Nhất Thời Nhất Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Thời Nhất Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 21

83

 

Vị Y Tiên bị ép hành thích rồi c.h.ế.t oan ấy,

chính là ca ca song sinh của sư phụ ta.

 

Y tiên lấy y thuật cao siêu làm kế sinh nhai.

Còn sư phụ ta thì chỉ thích những con đường bên lề —

như dịch dung và dùng độc,

như khí công và nấu ăn.

 

Vì thế, từ nhỏ ông đã rời nhà đi xa, lang bạt khắp nơi.

 

Hoàng hậu tìm được Y Tiên, mời vào cung chữa bệnh cho hoàng đế.

Nhưng Tuyên Vương lại ngấm ngầm dùng tính mạng cả nhà già trẻ để uy h.i.ế.p y tiên,

ép ông giả vờ hành thích.

 

Y tiên không còn lựa chọn,

cuối cùng c.h.ế.t dưới lưỡi đao của Hàn Sung.
TruyenLau
 

Nhưng Tuyên Vương vẫn không buông tha cho gia quyến y tiên.

Lấy danh nghĩa thân nhân thích khách,

tru di cửu tộc.

  Đọc truyện tại TruyenLau.com

Sư phụ ta từng liều mình kêu oan,

nhưng bị người của Tuyên Vương chặn lại, đ.á.n.h c.h.ế.t rồi chôn sống.

 

Ông nói, ca ca ông biết rõ ông hay gây họa.

Trước khi ông rời nhà, TruyenLau.com

y tiên đã lén đặt vào hành trang của ông một viên đan d.ư.ợ.c có thể cải t.ử hoàn sinh.

 

Đó là tâm huyết cả đời của y tiên,

trên đời chỉ có duy nhất một viên.

 

Chính nhờ nuốt viên t.h.u.ố.c ấy,

sư phụ ta mới bò ra được khỏi đống mồ,

rồi gặp được ta.

 

Sau khi chia tay ta,

ông dịch dung đổi dạng, danh mai ẩn tích,

làm một đầu bếp vô danh ở Xuân Phong Lâu,

lặng lẽ chờ cơ hội báo thù.

 

84

 

Tống Sơn nói với ta,

tai mắt của Tuyên Vương trong cung rất nhiều, thế lực lại lớn.

 

Nhờ Thẩm Đường và công chúa âm thầm hỗ trợ,

chàng mới có thể đưa Thái t.ử và sư phụ ta vào cung,

để hoàng đế nhìn thấy chân tướng năm xưa.

 

Bao nhiêu năm đã trôi qua,

nhân chứng và vật chứng có thể chỉ thẳng vào Tuyên Vương

đã sớm bị hắn xóa sạch không còn.

 

Nhưng khuôn mặt của sư phụ ta,

chính là bằng chứng rõ ràng nhất.

 

Ông giống hệt y tiên,

không sai một nét.

 

Chỉ riêng nỗi oan khuất chồng chất ấy,

đã khiến hoàng đế tin được năm phần.

 

Năm phần còn lại,

là Tuyên Vương tự chui đầu vào rọ.

 

Sư phụ ta giả làm ác quỷ đòi mạng,

Tuyên Vương bị dọa đến nửa sống nửa c.h.ế.t,

coi như tự mình khai nhận.

 

Từ đó về sau,

tinh thần hắn dần dần rối loạn.

 

Ta nghĩ,

nếu con người thật sự có số mệnh của riêng mình,

thì ở bất kỳ thời không nào,

kết cục của Tuyên Vương

đều là ngã từ nơi cao nhất xuống,

làm nhiều việc ác ắt tự chuốc diệt vong.

 

Điên.

 

Có lẽ là lòng từ bi cuối cùng của ông trời,

cũng có thể là hình phạt tàn nhẫn hơn cả cái c.h.ế.t.

 

85

 

Ta đưa tay xoa lên mái tóc rối như tổ chim của Tống Sơn,

cười trêu chàng,

chẳng lẽ là bị Tuyên Vương phát điên rồi túm lấy?

 

Chàng dùng sức ôm c.h.ặ.t ta vào lòng,

không nói một lời.

 

Ta biết,

chàng đang lo cho ta,

cũng lo cho tương lai của chúng ta.

 

Cho nên mới đến mức vò nát cả da đầu.

 

86

 

Tháng năm, năm Khánh Ninh thứ bốn mươi.

 

Trong dòng thời gian của Tống Sơn,

Bắc Lương tập kết binh lực, áp sát biên cảnh.

 

Lần này,

người cùng chàng xuất chinh,

là Thái t.ử.

 

Thái t.ử trực tiếp đặt hổ phù vào tay Tống Sơn,

bảo chàng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

muốn đ.á.n.h thế nào, tùy chàng quyết định.

 

Thái t.ử có thể phối hợp cùng Tống Sơn,

kéo chân Thương Sóc,

giả vờ nghị hòa,

để tranh thủ thời gian cho Tống Sơn tập kích Vương đình Bắc Lương.

 

Ngài để Tống Sơn tự chọn những binh sĩ và dũng tướng tinh nhuệ nhất.

Chuẩn bị cho chàng v.ũ k.h.í tốt nhất, lương thảo đầy đủ nhất.

 

Thái t.ử không phải Tuyên Vương.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Ngài cùng Tống Sơn sát cánh ra trận,

là có thể giao phó sinh t.ử, trao lưng cho nhau.

 

Nhưng lòng ta vẫn còn một tia bất an.

 

Bởi vì trên chiếc nhẫn,

vẫn còn một sợi m.á.u đỏ mảnh như tơ.

 

87

 

Ngày mai, Tống Sơn sẽ theo quân xuất chinh.

 

Đây là đêm cuối cùng chàng ở trong nhà.

Cũng có thể là lần cuối cùng ta và chàng gặp lại.

 

Đợi đến ngày mười tháng tám năm Khánh Ninh thứ bốn mươi,

khi Tống Sơn hoàn toàn vượt qua ranh giới sinh t.ử,

vận mệnh của ta, cũng sẽ bị viết lại.

 

Chúng ta vốn dĩ là nhân quả của nhau.

 

Đối với vận mệnh của ta,

Tống Sơn là nhân, ta là quả.

Nếu chàng không c.h.ế.t uổng ở chợ rau,

ta sẽ không nhặt được chiếc nhẫn mở ra thời không.

Ta sẽ không mang tên Xuân Nương,

cũng không có Xuân Sơn Lâu.

 

Còn trong ký ức của Tống Sơn,

ta là nhân, chàng là quả.

Nếu ta chưa từng mở thông đạo,

Tống Sơn của năm Khánh Ninh ba mươi bảy

sẽ không bao giờ gặp ta.

Mọi ký ức liên quan đến ta,

đều sẽ biến mất khỏi tâm trí chàng.

 

Chàng g.i.ế.c Hàn Sung.

Chàng thay đổi số phận của công chúa và Thẩm Đường.

Chàng rửa oan cho Thái t.ử.

Chàng ép Tuyên Vương phát điên.

 

Tất cả đều là chuyện do chính tay chàng làm ra,

chỉ là không còn dấu vết của ta nữa.

 

88

 

Một canh giờ.

 

Vừa ngắn, lại vừa dài.

 

Ngắn đến mức không thể gánh nổi tất cả hỷ nộ ái ố của nửa đời còn lại.

Dài đến mức tựa như đã cùng người mình yêu sống trọn một kiếp.

 

Ta liếc thấy trong hành trang của Tống Sơn,

một cuộn tranh nhô ra.

Mở ra xem,

là chân dung của ta,

chính là một trong những bức Tuyên Vương từng mang đến hôm ấy.

 

Ta cười trêu chàng,

ra trận còn mang theo thứ này,

không sợ thuộc hạ chê cười sao?

 

Chàng nói, không sợ.

 

Chàng đã vẽ rất nhiều, rất nhiều.

Đã cho người mang theo,

đi khắp thiên hạ tìm ta.

 

Chỉ cần ta và chàng cùng tồn tại dưới một bầu trời sao,

dù lên trời xuống đất,

chàng cũng sẽ tìm được ta.

 

Thì ra,

bao nhiêu bức họa ấy,

đều là để tìm ta.

 

Thật là ngốc.

Không biết Trạng Nguyên như chàng thi đỗ bằng cách nào.

 

Năm Khánh Ninh thứ bốn mươi,

trước khi gặp chàng,

ta sao có thể là dáng vẻ trong tranh?

 

Ta chỉ là một kẻ ăn mày tóc rối như cỏ khô.

 

Ngay cả ta,

cũng không nhớ nổi

sau năm Khánh Ninh ba mươi bảy,

ta ở đâu,

ta trông ra sao.

 

Chàng thì làm sao tìm được ta?

 

Nhưng ta không muốn dội gáo nước lạnh vào chàng.

 

Không ai muốn quên đi,

cũng không ai muốn đ.á.n.h mất

người đã khắc cốt ghi tâm trong đời mình.

 

Chúng ta đều đang vùng vẫy trong tuyệt lộ.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu