tựa, tính tình ngoan ngoãn, lại càng dễ huấn luyện.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

C.h.ế.t rồi — thì lại tìm đám khác thay thế.

 

Hôm nay, chính là ngày bắt đầu huấn luyện đám luyến đồng mới.

 

Phía sau Hầu phu nhân, một sợi dây thừng to buộc chặt năm sáu đứa trẻ, đầu tóc khô cứng bẩn thỉu, che khuất gương mặt đờ đẫn và hoang mang.

 

Chúng đều là khất cái được nhặt về từ nơi khác.

 

Dường như thấy lại bản thân và tiểu khất cái thuở xưa, ta há miệng, nhưng chỉ có vị đắng như hoàng liên trào lên nơi cổ họng:

 

“Phu nhân… xin người hãy thả bọn trẻ ấy đi…”

 

Phu nhân Hầu phủ nhìn ta bằng ánh mắt mang vẻ thương xót:

 

“Ly nhi, con luôn để tâm đến đám hạ nhân trong phủ, ta cũng không cấm cản gì. Dù sao bọn họ ngày thường hầu hạ chủ tử, có phần thân cận, cũng nên kéo về một mối, đừng để sinh lòng khác lạ.”

 

“Nhưng bọn này chỉ là nô lệ từ bên ngoài đưa tới, bản tính bất thuần, càng cần được dạy dỗ nghiêm khắc — dạy cho đến khi nghe lời mới thôi.”

 

“Ta biết trong lòng con vẫn còn canh cánh chuyện từng làm khất cái, nhưng giờ con đã làm lễ cập kê, là thiên kim của Hầu phủ, hưởng vinh hoa quyền quý, thì không thể cứ xem bản thân là người ngoài được nữa.”

 

“Ban đầu ta vốn không định để con biết những chuyện này, nhưng con lại quá hiếu kỳ.”

 

Ta c.ắ.n chặt môi, móng tay mới nhuộm màu đậu đỏ đều gãy rời, ngẩng đầu nhìn bà, nghẹn giọng:

 

“Phú quý của Hầu phủ… là hút m.á.u lũ trẻ kia, bắt chúng phải c.h.ế.t thay cho con sao?”

 

Đây là lần đầu tiên, ta nói ra hết những gì đè nén trong lòng.

 

“Con tưởng y phục gấm vóc, sơn hào hải vị mà con có từ đâu mà ra?”

 

“Con nghĩ không phải hy sinh gì cả, mà vẫn có thể ngồi chờ phúc phần trời ban à?”

 

“Sinh trong nhà quyền quý — có rất nhiều chuyện, bản thân không thể tự quyết! Mẫu thân đây cũng chẳng muốn, nhưng không thể không làm! Ví như tước vị của ca ca con, hôn sự của con — đều phải vì lợi ích của gia tộc mà tính toán, đâu phải chuyện các con muốn là được?”

 

Sau khi ta nhập phủ, Hầu phu nhân vẫn luôn dùng lời lẽ dịu dàng ôn hòa đối đãi, nhưng đây là lần đầu tiên bà mắng ta bằng giọng gay gắt lạnh lùng như thế.

 

Ánh mắt băng lãnh kia — trùng khớp hoàn toàn với ánh mắt ta từng thấy năm ta bảy tuổi khi lần đầu nhìn bà từ xa.

 

Tượng Quan Âm ngọc ngà kia cuối cùng cũng để lộ bộ mặt dữ tợn thật sự.

 

Bà vỗ tay một cái, liền có hạ nhân kéo Thúy Đào mình đầy thương tích bước vào.

 

“Thúy Đào!”

 

Ta lảo đảo lao lên, định nhào tới, nhưng lại bị phu nhân giữ chặt lấy cổ tay. Ta chưa từng biết bà lại có sức mạnh đến thế.

 

Khương Thừa rút ra cây roi đỏ thẫm bên hông, quất mạnh lên thân thể Thúy Đào vốn chẳng còn chỗ nào lành lặn.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Roi vung lên, roi hạ xuống, xoay chuyển, từng đầu móc nhọn xé rách da thịt, m.á.u b.ắ.n tung tóe — giống hệt như hắn từng đối xử với tiểu khất cái năm xưa.

 

“Đừng mà!”

 

“Khương Ly, ngươi có nói gì cũng muộn rồi!”

 

“Từ khi ngươi vào phủ đến giờ mọi chuyện đều nhằm vào ta — chẳng phải vì con nha đầu đó sao?”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu