Lưu Ly

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lưu Ly

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 16

 

Theo ta — chỉ có ăn xin, cướp cơm, bị mắng, bị đánh, bị truy g.i.ế.c.

 

Phải gánh lấy bao nhiêu tội vạ, chịu hết những nỗi đau đời người.

 

Rốt cuộc thì… có nghĩa lý gì chứ?

 

A Ly lặng lẽ đặt bánh xuống, rồi tát ta một cái thật mạnh.

 

Nàng chỉ vào mũi ta mà mắng:

 

“Cao tăng đắc đạo mà ra cái nông nỗi này à?”

 

“Ngươi muốn ta về đó, nhận kẻ vô tình vô nghĩa kia làm mẫu thân? Nhận cái tên tiểu Hầu gia lòng lang dạ thú kia làm ca ca? Muốn ta học theo ả tiện nhân Khương Nguyễn, đứng trên đầu trên cổ các ngươi mà vênh váo dương dương tự đắc à?”

 

“Ngươi muốn ta phản bội đồng minh, giẫm lên m.á.u thịt của các ngươi để sống đời vinh hoa đó ư?”
TruyenLau.com
 

A Ly nổi giận chưa từng thấy.

 
TruyenLau
Mắng đến mức ta nghẹn họng không đáp được lời nào, chỉ biết cúi đầu, mặt đỏ bừng vì hổ thẹn.

 

Từ đó trở đi — mỗi lần ta sụp đổ, mỗi lần ta muốn từ bỏ, đều là A Ly kéo ta dậy.
TruyenLau
 

Lúc thành công, lúc thất bại — nàng chưa từng bỏ rơi ta.

 

Ngược lại, nàng luôn là người đầu tiên đưa tay ra, kéo ta từ vực sâu trở về.

 

“Lúc ấy, A Ly cũng như ta — đều căm hận đám quyền quý thế gia, càng hận Hầu phủ thấu xương.”

 

“Ngươi có biết vì sao nàng lại đến Hầu phủ, cam lòng làm một tỳ nữ dẫm chân, chẳng có chút tôn nghiêm, để đổi lấy năm trăm văn mà nàng xưa nay vốn khinh rẻ?”

 

Ta dùng muôi gỗ khuấy đều thùng nước sôi, múc một bát hoành thánh nóng hổi đưa cho Chu Ngạn Hoài.

 

Hắn cầm thìa, khựng lại một chút:

 

“Chẳng phải khi ấy hai ngươi đã đói suốt ba ngày ba đêm, sắp c.h.ế.t đến nơi rồi sao?”

 

Ta khẽ lắc đầu:

 

“Không chỉ là vì đói. Khi ấy, dù là ngươi — Cửu vương gia năm xưa — cũng từng lập quầy phát cháo nơi thành ngoại, nếu bọn ta chịu đi xin, cũng chưa đến nỗi c.h.ế.t đói.”

 

“Chỉ là lúc ấy… ta và A Ly, đã hoàn toàn mất hết ý chí.”

 

Năm đó, từng gặp một thư sinh sa cơ họ Lương, từng làm quan ngoài biên ải, bị người đời dèm pha, bãi chức quay về.

 

Hắn nằm co ro trong ngôi miếu đổ nát, gầy gò như que củi, lắng nghe ta giảng đạo cho đám ăn mày.

 

Nghe xong, hắn liên tục cười khẩy.

 

Hắn bảo — bản thân dù đèn sách mười tám năm, cũng chẳng cứu nổi lê dân, càng chẳng giữ được nữ nhân mình yêu thương.

 

Một lũ khất cái, đến bụng còn không được ăn no, lại vọng tưởng lay động cả gốc đại thụ. Ngay đến những lời lẽ hão huyền của tiểu cô nương cũng dám tin tưởng.

 

Ta tức giận không chịu nổi, chỉ vào mũi hắn mắng:

 

“Chúng ta là ăn mày, dù bế tắc những vẫn phải sống, vẫn còn biết dốc sức liều mình! Còn ngươi đọc đủ thứ sách, lại không dám tranh đấu!”

 

“Nếu ai cũng như ngươi, bọn ta còn đường sống ư? Đại Chu còn hy vọng gì?”

 

“Ngươi là kẻ đọc sách, là kẻ đọc sách đấy!”

 

Hắn ngẩng đầu nhìn ta và A Ly, ánh mắt đỏ rực như nhỏ máu, bật cười thê lương:

 

“Giang Lưu Nhi, ngươi quá ngây thơ rồi.”

 

“Trước kia từng có người nói với ta một câu — hôm nay ta cũng muốn nói lại với ngươi.”

 

“Ngươi tưởng chỉ vì giận dữ là có thể thay đổi vận mệnh của ngươi và A Ly?”

 

“Ngươi tưởng chỉ vì căm phẫn mà quyền quý sẽ lui bước?”

 

“Muốn trách thì trách các ngươi sinh vào thời đại này. Thời đại này quan lại gian tà, thái giám lộng quyền, ai ai cũng giả dối, giáo điều, trọng danh khinh nghĩa.”

 

“Muốn trách thì trách các ngươi có quá nhiều suy nghĩ, tuổi trẻ ngu ngốc lại ngỡ rằng chỉ bằng cơn giận, chỉ hai người nhỏ bé là có thể lay chuyển được cả thời cuộc!”

 

Hắn đập vỡ bát cháo của ta —

 

Cũng là đập nát luôn cơn phẫn nộ, dũng khí và tôn nghiêm của ta còn sót lại.

 

Đám đồng minh trong giới khất cái liên tiếp mất tích, người c.h.ế.t ngày một nhiều, tương lai mù mịt không chút ánh sáng.

 

Lời của thư sinh kia, đã trở thành sợi rơm cuối cùng đè gãy lưng lạc đà.

 

“Sau đó, A Ly… đã vào Hầu phủ.”

 

Giọng ta khản đặc, không muốn nhắc lại ký ức đầy nhơ nhớp ấy.

 

“Mãi về sau ta mới hiểu…”

 

“A Ly lấy một cái c.h.ế.t thê thảm, để cố gắng lần cuối cùng lay tỉnh ý chí suy sụp, dũng khí yếu ớt và chút hy vọng tàn tạ trong ta.”

 

“Cho nên nàng cố ý chọc giận Khương Nguyễn, chọc tức Khương Thừa, để rồi c.h.ế.t một cách bi t.h.ả.m đến thế.”

 

Ta cúi đầu, nước mắt lã chã rơi vào bát canh nóng.

 

“A Ly thật là tệ… nàng c.h.ế.t rồi thì nhẹ nhàng biết bao…”

 

“Nhưng lại đem hết thảy gánh nặng đổ lên vai ta, bắt ta một mình chống đỡ.”

 

Kể từ khoảnh khắc ấy, ta không còn đường lui.

 

Không được yếu đuối, không được thoái lui, không được phép buông bỏ.

 

Cả một đời này, ta đều phải sống thay cả phần nàng — sống tiếp những gì nàng chưa kịp sống.

 

“…Bệ hạ,”

 

Ta nắm chặt tay, buông ra một tiếng cười khẽ, đau thương đến nhói lòng:

 

“Ngài nói xem — ta có thể để nàng… thua được sao?”

 

Nghe ta nói hết mọi chuyện, Chu Ngạn Hoài chỉ lặng lẽ múc từng muỗng hoành thánh, thật lâu không nói gì.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Giang Lưu Nhi…”

 

“Đã có ai từng nói với ngươi chưa…”

 

“Gì cơ?”

 

Hắn ngẩng đầu, dùng tay che mắt, khẽ bật cười:

 

“— Hoành thánh ngươi nấu… thật khó nuốt.”

 

Ta sững người một lúc, rồi bật cười để lộ hàm răng trắng đều:

 

“Vậy à?”

 

Hắn đặt đũa xuống, thân hình khoác áo vàng rực dần khuất xa vào trong màn sương nhẹ.

 

Chỉ để lại một câu:

 

“A Ly cô nương… cũng không phải lúc nào cũng đúng cả.”

 

Phải rồi…

 

Dựng quán bán hoành thánh gì đó — vốn dĩ chẳng hề hợp với ta.

 

Về sau, ta không còn gặp lại Chu Ngạn Hoài nữa.

 

Hắn làm hoàng đế suốt nhiều năm trời, trị vì Đại Chu trong cảnh thái bình thịnh thế, mùa màng bội thu, dân chúng yên ổn.

 

Rồi sau đó — Đại Chu vẫn sụp đổ.

 

Lại rơi vào một vòng tuần hoàn cũ.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Chỉ là khi ấy… ta đã chẳng còn biết nữa rồi.

 

Ta thường mơ thấy A Ly.

 

Ta hỏi nàng:

 

“Ta vẫn thua rồi… phải làm sao bây giờ?”

 

Người từng khinh bỉ quyền quý như ta, rốt cuộc cũng đã cúi đầu trước thiên tử, đổi lấy chút bình yên tạm bợ.

 

A Ly chỉ mỉm cười dịu dàng trong mộng:

 

“Không sao đâu, A Lưu còn sống là được rồi.”

 

Đúng vậy — chỉ cần còn có thể ăn no một bữa, còn sống tiếp được một ngày…

 

Thì hy vọng vẫn chưa tắt.

 

…Vậy là đủ rồi.

 

Ngoại truyện: A Ly

 

Ta tên là A Ly — chữ “Ly” trong “lưu ly thất sở*”. (*Không chốn nương thân, lưu lạc khắp nơi.)

 

Tựa như đã mơ một giấc mộng thật dài…

 

Mơ thấy ta cùng A Lưu tay nắm tay, chạy băng qua ngõ nhỏ quanh co tối tăm sau Hầu phủ.

 

Tuổi trẻ vô ưu, tiếng cười rộn ràng.

 

Đến cả những lời mắng c.h.ử.i chói tai cũng bị bỏ lại sau lưng.

 

Chạy qua tiếng khóc xé gan của những kỹ nữ ở Túy Hồng Lâu.

 

Chạy qua bức tường cao ngất của Hầu phủ — nơi từng bị đám lưu dân vây chặt.

 

Về sau, A Lưu biến mất.

 

Nhưng thanh âm của nàng vẫn vang mãi bên tai ta, thúc giục không ngừng:

 

“A Ly, chạy mau!”

 

“Chạy về phía trước — đừng quay đầu lại!”

 

Ta chạy đến mức thở không ra hơi.

 

Bên tai vù vù như bị xé toạc, tựa như ta đang chạy đến tận cùng sinh mệnh…

 

Tựa như từ thân thể mẫu thân chui ra, được sinh ra một lần nữa — trở thành ta của một đời khác.

 

Ta chạy qua thời khắc Đại Chu sụp đổ,

 

Chạy qua từng vị đế vương nơi kinh thành lần lượt ngã xuống.

 

Ta chạy đến thời đại của tiếng s.ú.n.g và t.h.u.ố.c súng.

 

Nơi đầu mũi là mùi t.h.u.ố.c phiện và mùi m.á.u tanh.

 

Chạy qua những mặt báo với hàng chữ lớn mà ta chẳng thể đọc nổi —

 

Chỉ biết trên đó viết:

 

“Bình đẳng”

 

“Tự do”

 

Mỗi một nơi ta đi qua, ta đều gọi lớn tên A Lưu.

 

Ta gào to cho nàng nghe —

 

Rằng chúng ta nhất định sẽ thắng!

 

Giữa dòng sông năm tháng dài mênh mang, chúng ta chưa từng luôn là kẻ chiến thắng.

 

Nhưng…

 

Chúng ta — luôn luôn thắng được ít nhất một lần.

 

Và chỉ cần một lần ấy thôi, cũng đủ để thắp sáng hy vọng giữa đêm dài.

 

Hết.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu