Lưu Ly

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Lưu Ly

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

 

Giọng nói ta khẽ vang lên, tựa như từ nơi xa lắm vọng lại:

 

“Ngươi… vừa nói cái gì?”

 

Đêm khuya tĩnh mịch như sữa đặc sánh lại, từng tấc từng tấc được gọt mỏng đi, đến khi ánh bình minh mới hé rọi ra chút sáng mờ.

 

Cả một đêm không chợp mắt, lời của Thúy Đào cứ văng vẳng bên tai ta lặp đi lặp lại.

 

Nàng ta hoảng hốt quỳ sụp xuống:

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tiểu thư, nô tỳ biết sai rồi! Tiểu thư đối tốt với nô tỳ như thế, Thúy Đào không nên nói điều bất kính về chủ tử…”

 

Khóe môi ta thoáng một nụ cười nhạt:

 
TruyenLau
“Ta chỉ là lỡ tay mà thôi, ngươi sợ cái gì? Ngồi xuống, từ từ nói.”

 

Thúy Đào còn chần chừ:

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Bình thường tiểu Hầu gia cũng xem như hòa nhã, chỉ là cứ đến mùng một mười lăm, tâm tình không vui liền trút giận lên người hạ nhân.”

 

— Mùng một mười lăm.

 

Ngày tiểu khất cái c.h.ế.t, chính là rằm tháng ba năm ngoái.

 

Móng tay nhọn cắm sâu vào lòng bàn tay, một hồi lâu sau, mới nghe giọng ta khàn khàn cất lên:

 

“Vậy ngươi có biết, vào ngày lễ cập kê của Khương Nguyễn… đã có một người c.h.ế.t không?”

 

Thúy Đào như nhớ lại chuyện chẳng lành, rùng mình một cái:

 

“Biết… là một nha hoàn được tuyển từ bên ngoài vào làm nô tài dẫm chân.”

 

“Khương Nguyễn tiểu thư cho rằng nàng ta không an phận, muốn đuổi khỏi phủ.”

 

“Nhưng tiểu Hầu gia lại thấy nha đầu kia diện mạo không tệ, liền đưa về viện của mình.”

 

“Về sau nghe người ta nói, nha đầu kia không chịu nghe lời, tiểu Hầu gia nổi giận liền dùng roi đ.á.n.h đến nửa sống nửa c.h.ế.t.”

 

“Tiểu thư… sao người lại khóc rồi?”

 

Thúy Đào cuống cuồng đưa tay lau nước mắt cho ta, nhưng từng hạt lệ như trân châu đứt chuỗi, rơi xuống không ngừng.

 

“Vậy vì sao… ai ai cũng nói nàng ấy đắc tội với Khương Nguyễn, bị nàng ta đ.á.n.h c.h.ế.t?”

 

Thúy Đào sợ đến mặt mũi trắng bệch:

 

“Là… là Hầu phu nhân. Hôm đó tiểu Hầu gia thất thố, đem người ném trước cửa Hầu phủ. Phu nhân nói chuyện này truyền ra ngoài sẽ tổn hại danh tiếng tiểu Hầu gia, nên mới bảo cứ nói là đắc tội với Khương Nguyễn tiểu thư, mới dẫn đến kết cục ấy.”

 

Phải rồi.

 

Khương Nguyễn dù gì cũng chỉ là con nuôi, có tổn hại thanh danh cùng lắm cũng là gả đi thấp một chút.

 

Nhưng Khương Thừa thì không giống vậy.

 

Cả Hầu phủ… đều phải dựa vào hắn để chống đỡ.

 

Từ khi bước chân vào nơi này, mỗi khắc không thể tự tay báo thù đều là những tháng ngày phung phí.

 

Chỉ là ta chưa từng nghĩ — chuyện tìm kẻ thù, cũng có thể tìm sai người.

 

Chiêu Văn Uyển của tiểu Hầu gia kiên cố như tường sắt, đến cả ruồi cũng khó lọt vào.

 

Trăm phương ngàn kế dò xét đều không thành, ta chỉ đành vòng vo gợi ý.

 

Hầu phu nhân đón lấy bát canh gừng ta tự tay nấu, khẽ thở dài một tiếng:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Con bé này càng lúc càng biết săn sóc rồi.”

 

“Chỉ là…”

 

Bà ngừng một chút:

 

“Chuyện của Thừa nhi, con không cần bận tâm quá — đã có người lo liệu.”

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Ta nhận lấy bát canh còn dư trong tay bà:

 

“Huynh trưởng nay chưa cưới vợ, bên người chẳng có ai, làm muội muội chẳng lẽ không nên chu đáo một chút sao?”

 

Phu nhân lại than khẽ:

 

“Thừa nhi tuổi còn trẻ đã kế thừa tước vị Hầu gia, làm mẫu thân như ta cũng phải lựa chọn kỹ càng, nhất định phải chọn được một tiểu thư danh môn xuất thân trong sạch, tính tình dịu dàng, hiểu chuyện mới xứng.”

 

“Ban đầu cũng định sắp xếp cho nó vài nha đầu thông phòng, nhưng nó trước giờ vốn cẩn trọng giữ mình, chẳng hứng thú với mấy chuyện đó — thôi thì cũng đành. Con cứ lo liệu cho bản thân, yên tâm mà gả vào Vương phủ là được rồi.”

 

Khương Thừa giữ mình trong sạch?

 

Hắn rõ ràng thường xuyên lui tới thanh lâu.

 

Ta cụp mắt, che đi ánh cười giễu cợt nơi đáy mắt.

 

Năm đó ta và tiểu khất cái thường xuyên qua lại trong con hẻm sau Túy Hồng Lâu, giúp mấy cô nương bị bệnh làm chân sai vặt.

 

Chỉ cần miệng lưỡi lanh lợi một chút, là được thưởng thêm hai đồng tiền.

 

Hai đồng tiền đó có thể mua bốn chiếc bánh bao làm từ bột thô, ngâm nước lạnh cũng đủ ăn mấy ngày.

 

Ta thường xuyên chạy khắp kinh thành, đói đến hoa mắt chóng mặt, tiểu khất cái bèn giấu phần ăn của mình lại, nhường cho ta.

 

Thế nhưng cả hai vẫn thường đói đến rã rời, chỉ còn sức nhìn các kỹ nữ ở Túy Hồng Lâu cười duyên đón khách.

 

Họ hoan lạc chè chén, ăn thịt uống rượu. Nước sốt óng ánh chảy nơi khóe môi của khách làng chơi, rượu ngon dốc tràn trên n.g.ự.c các cô nương, hương vị nồng nàn, cảnh tượng xa hoa mê hoặc lòng người.

 

Ta lê mình bò tới, trong đầu chỉ có một ý nghĩ:

 

— Nếu tú bà chịu cho ta ăn thịt mỗi ngày, ta cũng có thể khoác lụa vàng, bắt chước vẻ uốn éo, hát khúc gợi tình lả lơi, cười nịnh bợ khách làng chơi.

 

Dẫu đến cuối cùng vì bệnh phong tình mà c.h.ế.t t.h.ả.m không nơi nương tựa… ta cũng cam lòng.

 

Tiểu khất cái cố sức kéo ta lại:

 

“Đừng đi! Đừng đi! Đã bước chân vào đó… sẽ không còn đường lui, ngươi tỉnh lại đi…”

 

Trong cơn mê man, một vị tanh nồng tràn nơi đầu môi — là máu.

 

Máu từ vết rạch trên da thịt nàng ấy, đổi lấy vài giọt m.á.u để gọi hồn ta quay về.

 

Tỉnh dậy, nàng đút cho ta một bát cháo nóng, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt ta, khẽ thì thầm:

 

“Hầu phủ lập một lều cháo phát cho dân chạy nạn ngoài thành, tiểu Hầu gia đích thân đến phát cháo.”

 

“Trên đời này vẫn có người tốt… chúng ta sẽ sống… không cần phải bán thân vào thanh lâu rồi.”

 

Cháo ngọt nơi đầu lưỡi — nhưng trong lòng ta chỉ thấy lạnh lẽo thê lương.

 

Bọn họ cướp đi tất cả, rồi bố thí những thứ nhỏ nhoi, lại muốn ta mang ơn đội nghĩa?

 

Nhưng chúng ta… vì sao lại rơi vào bước đường cùng như thế?

 

Vì sao dưới chân thiên tử, quyền quý càng thêm rực rỡ, mà lưu dân lại càng nhiều?

 

Nhiều đến mức… đến thùng nước đựng cơm thừa canh cặn cũng không giành nổi nữa.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu