Nhất Thời Nhất Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Thời Nhất Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 15

55

 

Ba ngày sau, ta đã đứng chờ trước cửa Xuân Sơn lâu từ sớm.

 

Ta nói, người gảy đàn là bậc đại sư, không thích đông người quấy nhiễu.

 

Thương Sóc quả không hổ danh là đệ nhất dũng sĩ Bắc Lương, đúng hẹn một mình đến.

 

Ta dẫn hắn vào nội viện, cho ngồi cạnh một chiếc bàn, đối diện cách vài bước là lương đình bát giác.

 

Thương Sóc liếc nhìn vào đình, hừ lạnh một tiếng:

 

“Sao lại là một hòa thượng?”

 

Ta mỉm cười đáp:

 

“Tịnh An đại sư, tiếng đàn tuyệt diệu. Khúc ngài muốn nghe, ông ấy nhất định gảy được.”

  TruyenLau

Tịnh An vừa trông thấy chúng ta, thần sắc lập tức biến đổi.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cũng chẳng lạ.

 

Hắn là người ta sai người lừa đến, đương nhiên không ngờ rằng sẽ gặp ta và Thương Sóc tại đây.

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thương Sóc lấy từ trong n.g.ự.c ra một cuộn da dê, ném thẳng về phía lương đình.

 

Ra lệnh cho Tịnh An:

 

“Đây là khúc phổ, đàn theo.”

 

Xem ra, Thương Sóc đã chuẩn bị kỹ lưỡng.

 

Hắn không tin chúng ta không đàn được — mà cũng không cho phép chúng ta không đàn.

 

Tịnh An không cúi nhặt cuộn da dê.

 

Hắn chỉ tự mình gảy dây đàn, tựa như trong mắt không tồn tại bất cứ ai.

 

Ta cảm nhận rõ ràng, nộ khí của Thương Sóc đang từng chút lan tràn.

 

Hắn nghiêng mặt về phía ta, dưới bóng trăng ánh mắt dữ tợn:

 

“Chính ngươi nói hôm nay để ta đến nghe đàn. Nếu dám trêu đùa ta, ta sẽ khiến toàn bộ người trong Xuân Sơn lâu biến mất.”

 

Ta vốn không ưa bị uy h.i.ế.p.

 

Lạnh giọng đáp:

 

“Dẫu sao đây cũng là Ninh quốc, ngay dưới chân thiên t.ử. Ngài dám g.i.ế.c người bừa bãi, e rằng cũng khó thoát thân.”

 

Thương Sóc bỗng phá lên cười lớn:

 

“Hoàng đế tương lai của Ninh quốc cũng phải nghe lời ta. Ta g.i.ế.c vài người thì sợ gì?”

 

“Tuyên vương?” Ta liếc nhìn Tịnh An trong lương đình.

 

Hắn vẫn như không nghe thấy gì, chỉ lặng lẽ đàn.

 

Thấy sát khí trong mắt Thương Sóc đã bùng lên, ta vội đưa tay ấn vào chuôi đao của hắn:

 

“Thương Sóc tướng quân là sứ thần Bắc Lương. Chỉ vì một khúc nhạc mà gây ra án mạng, e là không ổn.”

 

Thương Sóc đã hoàn toàn nổi giận, một tay bóp c.h.ặ.t cổ họng ta.

 

Ta bị nhấc bổng lên, không thở nổi.

 

Hắn gầm lên trong cơn thịnh nộ:

 

“Đã biết ta là ai, còn dẫn theo một tên hòa thượng hôi thối đến cố ý sỉ nhục ta?”

 

Ta giãy giụa, liếc thấy dưới mái hiên mấy bóng đen khẽ động, chỉ chờ lệnh xuất hiện.

 

Ta vội dồn hơi thở cuối cùng, dùng ánh mắt ra hiệu ngăn bọn họ.

 

Tịnh An rốt cuộc cũng dừng tay:

 

“Ta đàn. Xin thả nữ thí chủ.”

 

56

 

Ta rơi phịch xuống đất, ôm n.g.ự.c, thở dốc không ngừng.

 

Ngẩng đầu lên, vừa thấy Tịnh An cúi người nhặt lấy bản nhạc.

 

Hắn chậm rãi đặt hai tay lên dây, gảy đàn, âm thanh bi ai, trầm lắng.

 

Thương Sóc nghe một lúc, biết hắn không đàn sai nhịp, lúc này mới hài lòng ngồi xuống, khinh miệt cười lạnh:

 

“Người Ninh quốc các ngươi đều là xương mềm. Sớm muộn gì cũng sẽ làm nô lệ cho Bắc Lương!”

 

Ngón tay Tịnh An nhảy múa, khúc ca Bắc Lương vang vọng khắp sân viện tối đen.

 

Thê lương u uất, khiến lòng người không hiểu sao chợt sinh bi cảm.

 

Nhưng chẳng bao lâu sau, điệu đàn bỗng đổi.

 

Tịnh An một chưởng quét ngang mặt đàn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mười ngón tay vang rền, tựa trống trận phá trời cao, thiên quân vạn mã ầm ầm xông tới…

 

Hốc mắt ta ươn ướt.

 

Đó là — khúc Đại Phong nhập trận.

 

Ta từng nghe Tống Sơn đàn, cũng từng nghe tại Vân Trung quan.

 

Binh sĩ Ninh quốc không ai không quen thuộc.

 

Gió lớn thổi qua Vân Trung quan, ắt khiến quân Lương nghe gió mà khiếp vía.

 

Trong con ngươi Thương Sóc, lửa giận lóe lên.

 

Hắn rút đao xông tới, bổ phập, c.h.é.m cây đàn làm đôi.

 

Tịnh An giơ cây đàn gãy lên, đối đầu với Thương Sóc giữa không trung.

 

Hai bên va chạm, tia lửa tung tóe.

 

Trong mắt Tịnh An, có lệ, cũng có sấm sét cuộn trào.

 

“Giữ mạng!” ta hét lên.

 

Một đám Kim Cang phẫn nộ ào tới.

 

Thương Sóc lập tức bị đè mạnh xuống đất.

 

Cổ hắn, cách lưỡi đao của Trần Minh chỉ nửa ngón tay.

 

Ta bước tới bên cạnh Thương Sóc, lạnh lùng ra lệnh:

 

“Nói! Chân tướng việc Tống Sơn bị hãm hại, rốt cuộc là gì?”

 

57

 

Thương Sóc dường như đã nhận ra Trần Minh, trong mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc đến tột độ.

 

Vân Trung Thất Vệ, từng giao chiến nhiều năm, sao có thể không nhận ra nhau.

 

Nhưng hắn không hề hoảng loạn.

 

Giơ tay lau vệt m.á.u nơi khóe môi, hắn nở nụ cười ngang tàng:

 

“Các ngươi dám g.i.ế.c sứ thần, chẳng lẽ không sợ Bắc Lương phát binh báo thù? Dựa vào đâu ta phải nói cho các ngươi biết? Muốn g.i.ế.c thì cứ g.i.ế.c!”

 

Ta rút cây trâm vàng trên đầu, chĩa thẳng vào cổ họng hắn:

 

“Ồ? Không nói sao? Vậy thì — sứ thần Bắc Lương trêu ghẹo dân nữ bất thành, ngược lại bị trâm vàng đ.â.m c.h.ế.t.”

 

“Trò cười lớn như thế, Bắc Lương còn có mặt mũi báo thù cho ngươi sao? Gia tộc của ngươi, e rằng cũng sẽ vì thế mà mang nhục muôn đời.”

 

Trong mắt Thương Sóc như muốn trào m.á.u, hắn mắng ta:

 

“Độc phụ!”

 

“Cho dù cả tộc ta c.h.ế.t sạch, ta cũng không để ngươi điều khiển!”

 

Hắn vừa nói vừa ngửa cổ, lao thẳng về phía lưỡi đao của Trần Minh.

 

Trần Minh thu đao lại, trở tay tát mạnh một chưởng vào mặt hắn:

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

“Giữ mồm miệng cho sạch! Dám vô lễ với phu nhân của chúng ta!”

 

“Phu nhân? Ngươi là phu nhân của Tống Sơn?”

 

Thương Sóc quan sát ta từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại nơi chiếc nhẫn trên tay ta:

 

“Nhẫn của Tống Sơn ở trong tay ngươi. Nói vậy… ngươi quả thật là phu nhân của hắn?”

 

Hắn nhắm mắt, khẽ thở dài:

 

“Nếu đã vậy, ta có thể nói cho ngươi biết. Bởi vì — Tống Sơn là người ta kính phục.”

 

58

 

Thần sắc Thương Sóc trở nên bi thương.

 

Những người có mặt đều nín thở.

 

Hắn đưa chúng ta trở về chiến trường Vân Trung quan, năm Khánh Ninh thứ bốn mươi.

 

Hắn nói:

 

“Năm đó, nếu Ninh quốc các ngươi liều c.h.ế.t đ.á.n.h với chúng ta, kết cục có lẽ là lưỡng bại câu thương.

 

“Nhưng Tống Sơn không muốn m.á.u chảy thành sông.

 

 

“Hắn lại dám mang quân kỳ tập hậu phương vương đình của chúng ta, dùng cách đó để ép chúng ta rút quân.

 

“Con đường tiến vào vương đình, trọng binh canh giữ, còn phải băng qua sa mạc.

 

“Ta không tin có ai đi qua được.

 

“Nhưng đối thủ là Tống Sơn, ta không thể không đề phòng.

 

“Cuối cùng, chúng ta vẫn tìm được hắn.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu