Từ dân miền núi, tá điền nghèo khổ… đến nho sinh, tài tử, giai nhân — từng người từng người đều bị nghiền nát thành bùn xuân, bồi đắp cho rễ của kẻ quyền quý sinh sôi.
Còn tiểu Hầu gia mà bách tính ca tụng là “người tốt” ấy, khoác áo gấm lụa là, đêm đến vẫn rong chơi trong chốn thanh lâu kỹ viện, từ trong vòng tay của Túy Hồng Lâu lại chui vào váy lụa của Bích Hà Viện.
Cảnh phóng túng ấy — ta và tiểu khất cái đều thu hết vào mắt.
Ta chỉ lạnh lùng cười khẩy, đến cả nàng cũng trầm mặc không nói gì.
…
“Sao con lại không nói gì?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hầu phu nhân ngẩng đầu nhìn ta:
“Chuyện chọn ngày lành để đính hôn cùng Cửu vương, nên sớm thì hơn, tránh đêm dài lắm mộng. Lễ cập kê, con đã nghĩ xong định tổ chức vào ngày nào chưa?”
TruyenLau
Ta nhìn gương mặt được chăm sóc kỹ lưỡng, dung nhan vẫn còn diễm lệ của Hầu phu nhân, khẽ thất thần:
“Rằm tháng sau là ngày tốt.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bà hơi sững người, sau đó gật đầu:
“Tốt.”
Rằm — đêm trăng tròn, là thời khắc đoàn viên, quả thực là ngày lành.
Quan trọng hơn cả, lễ nghi lần này được tổ chức tại chính sảnh Chiêu Văn Uyển, mà tiểu Hầu gia Khương Thừa cũng sẽ có mặt.
Để thể hiện sự coi trọng đối với ta, Hầu phu nhân chuẩn bị vô cùng chu đáo, quy mô gấp đôi so với lễ cập kê năm ngoái của Khương Nguyễn.
Còn người làm nô tỳ dẫm chân cho ta, bà không chọn người ngoài, mà chỉ đích danh Thúy Đào.
Lễ dẫm chân là một nghi thức quan trọng trong lễ cập kê của các tiểu thư quyền quý — sau khi thay y phục của nữ nhân trưởng thành, sẽ giẫm một bước lên lưng nô tỳ, mang ý nghĩa giẫm qua chông gai, từ nay về sau thuận buồm xuôi gió.
Rằm hôm đó, từ sớm tinh mơ, tiếng đàn sáo trống nhạc vang khắp phủ không dứt.
Tắm gội hương hoa, gột rửa bụi trần, Thúy Đào cẩn thận chải tóc, vẽ mày cho ta.
“Tiểu thư càng lúc càng giống phu nhân.”
Trong gương đồng, gương mặt kia trắng mịn đoan trang, mày liễu mắt sao, vết phong sương tích tụ từ mười mấy năm ăn xin từng chút một bị xóa nhòa — quả thật đã có dáng dấp của một quý nữ danh môn.
Đến giờ lành, ta bước vào chính sảnh. Bên cạnh là ma ma lớn tuổi, phong thái nghiêm cẩn, nâng lễ vật gồm trâm cài, trâm bạc và trâm ngọc chuẩn bị sẵn.
Hầu phu nhân mặc áo dài màu lam sẫm, ngồi ngay ngắn giữa đường lễ. Phu nhân nhà Thị lang lớn tiếng xướng lời chúc:
“Ngày lành tháng đẹp, nay chính thức cài trâm trưởng thành…”
Ta khẽ liếc mắt quan sát khắp nơi.
Chư vị khách quý, tiểu thư danh môn được phu nhân mời tới đều tươi cười rạng rỡ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Thừa — tiểu Hầu gia, cũng là huynh trưởng ta — vận y phục màu đen tuyền, ngồi trên cao, sắc mặt càng thêm tái nhợt.
Ngón tay không ngừng gõ nhịp trên bàn, trông có vẻ nôn nóng và bất an.
Ma ma khoác cho ta áo lụa thanh nhã, che đi lớp váy thiếu nữ tươi sáng rực rỡ, tượng trưng cho việc từ bỏ vẻ ngây thơ non nớt.
Ta cúi đầu hành lễ, quỳ gối bái Hầu phu nhân. Phía sau chính sảnh chợt có tiếng động khe khẽ, kèm theo tiếng hét như có như không, thoáng hiện rồi biến mất.
Sắc mặt Khương Thừa sa sầm trông thấy.
Tiếng nhạc trỗi dậy dịu dàng, âm luật cao sơn lưu thủy vang vọng, đám khách quý chẳng ai để ý đến sự khác lạ vụn vặt ấy.
Phu nhân nhà Thị lang tiếp tục xướng lễ. Áo lễ được khoác thêm bên ngoài váy lụa, tượng trưng cho việc từ bỏ thuở dậy thì hồn nhiên, tiến vào khuôn mẫu của nữ t.ử trưởng thành.
Ta hành lễ lần nữa, mặc lễ phục, đội trâm cài, người chủ lễ dâng rượu ngọt, ta cụp mắt tiếp lấy. Khóe mắt liếc thấy Khương Thừa nắm chặt ly rượu, bực dọc uống cạn một hơi.
Thúy Đào quỳ rạp dưới đất làm người dẫm chân, cung kính không nhúc nhích. Ma ma đỡ lấy tay ta, mũi giày nhẹ điểm, khéo léo bước qua.
Lễ kết thúc — kể từ hôm nay, ta đã là nữ t.ử trưởng thành. Quan khách lần lượt tiến đến chúc mừng, sau đó kéo nhau đến yến tiệc trong hoa viên.
Phu nhân đi trước đón khách, còn Khương Thừa — không đợi ai mở miệng đã vội rời chính sảnh.
Chỉ còn lại ta, bị bỏ lại một mình.
Thấy không ai chú ý, ta lập tức quay về viện phía đông, cởi bỏ lễ phục, thay vào bộ y phục nha hoàn đã chuẩn bị từ trước, lặng lẽ theo sau bóng lưng Khương Thừa.
Vượt qua hành lang uốn lượn phía sau chính sảnh, rồi tới một tiểu viện hẻo lánh.
Chén rượu ngọt của hắn đã bị động tay động chân — bước chân lảo đảo, chẳng bao lâu đã ngã xuống bên giả sơn, nhìn qua cứ như say rượu thiếp đi.
Ta nhẹ nhàng bước vòng qua hắn, “két” một tiếng mở cửa viện.
Cảnh tượng huyên náo trước mắt phút chốc hóa thành tĩnh mịch.
Mà sắc mặt ta — cũng tái nhợt đến không còn giọt máu.
Bảy tám đứa hài t.ử chừng mười tuổi đầu, dung mạo tuấn tú xinh đẹp, toàn thân trần trụi, đứa thì phủ phục, đứa thì nằm nghiêng, đứa lại ngả mình trên giá hoa và giả sơn — trông chẳng khác gì một bức xuân cung đồ sống động.
Có trai có gái, mặt mũi trắng bệch một cách bất thường, thần sắc ngây dại, miệng vô thức rên rỉ đau đớn, hoặc gào thét the thé.
Trong viện lảng bảng mùi t.h.u.ố.c sắc nồng hắc, dường như vừa bị người ta cưỡng ép cho uống.
Một đoạn ký ức dơ bẩn không thể nhìn thẳng chợt ùa về — đó là mấy năm trước, khi ta từng chạy việc vặt cho các cô nương ở Bích Hà Viện trong hẻm Yên Liễu.
Lầu các đóng kín cửa sổ, nhưng làm sao cản nổi mùi t.h.u.ố.c nồng nặc và thứ tanh tưởi gây buồn nôn từng đợt từng đợt xộc ra.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Có cô nương nhỏ giọng nói với ta: đó là lũ luyến đồng mà nhà quyền quý nuôi.
Cho chúng uống thứ t.h.u.ố.c làm tổn hại gân cốt, có thể giữ cho kẻ đã mười bốn mười lăm tuổi mãi dừng lại ở hình dáng mười tuổi đầu.
Thuốc ấy hủy thân hủy não, khiến chúng đần độn ngu si, chẳng còn chút sức lực phản kháng, chỉ để mặc người ta tùy ý đùa giỡn.
Lưu Ly
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.