Nhất Thời Nhất Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Thời Nhất Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 17

Điều đó — ta biết.

 

Lần đầu tiên đến chùa Tín Thủ, ta đã cảm thấy có điều bất thường.

 

Ngôi chùa ấy, ngoài Vân Trung Thất Vệ, chỉ có một vị tăng nhân bế quan tu hành — Tịnh An.

 

Vân Trung Thất Vệ được Tống Sơn an bài trấn giữ tại đây, đủ để thấy — Tịnh An là người vô cùng quan trọng đối với hắn.

 

Ta từng dò hỏi, năm xưa thái t.ử rơi xuống vực, nhưng t.h.i t.h.ể không rõ tung tích.

 

Vì thế ta hoài nghi — Tịnh An rất có thể chính là thái t.ử.

 

Cho đến một ngày, ta nghe thấy tiếng đàn văng vẳng từ phòng Tịnh An trong chùa Tín Thủ.

 

Thần vận đầu ngón tay ấy — gần như giống hệt tiếng đàn của Tống Sơn. Website TruyenLau.com

 

Khi ấy ta mới dám khẳng định:

 
TruyenLau.com
Tịnh An chính là thái t.ử.

 

Tống Sơn nói, đàn cầm của hắn là do thái t.ử dạy.

 
Website TruyenLau.com
Khúc Cao Sơn Lưu Thủy — thái t.ử chính là tri âm hắn đã nhận từ thuở nhỏ.

 

Ta không hiểu thế nào là cao sơn lưu thủy.

 

Nhưng tai ta rất thính.

 

Ta sẽ không nghe lầm.

 

63

 

Ta tìm đến Trần Minh để xác nhận, hắn không hề phủ nhận.

 

Hắn còn nói cho ta biết —

 

Năm ấy, thái t.ử bị Hàn Sung truy đuổi đến bờ vực, lòng tro nguội lạnh, liền nhảy xuống vách núi tự tận.

 

Sau đó được một vị tăng nhân cứu sống.

Khi tỉnh lại, thái t.ử liền quyết ý quy y cửa Phật.

 

Bởi sau khi rơi vực không tìm được t.h.i t.h.ể, nên Tống Sơn vẫn chưa từng từ bỏ.

 

Hắn tìm rất lâu, cuối cùng tìm được thái t.ử tại chùa Tín Thủ.

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Nhưng lúc ấy, thái t.ử đã là Tịnh An.

 

Mặc cho Tống Sơn khuyên nhủ thế nào, Tịnh An chỉ nói một câu:

 

“Ta chỉ là Tịnh An,

không còn để tâm đến ân oán trần thế.”

 

Tống Sơn một mình xuống núi.

 

Nhưng để lại Vân Trung Thất Vệ.

 

Hắn căn dặn:

dù bên ngoài có xảy ra chuyện gì,

bọn họ cũng phải ở lại nơi này, bảo hộ thái t.ử suốt một đời bình an.

 

64

 

Tống Sơn nói, Trần Minh vốn trầm ổn nhất, xưa nay kín miệng như bưng.

Vậy mà với ta, lại biết gì nói nấy.

 

Ta bảo — chuyện đó là lẽ đương nhiên.

 

Bởi ta đã nói với Trần Minh rằng:

 

“Công t.ử các ngươi hạ lệnh,

chưa bao giờ nghĩ cho bản thân mình.

 

Sau này, nếu là ta ra lệnh,

người đầu tiên ta nghĩ đến, sẽ là ngài ấy.”

 

Đã là Vân Trung Thất Vệ thề c.h.ế.t bảo vệ người nhà họ Tống,

ta nghĩ — bọn họ càng sẵn lòng nghe ta sai khiến.

 

Sự thật đã bày ra trước mắt.

 

Tống Sơn mang tội danh gì, có rửa được hay không — đã không còn quan trọng.

 

Chỉ cần Tuyên Vương đăng cơ,

mà Tống Sơn vẫn tiếp tục làm việc cho triều đình,

thì mỗi ngày hắn đều sống trong hiểm nguy.

 

Đối mặt với một quân vương không tin hắn, thậm chí còn hãm hại hắn,

dù hắn không c.h.ế.t vào năm Khánh Ninh bốn mươi,

thì cũng sẽ c.h.ế.t vào một sớm một chiều nào đó trong tương lai.

 

T.ử cục của hắn — chính là Tuyên Vương.

 

Vì muốn bảo vệ hắn,

ta phải bảo vệ hắn cả một đời thuận lợi.

 

Bảo vệ hắn luôn có minh quân tín nhiệm và che chở.

 

Bảo vệ lý tưởng của hắn, có thể thực hiện trọn vẹn.

 

Ta kéo tay Tống Sơn lại, hỏi hắn còn nhớ ván cờ lần trước hay không.

 

Nếu trước mắt là t.ử cục,

ta không đấu nổi nước cờ đen cuối cùng,

vậy thì ta sẽ đổi nó thành quân trắng.

 

Để quân trắng ấy cùng ta,

bảo vệ Tống Sơn — trắng trong như tuyết, chính trực như ngọc.

 

65

 

Ta bảo Tống Sơn lên núi thêm một lần,

đi khuyên thái t.ử liên thủ cùng hắn.

 

Tịnh An của hôm nay,

vô tận hối hận, vô cùng đau đớn,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

ta đều đã tận mắt nhìn thấy.

 

Ta vốn đã định ép Thương Sóc nói ra chân tướng,

nhưng chân tướng này,

ta muốn Tịnh An cùng ta nghe.

 

Ta muốn xem —

hắn có phải là quân trắng ta cần hay không.

 

May thay,

hắn không khiến ta thất vọng.

 

Ta chưa hiểu hắn nhiều.

 

Nhưng ta biết —

hắn tuyệt đối sẽ không giống Tuyên Vương,

tuyệt đối không làm tổn thương Tống Sơn.

 

66

 

Tống Sơn cúi đầu, trầm giọng nói:

 

“Nhưng… thái t.ử đã từ chối ta rồi.

Tâm xuất gia của huynh ấy đã quyết.”

 

Haiz…

 

Nam nhân các ngươi, đúng là dài dòng lề mề.

 

Ta đ.ấ.m thẳng một quyền vào n.g.ự.c Tống Sơn:

 

“Hắn từ chối, ngài liền một mình xuống núi?

Ngài không biết đuổi theo đến cùng sao?

 

“Rõ ràng là trách nhiệm của hai người quân thần.

Rõ ràng là lý tưởng chung của hai huynh đệ.

 

“Thịnh thế thái bình, sơn hà vô sự —

dựa vào đâu lại để một mình ngài gánh vác?”

 

Tống Sơn chớp chớp mắt.

Xoa xoa n.g.ự.c.

 

Hình như… ta ra tay hơi nặng.

 

Nhưng lúc này không rảnh đau lòng,

ta phải tiếp tục tẩy não hắn:

 

“Tống Sơn,

nếu nói không thông — ngài cứ mắng!”

 

“Mắng… thái t.ử?”

 

“Đúng.

Hôm nay ta đã mắng Tịnh An rồi.

Mắng đến mức hắn khóc ròng ròng.

 

“Hắn nói —

nếu sớm có người mắng tỉnh hắn như vậy,

thì hắn nhất định không ôm hận cả đời.

 

“Đệ đệ hắn yêu thương nhất,

cũng sẽ không c.h.ế.t uổng.”

 

Ta thấy Tống Sơn một mặt không dám tin,

liền đưa xấp giấy ta vừa viết chi chít khi nãy tới trước mắt hắn:

 

“Tống đại nhân,

ngài xem qua đi.

Hôm nay ta chính là mắng như thế.

 

“Ngài cứ theo đó mà làm,

vẽ mèo theo hổ là được.”

 

Tống Sơn cúi đầu xem mấy trang,

e rằng không tin nổi vào mắt mình:

 

“Xuân Nương…

hôm nay nàng thật sự mắng như vậy sao?

 

“Uổng cho pháp hiệu của ngươi là Tịnh An.

Lục căn thật có thể tịnh ư?

Lương tâm thật có thể an ư?”

 

67

 

Đại khái, chính là mắng như vậy.

 

Thật ra, cho dù không phải vì Tống Sơn,

thì với thân phận một thường dân, ta cũng muốn mắng:

 

“Ngươi miệng thì nói

ngày ngày quỳ trước Phật,

cầu phúc cho quốc gia, cho lê dân.

 

Nhưng quốc gia đang chịu khổ vì chiến tranh,

bách tính đang chịu khổ vì đói rét,

trung lương trong triều bị hãm hại đến c.h.ế.t.

 

Những cái đầu ngươi dập,

những quyển kinh ngươi tụng —

rốt cuộc có ích gì?

 

Ngươi là hoàng t.ử,

sinh ra đã mang mệnh làm hoàng đế,

vậy mà lại cố tình không làm.

 

Phó mặc cho một kẻ ích kỷ độc ác bước lên ngai vàng.

 

Hại c.h.ế.t đứa đệ đệ mà ngươi yêu thương nhất,

lại còn tiếp tục để hắn hại thương sinh.

 

Phật tổ từ bi với chúng sinh,

từng lấy thân nuôi hổ.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu