Lưu Ly

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lưu Ly

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 13

 

Đám tỳ nữ ùa tới, đem bao nhiêu uất ức năm dài tháng rộng tích tụ — trút xuống hết lên người nàng.

 

“Các ngươi… các ngươi…”

 

Hầu phu nhân dần tỉnh ra giữa biển loạn, nhìn đám người phản nghịch kia bằng ánh mắt tuyệt vọng, gào khản cả cổ.

 

Còn ta, lúc này đã xé bỏ bộ y phục thiên kim cao quý trên người, lộ ra lớp vải thô xanh sẫm dính bụi bặm, bước từng bước về phía bà ta, cúi nhìn từ trên cao:

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻 Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Khương phu nhân, khi ta chia bạc vụn cho bọn hạ nhân, bà cho rằng… ta chỉ đang vung tiền mua danh?”

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Còn khi ta cùng A Ly làm khất cái suốt bao năm, chạy đông chạy tây khắp kinh thành, bà tưởng… ta chỉ để sống cho qua ngày sao?”

 

Giọng ta bình thản, nhưng từng chữ đều như nhát d.a.o bén, xoáy thẳng vào đáy lòng người. TruyenLau.com

 

Nô lệ tạo phản, khởi nghĩa, bôn tẩu khắp nơi, trừ gian đạo, diệt bạo quân.

 

Năm ta bảy tuổi, trên đường cùng A Ly tiến kinh, gặp một vị lão tiên sinh.

 

Ông ấy vốn xuất thân danh môn, nhưng nhà suy bại, lại bị người trong tộc chèn ép tranh đoạt, lòng nguội lạnh, lưu lạc bốn phương.

 

Thấy ta và A Ly còn nhỏ tuổi, ông liền chủ động ngỏ ý đi cùng, suốt dọc đường che chở cho chúng ta.

 

Lão tiên sinh học rộng tài cao, văn chương đầy bụng, lúc nhàn rỗi còn dạy chúng ta đọc chữ viết văn:

 

“Hai đứa nhớ kỹ — người không phân sang hèn, cũng chẳng chia cao thấp. Dù có rơi vào hoàn cảnh nào cũng không được tự khinh thường chính mình, không được cam chịu sa đọa.”

 

Dọc đường đi, thiên tai liên miên, dân chạy nạn đói khát, vì tranh nhau chút đậu dưa mà đ.á.n.h nhau tới c.h.ế.t.

 

Kẻ ngoài nhìn vào chỉ lắc đầu nói: “Núi xấu nước độc sinh ra dân hung bạo.”

 

Chỉ có lão tiên sinh thở dài thương cảm:

 

“Nếu không vì quan lại tham ô, hào phú bất nhân chèn ép đến cùng đường — thì dân đen sao phải lưu lạc đến thế này?”

 

Ta và A Ly theo ông học được rất nhiều, hiểu rằng:

 

Một ngày nào đó, tiện dân vùng lên, nông nô khởi nghĩa, có ruộng thì cùng cày, có cơm thì cùng ăn, có bạc thì cùng dùng — thiên hạ mới mong an hòa, quốc thái dân an, khắp nơi yên ổn, không còn phân sang hèn.

 

Năm đó, A Ly và ta đã sớm nếm đủ nóng lạnh trên thế gian, từng tận mắt chứng kiến bao kẻ mất ruộng, tan nhà nát cửa, lang thang đầu đường xó chợ — chúng ta tin sâu sắc điều ấy.

 

Lão tiên sinh dẫn ta và nàng đi khắp nơi kết giao —

 

Những kẻ ăn mày từng biết chuyện, những nho sinh bần hàn, kỹ nữ khốn khó, lưu dân vô hộ… người tụ về càng lúc càng nhiều.

 

Có người ngồi lặng trước nha môn, có người họp bàn nơi miếu đổ.

 

Chúng ta vừa ăn xin, vừa ngầm chiêu mộ đồng minh.

 

Lúc thì hào khí ngút trời, khi lại chui lủi trốn tránh.

 

Mười năm ấy, từng bước lớn mạnh.

 

Có người rút lui, có kẻ phản bội, có người bỏ mạng, cũng có kẻ nguyện dấn thân.

 

Duy chỉ có ta và A Ly — chưa từng lay động một ngày.

 

Những năm ấy, khắp Đại Chu cũng từng dấy lên nhiều cuộc nổi loạn.

 

Lưu dân nổi dậy, khất cái nhập bang, có thế lực dần lớn mạnh, cũng có nhiều nhóm bị quân triều đình đàn áp t.h.ả.m khốc.

 

Gần đây, Kim Nghĩa Bang ở phương Nam nổi dậy tiến đánh, ngược dòng kéo quân lên phía Bắc, hiện đã tụ họp lại ngay ngoại thành kinh đô — đêm nay sẽ phá thành.

 

Khi Chu Ngạn Hoài đích thân đến Hầu phủ, trao cho ta chiếc trâm ngọc có đính ngọc châu — ta liền biết:

 

Thời khắc đã tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Giới thế gia quyền quý ỷ thế cướp đất chiếm ruộng, nếu không vùng lên lúc này… e là chẳng còn đường sống.

 

Đám hạ nhân trong Hầu phủ, đa phần đều có người thân lưu lạc bên ngoài, bản thân cũng sống trong cảnh sợ hãi tủi cực suốt năm tháng.

 

Còn mớ bạc vụn ta ban thưởng cho họ — từng miếng, từng miếng — đều có nhét theo mật thư.

 

“Vương hầu tướng sĩ, chẳng lẽ là thiên định?”

 

Tiếng chim tu hú khóc đêm rung động cả bầu trời, tựa như sắp lật tung mái ngói Hầu phủ.

 

Trong đêm mưa, gương mặt người người đều bị bóng nước làm cho mờ nhòe.

 

Hầu phu nhân trơ mắt nhìn Hầu phủ bị đám hạ nhân từng ngày bị áp bức nổi loạn cướp phá.

 

Trong đôi mắt bà đầy ứ huyết lệ, cơ thể mềm oặt ngã xuống đất, đau đớn đứt ruột:

 

“Đều sai rồi… đều sai cả rồi…”

 

“Là ta đã sai rồi…”

 

“Vì sao lại sai?”

 

Khương Thừa bị lũ luyến đồng xé rách da thịt, nằm trên đất, thân thể huyết nhục mơ hồ.

 

Hắn ngửa mặt lên trời, ánh mắt bất cam, hơi thở yếu ớt như tơ:

 

“Chẳng phải mẫu thân dạy ta… người phân sang hèn, sinh ra đã phải không từ thủ đoạn mà leo lên cao sao?”

 

“Những con sâu mọt bẩn thỉu đó vốn là sống nhờ Hầu phủ, vì sao không thể để ta sai khiến?”

 

“Mẫu thân… rốt cuộc chúng ta sai ở đâu?”

 

Hầu phu nhân run rẩy bò tới, ôm lấy đứa con trai đầy thương tích, đau thấu tận tâm can.

 

“Sai… là vì nhìn không thấu thế cuộc…”

 

Giọng bà bi phẫn đến khàn đặc, như xé nát cổ họng.

 

Bà run rẩy lần mò trên mặt đất, nhặt lên một thanh đao bị nô bộc đ.á.n.h rơi khi hỗn loạn.

 

“Phập” — lưỡi đao một đường đ.â.m sâu vào tim Khương Thừa.

 

Đôi mắt Khương Thừa bỗng trợn to, môi há ra, m.á.u trào mạnh:

 

“Mẫu thân… sao người…”

 

“Nhát d.a.o này… là vì muội muội con.”

 

“Xuống âm ty… nhớ thay mẫu thân chuộc tội…”

 

Bà thì thầm bên tai hắn, hai mắt vốn sáng rõ giờ khóe mắt đã chảy ra từng dòng m.á.u đỏ.

 

Huyết lệ tràn xuống khiến gương mặt bà trở nên đáng sợ — đôi mắt ấy… đã mù rồi.

 

Mùi tanh của m.á.u xộc thẳng lên trời, b.ắ.n đầy lên mặt Khương Nguyễn.

 

Nàng ta rít lên một tiếng thê lương, mặt mũi bầm dập, hoảng loạn bỏ chạy tứ phía.

 

Từ đó về sau, Khương Nguyễn hoàn toàn phát điên, không ai biết nàng ta đã đi đâu.

 

Cuộc khởi nghĩa rầm rộ, từ đêm nay mới chính thức bùng nổ.

 

Không——thực ra cuộc phản loạn này, từ nhiều năm trước đã âm thầm bắt đầu rồi.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu