Còn ngươi,
chỉ từ bi với chính mình,
trốn trong chùa,
để hổ lang ngang nhiên tung hoành thiên hạ.
Nếu trong ngươi còn có huyết tính,
trong lòng còn có hoa lửa,
thì nên cởi bỏ tăng bào,
đi tranh một lần long bào.
Vì vạn dân — đổi mệnh!”
68
Tống Sơn xem xong, đứng sững tại chỗ.
TruyenLau.com
Ta lắc nhẹ ống tay áo hắn, nói:
“Nếu ngài khó mở miệng,
không mắng ra lời,
Đọc truyện tại TruyenLau.com
thì cứ đem mấy tờ giấy này đưa thẳng cho thái t.ử xem.
Ta đã ghi tên rồi —
thảo dân, xú nha đầu. TruyenLau
Thái t.ử có giận,
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
cũng không truy được đến ta đâu.”
Tống Sơn quay đầu lại,
hai tay nâng mặt ta lên,
hôn mạnh một cái.
Như thể vừa tìm được nguồn linh cảm vô tận.
“Ngày mai ta sẽ lên núi,
khiến huynh ấy hồi tâm chuyển ý!”
69
Vài ngày sau, Tống Sơn trong mắt ta đã hoàn toàn khác.
Ánh sáng trong mắt hắn rực rỡ đến mức,
là thứ ta chưa từng thấy bao giờ.
Ta biết —
sẽ có một người kề vai sát cánh cùng hắn,
đi thực hiện lý tưởng cả đời của họ.
Tống Sơn nói:
Thái t.ử tính tình cao ngạo,
từ nhỏ đã được nuôi nấng trong nhung lụa,
chưa từng chịu uất ức,
cũng chưa từng gặp bất công.
Vì thế, biến cố năm xưa
khiến hắn không thể nào tiêu hóa nổi,
chỉ muốn trốn chạy,
rời xa cuộc đời trần tục đầy thất vọng.
Nhưng trái tim hắn chưa từng thật sự c.h.ế.t.
Tống Sơn đuổi theo mắng suốt mấy ngày,
lại đ.á.n.h nhau với hắn một trận.
Ngọn hoa lửa trong lòng thái t.ử
lúc này mới được thắp sáng trở lại.
Hắn tự cười chính mình:
Đã không sợ hiến tế sinh mệnh
để bảo vệ quốc gia và bách tính,
vậy cớ sao lại không chịu nổi
vài phần uất ức, bất công?
May mà hắn chưa bị vận mệnh trêu đùa thêm lần nữa,
chưa chọn con đường mê muội trầm luân.
Hoa có ngày nở lại,
người thì không có tuổi trẻ lần hai.
Hắn muốn cùng Tống Sơn,
dây dưa tranh đấu với cõi đời này suốt một kiếp,
để đổi lấy phúc chỉ cho càng nhiều người hơn.
70
Sắc đỏ trên chiếc nhẫn đã nhạt đi rất nhiều.
Mảng lục ngọc lan rộng,
khiến đầu ngón tay ta và cả tim ta,
đều thấy mát lành.
Màu xanh ấy là hy vọng, là sinh cơ,
là đường sinh mệnh của Tống Sơn.
Ta nắm c.h.ặ.t chiếc nhẫn.
Lúc này,
chỉ còn một việc cuối cùng.
Phải nhanh ch.óng tìm được chứng cứ
về việc hoàng hậu và thái t.ử năm xưa bị vu oan.
Chỉ như vậy,
thái t.ử mới có thể trở lại Đông Cung.
Ta và Tống Sơn,
thái t.ử và Vân Trung Thất Vệ,
đều đang dốc sức tìm chứng cứ.
Không ngờ —
Tuyên Vương bỗng phái người truyền tin.
Hắn nói,
sẽ đến Xuân Sơn Lâu của ta.
71
Xe ngựa của Tuyên Vương dừng lại trước cửa Xuân Sơn Lâu.
Hắn dùng giọng điệu hòa nhã mà nói:
“Bách tính đều bảo, Xuân Sơn Lâu các ngươi có một vị đầu bếp rất giỏi.
Hôm nay bản vương cũng đặc biệt đến nếm thử.”
“Cung nghênh Tuyên Vương giá lâm.
Thần nữ lập tức đi sắp xếp.”
Ta khom người hành lễ.
Nói là vào hậu trù thu xếp,
nhưng thực ra chỉ là làm bộ.
Người của Tuyên Vương, một tuần trước đã lục soát Xuân Sơn Lâu từ trên xuống dưới.
Kết cấu trong lầu, lai lịch nhân sự — không sót thứ gì.
Hôm nay lại càng âm thầm mang toàn bộ nguyên liệu và đầu bếp từ vương phủ tới,
chiếm trọn hậu trù của Xuân Sơn Lâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thứ họ muốn,
là an nguy tuyệt đối của Tuyên Vương.
Ta liếc nhìn Ngưu Tam.
Hắn mang vẻ mặt thất lạc.
Ngưu Tam ngày thường thích nhất là bắt chuyện với người trong cung,
ước mơ lớn nhất đời này
là được vào Ngự Thiện Phòng làm việc,
vinh hiển tổ tông.
Hôm nay không có cơ hội trổ tài trước mặt Tuyên Vương,
trong lòng hẳn vô cùng tiếc nuối.
Hắn lén kéo ống tay áo ta, thì thầm:
“Chưởng quỹ, trong nội viện không phải có tiểu trù sao?
Ta muốn vào đó, tự tay nấu một bữa.”
Ta an ủi hắn:
“Tuyên Vương có đầu bếp riêng.
Hắn sẽ không ăn đồ ngươi nấu đâu.”
Hắn nói:
“Ta biết.
Nhưng ta đợi ngày hôm nay, đã rất lâu rồi.”
72
Tuyên Vương vừa dùng bữa, vừa liên tục khen ngợi.
Diễn xuất của hắn, quả thật đã đến mức lô hỏa thuần thanh.
Món ăn do chính đầu bếp của mình nấu,
sao hắn có thể không biết?
Vậy mà vẫn làm ra vẻ,
như đến dân gian ăn quà,
cùng dân vui thú.
Rất lâu sau,
hắn đặt đũa xuống,
ra hiệu cho mọi người lui ra,
chỉ giữ lại mình ta bồi tiếp.
Lúc này,
ánh mắt hắn mới đổi sang âm lãnh, hiểm độc.
Hắn hỏi ta:
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
“Chưởng quỹ Xuân Sơn Lâu — Xuân Nương.”
Hắn lại hỏi:
“Ngươi và Tống Sơn, là quan hệ gì?”
Ta đáp:
“Không có quan hệ gì.
Chỉ là, bách tính từng chịu ân huệ của Tống đại nhân rất nhiều,
ta chỉ là một trong số đó.”
Tuyên Vương cười lớn.
Trong đôi mắt sắc như chim ưng,
lộ ra vẻ xảo trá khiến người ghê tởm.
“Tống Sơn… không ngờ a,
quả nhiên là phong lưu.”
Hắn mở một chiếc rương,
lấy ra mấy bức họa,
đặt trước mặt ta.
Trong tranh —
toàn bộ đều là ta.
Tống Sơn vốn tinh thông hội họa,
trong tranh ta không chỉ sống động như thật,
mà còn thần thái lay động lòng người.
Những bức tranh này…
hắn vẽ lúc nào?
Vì sao lại rơi vào tay Tuyên Vương?
Không ổn rồi.
Trước đó,
chính Tuyên Vương là người tịch biên gia sản.
Di vật và phủ đệ của Tống Sơn,
dường như cũng đều do hắn bảo quản.
Những bức họa này,
là Tống Sơn vẽ sau khi gặp ta.
Rồi lại…
xuất hiện trong “di vật” của Tống Sơn.
Ta còn đang trầm tư,
cổ tay bỗng bị Tuyên Vương vặn mạnh.
Hắn nheo mắt,
chăm chăm nhìn chiếc nhẫn trên tay ta:
“Đến cả thánh vật phụ hoàng ban thưởng hắn cũng đưa cho ngươi,
ngươi còn nói là không có quan hệ?”
Ta dùng sức giằng tay ra khỏi bàn tay lạnh lẽo của hắn.
Có nói cho ngươi thì sao?
“Tống Sơn —
là người thân yêu nhất đời ta.”
73
“Người thân yêu nhất?”
“Ra là vậy.”
“Nghe nói, thánh vật của Phật quốc,
chỉ cần hận khắc cốt, yêu khắc cốt,
liền có thể đổi mệnh.”
“Vậy nên sau khi Tống Sơn c.h.ế.t,
ngươi đã dùng tà thuật gì,
Mà luôn luôn hãm hại ta?”
Từng chữ từng chữ của Tuyên Vương vang vọng trong Xuân Sơn Lâu trống trải,
khiến người nghe lạnh sống lưng.
“Từ ngày Xuân Sơn Lâu tà khí này xuất hiện,
ta dường như mỗi ngày đều âm thầm đ.á.n.h mất thứ gì đó.
Nhất Thời Nhất Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.