Nhất Thời Nhất Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Thời Nhất Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 13

47

 

Nghe xong, Tống Sơn khẽ hừ lạnh một tiếng:

 

“Quá cứng nhắc.”

 

Đúng vậy — lúc này Thẩm Đường đi nhận tội, không lấy lòng được hoàng đế, lại càng chọc giận Tuyên vương.

 

Ta từng hỏi hắn, làm vậy có đáng không.

 

Hắn đáp, hắn cảm thấy tự thấy nhục với đạo Nho.

 

Trên đời đã không có t.h.u.ố.c hối hận, vậy thì chỉ có thể dốc sức vá lại cái sai, còn hơn ngồi nhìn mà hỏng mất.

 

Ta đẩy nhẹ cánh tay Tống Sơn:

 

“Nếu có người sớm khuyên Thẩm Đường, đừng để bị Tuyên vương khiêu khích và che mắt, thì hắn đã không đến nỗi này.”

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tống Sơn liếc ta một cái, giọng hung hăng:

 

“Ta không khuyên người.”

  TruyenLau

48

 

Gần đây Tống Sơn có gì đó không ổn.

 
TruyenLau
Trước kia mỗi khi về muộn, có lúc còn chưa kịp thay quan phục đã mở cửa sổ tìm ta.

 

Mấy ngày nay, mỗi lần ta gặp hắn, hắn đều mặc thường phục trong nhà.

 

Trông như đã rảnh rang suốt cả đêm.

 

Hôm nay hắn lại đến rất muộn.

 

“Xin lỗi, ta đến trễ. Hôm nay trong nhà có khách, vừa tiễn đi.”

 

Có khách mà ăn mặc tùy tiện như vậy sao?

 

Ta hờ hững hỏi:

 

“Mấy ngày liền, mưa gió không ngừng. Khách ở đâu mà đến đúng giờ, đi đúng giờ thế?”

 

Tống Sơn cười, nắm tay ta, dẫn ta vào phòng hắn.

 

Hai chiếc bàn, hai cây cổ cầm, đặt đối diện nhau.

 

Tống Sơn chỉ vào cây cầm:

 

“Mấy ngày nay, ta đang dạy công chúa đ.á.n.h đàn.”

 

Công chúa?

 

Ta nhớ, khi ta g.i.ế.c Hàn Sung, nàng đã âm thầm giúp ta.

 

Ta cũng nghe nói, công chúa không mấy được sủng ái, nên không thể tự quyết hôn sự.

 

Khi ấy, để củng cố thế lực, Tuyên vương lôi kéo Hàn Sung, đã đề nghị với hoàng đế gả công chúa cho hắn.

 

Từ khi số mệnh của Hàn Sung bị thay đổi, đường số mệnh của công chúa cũng theo đó mà đổi.

 

Nghe nói… hiện vẫn chưa thành thân.

 

Ta hiếu kỳ hỏi:

 

“Vì sao nàng ấy lại tìm ngài học đàn?”

 

Tống Sơn ngồi xuống, khẽ gảy dây đàn.

 

“Không phải nàng ta tìm ta.”

 

“Là ta tìm nàng.”

 

49

 

Thấy ta nửa ngày không nói một lời, chỉ lặng lẽ chăm chú nhìn cây đàn đặt đối diện hắn.

 

Tống Sơn khẽ ho một tiếng:

“Đừng suy nghĩ lung tung. Ta chỉ thích một mình Xuân Nương nàng thôi.”

 

Ta liên tục gật đầu:

 

“Ta biết mà.”

 

“Ta chỉ muốn xem thử, cây đàn này do vị sư phụ nào chế tác, tay nghề tinh xảo đến vậy.”

 

“Lăng Nhi là cầm sư giỏi nhất của Xuân Sơn lâu. Sinh thần của nàng sắp đến, ta cũng muốn làm cho nàng một cây.”

 

Nghe vậy, Tống Sơn dừng tay trên dây đàn.

 

Hắn bỗng bước tới, vòng tay ôm lấy eo ta.

 

Một bộ dáng hậm hực, lặp lại từng chữ một:

 

“Ta đang dạy công chúa đ.á.n.h đàn.

Nam nữ đơn độc.

Chúng ta — ở chung một phòng.”

 

Ta chợt tỉnh ngộ.

 

Gật đầu:

“Ta hiểu rồi.”

 

“Nàng hiểu cái gì?” Tống Sơn ôm ta c.h.ặ.t hơn một chút.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Hắn cúi đầu, tiến sát lại gần.

 

Đôi môi hắn, gần như chạm vào hàng mi ta.

 

Ta tự tin suy đoán, nhất định là đúng:

“Ngài đã nói với công chúa rằng mình chính là Lão Cầm trong Kinh thành Tứ Lão. Lại không muốn người khác biết thân phận, vậy thì tất nhiên phải đóng cửa dạy riêng, một đối một rồi!”

