Lưu Ly

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lưu Ly

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 15

 

Ta mới chào đời không bao lâu, mẫu thân đã qua đời.

 

Phụ thân một mình nuôi ta đến năm ta sáu tuổi, cũng vì đói mà chỉ còn da bọc xương.

 

Trước lúc lâm chung, ông nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, miệng không ngừng rên rỉ:

 

“Tiểu cô của con là bị oan, ta c.h.ế.t cũng chẳng nhắm mắt được…”

 

Phụ thân vốn là tá điền cho một nhà phú hộ, nhưng vì tiểu cô bị vu oan là trộm vòng tay vàng của tiểu thư nhà họ, cả nhà lập tức bị đuổi đi.

 

Mất ruộng, mất đất, ông lâm vào đường cùng.

 

Ta mồ côi cha mẹ, muốn sống sót cũng phải học cách đi ăn xin, tranh cướp miếng ăn là chuyện thường ngày.

 

Miệng đầy những lời dối trá, chỉ để đổi lấy một bát cháo loãng nguội ngắt, hay một miếng bánh cám vụn.

 
TruyenLau.com
Tính tình hung hãn, ưa tranh hơn thua, học đủ thói xấu khi còn chưa lớn.

 

Có lần ta lén vào sân một nhà nông dân, thấy đám gà gầy rộc nằm ủ rũ trong lồng, mặc ta chọc thế nào cũng không nhúc nhích.

 

Lúc ấy ta mừng rỡ vô cùng, hai tay ôm hai con gà, chạy tới bờ sông đun nước, làm thịt, nướng lên. TruyenLau

 

Thịt vừa chín, mùi thơm lan tỏa, khiến người khác nuốt nước miếng ừng ực.

 
TruyenLau.com
Ta còn chưa kịp nếm thử thì không biết từ đâu xuất hiện một tiểu khất cái, đứng từ xa hít hà mùi thịt, nước mũi nước mắt ròng ròng.

 

Ta cảnh giác lập tức, co người ôm lấy con gà nướng, quay đầu gắt lên:

 

“Cút, cút ngay!”

 

Nào ngờ nàng lại bất ngờ lao tới, xô cả cành cây lẫn gà nướng văng ra xa…

 

Ta tức đến mức đầu muốn nổ tung, lập tức tát cho nàng một bạt tai, rồi nhào tới định nhặt lại con gà.

 

Nàng lại ôm chặt lấy ta, mặc cho ta c.ắ.n rách cánh tay đến bật máu, vẫn kiên quyết không buông.

 

Chúng ta trơ mắt nhìn một con ch.ó gầy đói meo lao đến tha gà đi, nuốt chửng từng miếng như hổ đói.

 

Lửa giận trong ta dâng đến đỉnh, chỉ muốn g.i.ế.c người.

 

Không bao lâu sau, con ch.ó kia trợn trắng mắt, ngã vật xuống đất co giật, sùi bọt mép mà c.h.ế.t.

 

Lúc ấy ta mới hiểu — đám gà trong sân ấy đã bị bỏ t.h.u.ố.c độc.

 

Nếu khi nãy ăn vào, chỉ e đã mất mạng ngay tại chỗ.

 

Đó là lần đầu tiên ta gặp A Ly.

 

Nàng cứu mạng ta, nhưng ta lại thấy nàng thật phiền.

 

Như một cái đuôi bám lấy không rời, lại chẳng thích mở miệng, hỏi gì cũng không đáp, ta còn tưởng nàng là một đứa câm.

 

Điều khiến ta ghét nhất là: những cái bánh bao ta cướp được, xương ta trộm được, rau dại ta nhổ được — đều phải chia cho nàng một nửa.

 

Thật là… phiền c.h.ế.t đi được.

 

Suốt một thời gian rất dài, ta chưa từng cho A Ly sắc mặt dễ chịu.

 

Trừ khi nàng bắt được thỏ rừng, tìm ra ổ giấu hạt của sóc, hay moi được tổ kiến trong hốc cỏ, thì mới được ta nể mặt đôi chút.

 

Mãi đến sau này, nàng mới chịu mở miệng nói chuyện.

 

Nàng bảo mình tên là A Ly, người thân ở kinh thành, là đại hộ thế gia, vì bị nhũ mẫu ôm đi nên mới lưu lạc làm tiểu khất cái.

 

Ta ghen tị vô cùng — vì ta không có tên.

 

Phụ thân khi xưa chỉ gọi ta là “đồ ngốc”.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta bèn lừa nàng, nói mình là con riêng của hoàng đế, còn là thần tiên Kim Thiền T.ử chuyển thế, tên gọi Giang Lưu Nhi.

 

Nghe đâu triều trước từng có cao tăng đắc đạo cũng tên Giang Lưu Nhi, học rộng hiểu sâu, đi khắp nơi truyền đạo. Cái tên này — định sẵn bất phàm.

 

Tên vừa mới đặt, còn nóng hổi.

 

Ấy vậy mà A Ly lại tin, trong mắt nàng ánh lên tia sáng sùng kính.

 

Ta khựng lại một chút, mới phát hiện nàng và ta — nét mặt có vài phần giống nhau.

 

Thôi thì… đã có duyên với Giang Lưu Nhi ta, ta liền nhận nàng làm muội muội.

 

Đợi tới khi vào kinh, A Ly nhận lại được người thân chốn danh môn quyền quý, ắt sẽ đưa theo vị tỷ tỷ này cùng ăn ngon mặc đẹp, cùng hưởng vinh hoa phú quý.

 

Chuyến này xem như không lỗ.

 

Chỉ là đường lên kinh chẳng hề suôn sẻ — hạn hán giáng xuống, có rất nhiều người c.h.ế.t.

 

May mắn có lão tiên sinh bảo hộ, hai chúng ta mới lảo đảo kéo nhau sống sót mà đi được tới kinh thành.

 

Lần ấy ta theo A Ly tới Hầu phủ nhận thân, Hầu phu nhân lại chẳng nhận ra nàng, còn sai hạ nhân đuổi chúng ta ra ngoài.

 

Từ đó, A Ly lặng lẽ hẳn đi rất lâu.

 

Nàng âm thầm đau lòng, tưởng rằng ta không hay biết.

 

Chuyện gió thu chẳng thành, ta cũng buồn chẳng kém.

 

Cũng may thùng cơm thừa ở cửa sau Hầu phủ lúc nào cũng đầy, ở lại đây làm khất cái… cũng xem như không thiệt.

 

Ta an ủi nàng, có lẽ là nhũ mẫu bịa chuyện — đời nào lại có người làm mẹ mà không nhận ra nữ nhi ruột thịt của mình?

 

Dẫu sao, nàng có thể không phải thiên kim thật của Hầu phủ, nhưng ta — kẻ được cho là Kim Thiền T.ử chuyển thế, e rằng lại đúng thật rồi.

 

Ta rất giỏi giảng đạo khuyên đời, mấy cái lý lẽ lão tiên sinh dạy, ta đều có thể bịa thành chuyện kể cho đám khất cái nghe.

 

Thư sinh sa cơ, lưu dân đói khát, kỹ nữ thanh lâu — ai nghe cũng bất giác mỉm cười.

 

Ta rất được lão tiên sinh trọng dụng, A Ly cũng thế.

 

Nàng thông minh lắm. Kinh thành này, chốn nào bọn ta có thể đặt chân tới, nàng đều đã dùng chân mình mà đo đếm từng tấc đất.

 

Nàng biết nên tụ họp ở đâu thì không bị phát hiện, biết cách tránh né tầm mắt quan quân, cứu bọn ta thoát khỏi từng đợt vây bắt.

 

Chỉ là — có một lần, kế hoạch của ta thất bại.

 

Một nhóm lớn nông dân tụ tập bên ngoài tường thành, yêu cầu quan phủ giảm thuế ruộng, chia đều cho dân nghèo.

 

Kết quả, toàn bộ bị vây bắt g.i.ế.c sạch.

 

Lão tiên sinh cũng bỏ mạng trong cuộc kháng nghị lần đó.

 

Ta đã lặng lẽ rất lâu.

 

Sau lần ấy, ta mới ngộ ra sự ngu muội và ngây thơ của chính mình.

 

Từ đó không còn đi khắp nơi kêu gọi, cũng không dám tùy tiện tụ họp đồng minh nữa.

 

Chỉ nằm rũ rượi trong ngôi miếu đổ, mặc cho bản thân tự sinh tự diệt.

 

Thậm chí còn hất đổ cả bánh bao mà A Ly vất vả xin được, lớn tiếng quát:

 

“Ngươi đi đi! Ngươi đến Hầu phủ chặn xe ngựa của mẫu thân ngươi lại, đi nhận thân đi! Đưa cái bớt hoa mai trên cổ tay ngươi ra cho bà ta xem!”

 

“Cho bà ta biết nữ nhi ruột thịt của mình đã phải chịu khổ nhục ngoài này thế nào!”

 

“Không được theo ta nữa!”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu