34
Bất luận chưởng quỹ nài nỉ thế nào, ta vẫn quyết định — không bán.
Ta muốn hỏi rõ Tống Sơn trước, xem hắn có quan hệ gì với Kinh thành Tứ Lão.
Tống Sơn thấy ta mang tranh về mà chưa bán được, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Không phải hắn ngạc nhiên vì không ai mua, mà là — ngạc nhiên vì ta, một kẻ tham tiền, lại chịu bỏ lỡ cơ hội kiếm bạc.
Ta hỏi hắn:
TruyenLau
“Tống Sơn, rốt cuộc ngài có quan hệ gì với Kinh thành Tứ Lão?”
Hắn đáp:
Website TruyenLau.com
“Chuyện này có gì đáng tò mò? Vì tò mò nên nàng không bán?”
Ta gật đầu:
TruyenLau.com
“Đúng. Biết rõ thêm chút, nói không chừng còn đẩy giá cao hơn.”
Tống Sơn: “……”
Ta đoán mò:
“Chẳng lẽ… Kinh thành Tứ Lão là thầy của ngài?”
Tống Sơn từ nhỏ lớn lên trong cung, mời được danh sư thiên hạ cũng chẳng lạ.
Hắn mỉm cười, lắc đầu.
“Vậy… ngài chính là một trong Tứ Lão? Lão Thư hay Lão Họa?”
Hắn lại lắc đầu.
Ta buột miệng:
“Ta biết rồi. Ngài là kẻ làm đồ giả.”
Tống Sơn bật cười, ánh mắt gian xảo nhìn ta:
“Hay là… Tứ Lão không phải bốn người, mà là một người?”
“Người đó… chính là ngài?”
Tống Sơn gật đầu:
“Trước kia ta bảo Trần Minh mang thư họa đi bán, không muốn ký tên. Tứ Lão là hắn bịa ra. Không ngờ… về sau lại truyền ra thật.”
Ta tức giận hỏi:
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
“Kinh thành Tứ Thiếu, Tứ Công Tử, Tứ Mỹ, Tứ Quân — cái nào chẳng hay?”
“Lão Cầm, Lão Kỳ, Lão Thư, Lão Họa — còn thua cả cái tên Nha đầu thối của ta năm xưa!”
Tất cả đều tại Trần Minh!
Tống Sơn cười:
“Không trách hắn. Ta thấy rất tốt.”
“Không ai ngờ tới là ta. Bớt được không ít phiền toái xin chữ xin tranh.”
Ta dang tay, từ phía sau ôm lấy hắn.
Má ta áp lên lưng hắn, cảm nhận hơi thở hắn lên xuống đều đặn.
Trạng nguyên lang của ta, quả thực là tài hoa tuyệt thế.
Những kẻ từng tạt nước bẩn lên người hắn —
ta nhất định sẽ khiến bọn họ…
tự mình uống cạn thứ nước bẩn ấy.
35
Thư họa của Kinh thành Tứ Lão được trưng bày tại Xuân Sơn lâu, chấn động một thời, khách khứa tấp nập như mây.
Người ta chờ đợi… cuối cùng cũng đã tới.
Thẩm Đường — đệ nhất tài t.ử Giang Nam.
Hắn là thủ lĩnh phe thanh lưu trong triều, từng nhiều lần dẫn đầu dâng sớ, đàn hặc Tống Sơn.
Lúc này, hắn đang chìm đắm trong b.út mực của Tống Sơn, say mê đến quên mình.
Hắn hỏi ta:
“Chưởng quầy, xin mạo muội hỏi một câu — không biết thư họa này có bán không?”
“Không bán!” ta đáp dứt khoát.
Thẩm Đường tiếc nuối gật đầu:
“Không bán cũng tốt. Nếu thật là ai trả giá cao thì được, ngược lại lại làm nhục nó.”
Ta khẽ cong môi cười:
“Lời Thẩm đại nhân nói rất phải. Nhưng ta không bán, là vì còn một nguyên do khác.
“Nghe nói Thẩm đại nhân đang lo liệu thọ thần cho bệ hạ.
“Dân nữ cả gan, muốn hiến lễ cho thiên gia — dâng thư họa của Tứ Lão, mừng thọ thánh thượng.”
Ánh mắt Thẩm Đường lập tức sáng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng ta cũng phải đưa ra điều kiện.
Ta nói bằng giọng điệu không cho phép từ chối, vừa có lý vừa có tình:
“Dân nữ muốn đích thân dâng lễ lên bệ hạ, bày tỏ tấm lòng kính ngưỡng và chúc phúc vô hạn của bách tính đối với thánh thượng.
“Kính mong Thẩm đại nhân thành toàn.”
Thẩm Đường cười rất vui.
Vốn dĩ đã là một việc tao nhã, nay lại còn thuận theo dân tâm.
Hắn quyết định đem đến cho hoàng đế một niềm kinh hỉ.
36
Những ngày này, Tống Sơn bận rộn đến kiệt sức.
Hắn một tay chống trán, một tay nghe ta nói chuyện, cả người mệt mỏi, trông như đã nhiều ngày không chợp mắt.
Nhiều địa phương xảy ra nạn đói, Sùng huyện là nghiêm trọng nhất.
Ta có ấn tượng — khi ấy lương thực khan hiếm, người lại đông; ăn không đủ đã là chuyện nhỏ, c.h.ế.t đói mới là chuyện thường.
Hắn phải đến Sùng huyện để sắp xếp việc cứu tế.
Sùng huyện cách kinh thành không gần.
Chỉ khi mọi người đều đã nghỉ ngơi, hắn mới có thời gian cưỡi ngựa quay về phủ.
Mở cửa sổ, đến bên ta.
Ta kéo tay áo hắn, ấn hắn xuống giường, đắp chăn cẩn thận.
“Tống Sơn, ngủ cho ngon.”
Lời vừa dứt, hắn đã chìm vào giấc ngủ.
Nhưng bàn tay hắn… vẫn nắm c.h.ặ.t vạt áo ta.
Ta nhẹ nhàng đặt đầu hắn lên đùi mình.
Ta biết — chưa đầy một canh giờ, ta sẽ biến mất.
Chưa bao giờ, ta lại mong thông đạo này có thể mở mãi như lúc này.
Mong rằng chờ đến lúc gà gáy, khi Tống Sơn mở mắt, vẫn còn có thể nhìn thấy ta.
Nhưng thời gian dành cho chúng ta không còn nhiều.
Ta phải khiến hắn sống thật tốt.
Ta nhìn cây cung của Tống Sơn treo trên tường, lặng lẽ xuất thần.
Dù là vị tướng quân tung hoành sa trường,
hay là Tống đại nhân đã cởi giáp về triều,
hắn chưa từng phụ lòng bất kỳ ai.
Vậy nên —
không ai được phép phụ hắn.
37
Đây là lần đầu tiên ta vào cung.
Ngày sinh thần của hoàng đế, bách quan hạ triều đều đến chúc mừng.
Ta với thân phận một dân thường, dâng thư họa, cúi đầu mừng thọ thiên t.ử.
Trên long ỷ, hoàng đế đã già nua, tóc bạc mắt mờ.
Tuyên vương, với dáng vẻ tân quân tương lai, đứng hầu bên cạnh.
Hắn gầy gò, da trắng, dáng dấp thư sinh nho nhã, so với Tống Sơn lại có phần dễ khiến người ta sinh thiện cảm hơn.
Nhưng ta biết, dưới lớp mặt nạ ôn hòa như gió xuân ấy, là nanh vuốt dữ tợn.
Ta dập đầu, hành lễ, nói những lời ca tụng theo khuôn phép.
Xong phần hình thức, liền dâng lên cuộn trục.
Hai tên nội thị từ hai đầu chậm rãi kéo mở.
Giấy trắng mực đen, nét chữ cứng cáp như du long bay lượn, sống động hiện ra trước mắt.
Đôi mắt vốn đục mờ của hoàng đế dần dần mở lớn.
Khóe mắt ta liếc thấy sắc mặt Tuyên vương từ trắng chuyển sang xanh.
Hoàng đế cất giọng vang như chuông đồng:
“Chữ hay. Chữ như người. Các khanh cùng xem.”
Nội thị xoay cuộn trục, hướng về phía quần thần văn võ và dân chúng đến chúc thọ.
Thẩm Đường bước lên, đọc thành tiếng từng câu từng chữ:
“Gọi dậy vầng trăng sáng khắp trời,
soi tấm lòng băng tuyết trong ta.
Trăm sông cuồn cuộn chảy…”
“Đây là thơ của Tân Gia Hiên. Nét b.út này phối cùng thi từ ấy, quả thực là tuyệt phối.
“Không có chính khí, không có tài kinh thế, không có cảnh giới khoáng đạt, không có tấm lòng son sắt báo quốc — tuyệt đối không thể viết ra bức chữ này.”
Nhất Thời Nhất Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.