Ta dùng nắp lướt qua lớp bọt trà, giọng điệu nhẹ nhàng mà không che giấu mưu ý:
“Nếu như phu nhân biết chuyện này…”
“Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào! Phu nhân sẽ không tin lời ngươi đâu!”
Khương Nguyễn tái mặt, gào lên cắt lời ta, rồi cuống quýt quay đầu bỏ chạy, như thể có quỷ đuổi sau lưng, một mạch trốn về viện Phương Phi.
Kể từ hôm ấy, nàng ta không còn dám giở trò gì, cũng chẳng dám trút giận lên đầu bọn nha hoàn, chỉ sợ ta mách lại với Hầu phu nhân.
Trong giới thế gia, chuyện nuôi nô tỳ là lẽ thường, Hầu phủ cũng không ngoại lệ — mạng sống của bọn hạ nhân vốn chẳng thuộc về chính mình.
Giờ đây ta nắm quyền quản sự, lập quy định trong phủ: cấm đ.á.n.h mắng nô bộc. TruyenLau.com
Đám hạ nhân xưa nay đã quen bị hành hạ, trái tim bằng m.á.u thịt cũng giống như hạt hạnh nhân bị bóc trần lớp vỏ — chỉ còn trơ trọi, đầy chai sạn và đắng chát.
Website TruyenLau.com
Chỉ cần cho một chút ngọt ngào, đã có thể khiến bọn họ cảm kích tận tâm can.
Đám nha đầu nhỏ thi nhau lấy lòng ta, ta liền đem bạc vụn mà Hầu phu nhân ban thưởng chia cho họ, vốn dĩ ta cũng chẳng cần dùng đến.
Website TruyenLau.com
Thúy Đào thấy vậy liền sốt ruột:
“Tiểu thư quá tốt với họ rồi. Nhỡ ngày nào đó họ trèo lên đầu lên cổ thì khó quản lắm đấy.”
Thật thú vị.
Một kẻ mang thân phận nô bộc lại dạy chủ t.ử cách làm sao để thuần hóa chính mình.
Đến cả Hầu phu nhân khi nghe chuyện cũng không yên lòng, kiên nhẫn nhắc ta:
“Làm người quản gia không thể như vậy được.”
“Mẫu thân sợ gì chứ, chẳng lẽ đến một ngày, bọn họ lại có thể quay đầu phản loạn, lật đổ cả Hầu phủ sao?”
Ta nghiêng đầu, như thể không hiểu rõ lời bà nói.
Hầu phu nhân tựa hồ vừa nghe được trò cười lớn, không nén được bật cười, khẽ điểm nhẹ lên trán ta:
“Con đó, vẫn còn quá ngây thơ.”
“Hầu phủ là thế gia trăm năm, muốn giữ lấy phú quý lâu dài, dựa cả vào thuật khống chế lòng người.”
Kẻ điều khiển người khác — cuối cùng cũng sẽ bị người khác khống chế.
Khi còn làm khất cái, ta phải nhìn sắc mặt hạ nhân trong Hầu phủ mà sống. Mà mạng của hạ nhân, lại nằm trọn trong tay chủ t.ử của Hầu phủ.
Giờ chủ t.ử Hầu phủ, lại phải ngẩng đầu nghe theo ý Cửu vương. Mà Cửu vương – con cháu hoàng thất, cũng chẳng thể làm trái hoàng mệnh.
Còn hoàng đế, cũng bị trói buộc bởi thiên đạo, chẳng thể trường sinh, chỉ toàn đoản mệnh mà thôi.
Xưa nay vẫn như thế, thì ắt là đúng sao?
Hầu phu nhân răn dạy từng lời, ta nghe bên trái, lọt qua bên phải.
Nếu không thể công khai ban thưởng, vậy thì lặng lẽ đưa, không đi qua sổ sách của Hầu phủ là được.
Nay ta đã có không ít uy tín trong phủ, mọi việc lớn nhỏ đều được ta thu xếp đâu vào đó.
Chỉ trừ có một nơi — Chiêu Văn Uyển của tiểu Hầu gia, ta không được phép chen chân vào.
Có một lần, nha hoàn bên cạnh Hầu phu nhân vội vã bưng một bát t.h.u.ố.c đưa đến Chiêu Văn Uyển, vừa hay bị ta trông thấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chén t.h.u.ố.c kia mùi nồng khó ngửi, hoàn toàn không giống nhân sâm bổ thân thông thường.
Khi đến chính viện báo cáo sổ sách cho Hầu phu nhân, ta thuận miệng hỏi:
“Huynh trưởng gần đây có chỗ nào không khỏe sao?”
Phu nhân hơi chau mày, sau đó cười, dịu dàng xoa má ta:
“Chỉ là vì việc trong phủ mà mệt mỏi chút thôi.”
“Ta bảo nha đầu đưa cho huynh trưởng con một bát canh sâm tẩm bổ rồi.”
“Con với Thừa nhi không lớn lên cùng nhau, nhưng làm muội muội mà vẫn biết quan tâm huynh trưởng, hơn cả nha đầu Khương Nguyễn kia.”
Ta mím môi, khẽ mỉm cười:
“Huynh trưởng không thân thiết với con lắm, thường ngày cũng chỉ nói chuyện với Khương Nguyễn tỷ tỷ, con cũng muốn gần gũi huynh trưởng nhiều hơn một chút.”
Phu nhân ngẫm nghĩ giây lát, khẽ gật đầu:
“Vậy là Thừa nhi sai rồi. Nó ra ngoài thấy đồ gì mới lạ, chỉ nhớ đem về cho nha đầu Khương Nguyễn, lại quên mất con — đáng phạt.”
Nói xong liền sai người đến viện Phương Phi lấy mấy món quà vặt mà Khương Thừa đưa cho Khương Nguyễn.
Tượng đất ngũ sắc, kẹo hồ lô, trống da bò, búp bê sứ — những thứ Khương Nguyễn thích, tất cả đều được mang đến đặt vào tay ta.
Miệng thì nói phạt Khương Thừa, nhưng lại để Khương Nguyễn tận mắt chứng kiến cảnh ta đường hoàng đoạt lấy ân sủng.
“Nha đầu Khương Nguyễn bị ta nuông chiều nên mới sinh tính kiêu căng, ta có ý muốn răn dạy nó — con hiểu lòng của mẫu thân chứ?”
Hầu phu nhân chăm chú nhìn ta thật sâu, tựa hồ sớm đã nhận ra trong lòng ta có bất mãn vì vị trí thiên kim bị cướp đoạt, nên giờ cố ý bù đắp lại.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Nhưng mà, mẫu thân ơi — những thứ mà trong mắt người nhà quyền quý được xem là mới mẻ thú vị này, hồi ta còn làm khất cái đã thấy đầy đường, nhìn đến phát chán rồi.
Ta chẳng nói gì cả, trái lại còn làm ra vẻ quý trọng vô cùng, chăm chú nhìn những món đồ ấy như thể lần đầu được thấy.
“Ly nhi hiểu, đa tạ mẫu thân. Ly nhi… thích lắm.”
Phải vậy, những thứ Khương Nguyễn từng có, ta sẽ từng chút từng chút một lấy lại — cho đến khi nàng ta chẳng còn gì cả.
Ta thực sự rất thích.
“Khương Nguyễn tiểu thư chắc sắp phát điên rồi, mấy món này toàn là bảo bối nàng ta yêu nhất.”
“Nếu không phải do chính phu nhân sai người đến lấy, e rằng nàng ta đã chạy tới đòi lại từ tay tiểu thư rồi.”
Thúy Đào ôm một đống tượng đất và kẹo hồ lô cùng ta trở về viện Lưu Ly.
Ta cười lạnh:
“Nàng ta muốn đòi lại từ tay ta? Định quất roi ta một trận chắc?”
Thúy Đào lắc đầu:
“Tiểu thư nói đùa rồi, Khương Nguyễn tiểu thư không thích dùng roi đâu. Nàng ấy thích đích thân ra tay, đ.á.n.h đám hạ nhân không vừa mắt đến mặt mày sưng tím, nhìn chẳng khác gì đầu heo mới chịu thôi.”
“Còn người thích dùng roi quất người — chính là tiểu Hầu gia.”
“Choang!” một tiếng, búp bê sứ mỏng trên tay ta rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.
Lưu Ly
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.