 

Ơ?

 

Rõ ràng vừa rồi ta thấy môi hắn áp về phía trán ta.

 

Nhưng cuối cùng giáng xuống… lại là một cú gõ đầu.

 

50

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Từ khi công chúa đàn được một tay cầm xuất sắc, nàng thường xuyên vào cung đàn cho hoàng đế nghe.

 

Hoàng đế vốn hay đau đầu, mất ngủ, được tiếng đàn của công chúa an ủi, bệnh tình tự nhiên thuyên giảm không ít.

 

Hoàng đế càng thêm cảm kích hiếu tâm của công chúa, dần dần xem nàng như minh châu trong tay.

 

Tống Sơn nói với ta, hắn dạy công chúa đàn cầm —

 

một là để công chúa được sủng ái.

 

hai là để giúp nàng lay động ý trung nhân.

 

Ta hào hứng, nhịn không được muốn hóng chuyện:

“Ý trung nhân của nàng ấy là ai?”

 

Tống Sơn gõ nhẹ lên trán ta:

“Không phải nàng thích buôn chuyện sao? Thẩm Đường bị giam trong t.ử lao, công chúa từng đến thăm hắn.”

 

Đúng rồi!

 

Ta nhớ ra rồi!

 

Ta kinh ngạc mở to mắt.

 

Tống Sơn đưa một miếng dưa mật nhỏ vào miệng ta.

 

Hắn nói, hắn đã trực tiếp hỏi công chúa, có muốn Thẩm Đường làm phò mã hay không.

 

Không ngờ công chúa đáp rất thẳng thắn, dứt khoát:

“Có!”

 

Vậy thì hắn — với tư cách biểu ca — nhất định phải giúp nàng toại nguyện.

 

Dưa còn chưa ăn đã, ta vừa há miệng, Tống Sơn lại đút thêm một miếng nữa.

 

Vừa nhai, ta vừa hỏi:

 

“Cho nên, ngài dạy công chúa học đàn, để thu hút sự chú ý của Thẩm Đường?”

 

Tống Sơn gật đầu.

 

“Thẩm Đường là người tâm cao khí ngạo.”

 

“Nếu hoàng đế trực tiếp ban hôn, chưa chắc hắn đã thật lòng yêu quý công chúa.”

 

“May mà công chúa thiên tư thông tuệ, chỉ cần điểm hóa đôi chút, liền trở nên khác thường.”

 

“Ta nghĩ, chẳng bao lâu nữa, Thẩm Đường sẽ sa lưới, chủ động dâng lên một khúc Phượng Cầu Hoàng.”

 

Ta cuối cùng cũng ngừng ăn dưa, bởi vì đĩa dưa trước mặt đã bị Tống Sơn đút sạch.

 

“Giờ thì ta hiểu hết rồi!”

 

“Hiểu cái gì?” Tống Sơn cong cong đôi mắt nhìn ta, ý cười rạng rỡ.

 

“Trước đó ngài nói rằng ngài không khuyên người. Nhưng công chúa sẽ ở bên Thẩm Đường, nhắc nhở hắn, đừng để bị Tuyên vương lợi dụng.”

 

Tống Sơn gật đầu:

“Còn gì nữa?”

 

“Còn… tác thành một đôi giai nhân như hoa như ngọc.”

 

Tống Sơn lại gật đầu, tiếp tục hỏi:

“Còn nữa?”

 

“Còn nữa?” Ta gãi đầu, “Thẩm Đường sẽ không c.h.ế.t trong t.ử lao! Hắn sẽ có một vận mệnh khác, xứng đáng với tài hoa cả đời của hắn.”

 

Tống Sơn gật đầu, nhưng dường như vẫn chưa xong, hắn tiếp tục hỏi:

“Còn nữa?”

 

Còn nữa? Vậy thì ta thật sự không biết.

 

Gương mặt Tống Sơn càng lúc càng tiến sát…

 

Cuối cùng, đôi môi hắn hung hăng đặt lên trán ta, vẻ mặt như kẻ tiểu nhân đắc ý:

 

“Quan trọng nhất là — nàng sẽ không còn cùng hắn đi ngoại thành hái hoa nữa!”

 

51

 

Dưới ánh trăng, chiếc nhẫn trên tay ta ánh lên rực rỡ, nửa đỏ nửa xanh.

 

Đường sinh mệnh của Tống Sơn, như cỏ non gặp xuân, xanh biếc lan tràn, sinh cơ dạt dào.

 

Đã trừ được Hàn Sung, lại có công chúa và Thẩm Đường trợ lực, ta nghĩ — con đường của hắn, hẳn sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu