Nhất Thời Nhất Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Thời Nhất Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 3

Mà là một màu vàng rực khắp tầm mắt.

 

Bên tai ta lập tức náo loạn.

 

Tú bà kêu la thất thanh.

 

“Trời ơi! Là vàng!”

 

“Ít nhất cũng phải vạn lượng!”

 

“Ghê gớm thật!”

 

06

 

Ta chắp tay vái vị thần tài của mình.

 

“Tống Sơn, ngài khách sáo quá rồi! Ngần ấy bạc, mua cả Xuân Phong lâu cũng dư sức.”
TruyenLau.com
 

“Ta không biết giá chuộc thân là bao nhiêu, nên cứ để nhiều một chút.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tống Sơn lúc không nghiêm túc, lại càng khiến người ta yêu thích.

 

Có số tiền này, ta không chỉ được tự do, mà còn có phú quý.

 

Ta còn nói với Tống Sơn rằng, số tiền ấy ta đã tiêu hết rồi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
 

Bởi vì… quả thực ta đã mua lại Xuân Phong lâu.

 

Ta đưa cho tú bà một khoản, để bà về quê dưỡng già.

 

Lại chuộc thân cho tất cả các cô nương.

 

Ai muốn đi thì cứ đi.

 

Ai muốn ở lại, thì cùng ta vinh nhục có nhau, cùng nhau kiếm chút tiền mồ hôi.

 

Ta định biến thanh lâu này thành một đại t.ửu lâu.

 

Tên cũng đổi rồi.

 

Từ Xuân Phong lâu, đổi thành Xuân Sơn lâu.

 

Tống Sơn gật đầu mỉm cười.

 

“Cái tên này đổi hay lắm. Không làm gió liễu phất phơ, mà làm núi cao sừng sững.”

 

Ta nói:

 

“Ta đâu có nghĩ nhiều như vậy.

 

“Chỉ là cảm thấy, đã dùng tiền của ngài, thì nhất định phải đặt tên của ngài lên.

 

“Mấy ngày nay vừa khai trương, làm ăn tốt đến lạ.

 

“Khách ra vào không ngớt, ta mệt đến mức chỉ muốn nằm bẹp trên giường.

 

“Chỉ tiếc, Xuân Sơn lâu lại ở trong tương lai của ngài.

 

“Nếu có lãi, ta cũng chẳng biết chia cho ngài thế nào.”

 

Đôi mắt Tống Sơn cong cong như vầng trăng non.

 

“Làm thêm vài đàn pháp sự, đốt thêm chút giấy tiền, là đủ rồi.”

 

Ánh sáng nơi đáy mắt hắn khẽ dừng lại trên gương mặt ta.

 

Khiến l.ồ.ng n.g.ự.c ta vừa nóng, vừa đau.

 

Ta vươn tay, che c.h.ặ.t lấy miệng hắn.

 

“Tống Sơn, những gì xảy ra ở chợ rau… sẽ không phải là tương lai của ngài.”

 

Lần này, đã có ta ở đây.

 

07

 

Hết đông lại hạ.

 

Xuân Sơn lâu đã trở thành t.ửu lâu được ưa chuộng nhất kinh thành.

 

Dẫu sao, ở Xuân Sơn lâu, người bưng trà rót nước không phải là tiểu nha hoàn hay tiểu nhị tầm thường.

 

Có duyên, còn có thể gặp lại những hoa khôi từng vang danh một thời.

 

Ta còn đặc biệt mời thầy về dạy các cô nương gảy đàn, ca khúc.

 

Tiếng lành ý nhã, giúp gột rửa lòng người.

 

Nhưng cho dù cô nương có xinh đẹp đến đâu, cũng chỉ được ngắm từ xa, tuyệt đối không thể chạm vào.

 

Bởi vì chưởng quầy — chính là ta — đích thân phụ trách việc an bảo.

 

Xuân Sơn lâu, một mặt giúp ta kiếm về từng núi bạc.

 

Mặt khác, cũng là đầu mối thu thập đủ loại tin tức.

 

Phàm là chuyện liên quan đến Tống Sơn, hễ tên tiểu nhị nào nghe được, đều sẽ âm thầm để tâm, báo lại cho ta.

 

Còn ta, cũng cố ý kết giao với các vị đạt quan quý nhân thường lui tới Xuân Sơn lâu.

 

Dần dần tra rõ được đầu đuôi việc năm xưa Tống Sơn mang tội chịu hình.

 

Thấy ta đang ngẩn người, Tống Sơn đặt quyển sách trong tay xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn nhấc thước lên, khẽ gõ vào mu bàn tay ta: “Lại lười biếng nữa rồi!”

 

Đó đều là ta tự chuốc lấy.

 

Chính ta nài nỉ Tống Sơn dạy ta đọc sách.

 

Mỗi ngày một canh giờ, phần lớn thời gian là hắn đọc sách, còn ta chép sách.

 

Chép đến mức ngón tay đau nhức, cầm b.út còn mệt hơn cả đ.á.n.h nhau.

 

“Ngài đã đỗ Trạng nguyên rồi, chẳng lẽ không phải chép mấy trăm rương sách sao?” ta than thở.

 

“Không có. Ta xem qua là nhớ.”

 

Ta nghiến răng liếc hắn một cái đầy oán niệm.

 

Nhưng nghiêm sư mới xuất cao đồ.

 

Giờ đây ta đã có thể đọc hiểu toàn bộ sổ sách, khế ước liên quan đến Xuân Sơn lâu.

 

Tuy chữ viết còn xấu, nhưng cũng đủ để muốn viết gì thì viết nấy.

 

Lúc này, trên tờ giấy trước mặt ta, chỉ có một cái tên.

 

Hàn Sung.

 

Ta đưa tờ giấy tới trước án thư của Tống Sơn.

 

08

 

Hàn Sung?

 

Tống Sơn nói, hắn vốn chỉ là một thị vệ trong hoàng thành, nhưng thăng chức cực nhanh.

 

Chỉ là nhanh thôi sao?

 

Ta nói với Tống Sơn, hắn sớm đã trở thành Thống lĩnh Cấm quân.

 

Chẳng bao lâu sau khi Tống Sơn c.h.ế.t, hắn cưới công chúa, trở thành phò mã đương triều.

 

Tống Sơn mang tội phản quốc, nhiều lần dâng biểu kêu oan, nhưng thiên t.ử vẫn không chịu triệu kiến.

 

Có mấy vị công công tới Xuân Sơn lâu ăn uống, bị ta dỗ cho say mèm, mới lỡ miệng nói ra chân tướng.

 

Thiên t.ử đâu phải không muốn gặp?

 

Rõ ràng là vị thống lĩnh cấm quân này đã phong tỏa toàn bộ tin tức trình lên thiên thính.

 

Chính hắn, đã khiến Tống Sơn ngay cả cơ hội biện giải cũng không có.

 

Dù hắn là kẻ đứng sau bày mưu, hay chỉ là con d.a.o trong tay người khác, cũng đều phải trừ bỏ.

 

Chỉ là không ngờ, ngay ngày hôm sau, Hàn Sung đã xuất hiện tại Xuân Sơn lâu của ta.

 

Tống Sơn hẳn vẫn còn đang tính toán đối phó với hắn ra sao.

 

Còn ta lúc này, lại đang tận mắt nhìn thấy dáng vẻ tiểu nhân đắc chí của hắn trong tương lai.

 

Ngồi tại nhã tọa tốt nhất của Xuân Sơn lâu, sai ta đích thân dâng trà.

 

09

 

Ta không giống Tống Sơn — từ nhỏ đã thấy những người quanh mình lúc nào cũng treo hai chữ ‘nho nhã’ trên mặt.

 

Treo mãi treo mãi, đến mức trông như thật sự nho nhã.

 

Còn những người ta gặp từ bé, đều là hạng tam giáo cửu lưu.

 

Lâu ngày, ta quen thuộc mùi hạ lưu trên người bọn họ.

 

Hàn Sung, cho dù khoác một thân lụa là tinh xảo, tay phe phẩy chiếc quạt thủy mặc.

 

Ta vẫn ngửi ra được cái mùi chẳng đứng đắn trên người hắn.

 

Hắn hẳn cho rằng ta cũng chẳng đàng hoàng gì.

 

Cho nên khi thấy ta, hắn cũng không định che giấu.

 

Vừa đưa tay ra, đã kéo ta ngồi sát bên hắn.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Dùng bàn tay như móng heo ấy, vuốt ve sống lưng ta.

 

“Bà chủ xinh đẹp, đã nghe danh từ lâu, quả đúng là tuyệt sắc nhân gian.”

 

Ta vốn định dùng nước sôi trong ấm trà mà tạt lên lớp da heo của hắn.

 

Nhưng hiện tại… chưa phải lúc.

 

Hắn là Thống lĩnh Cấm quân, thân phận cao cao tại thượng.

 

Bên ngoài Xuân Sơn lâu, đứng kín hộ vệ của hắn.

 

Vì thế, ta đành mỉm cười, cung kính dâng trà.

 

“Danh tiếng đại thống lĩnh vang khắp kinh thành, tiểu nữ từ lâu đã ngưỡng mộ.”

 

Hắn cười to, giọng điệu phóng đãng.

 

“Bà chủ xinh đẹp, người đẹp giọng ngọt. Ta cũng chẳng vòng vo.”

 

“Nàng theo ta, làm một phòng thiếp thất, thế nào?”

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu