Nhất Thời Nhất Sinh

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Nhất Thời Nhất Sinh

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 20

Vừa là báo thù,

cũng là vì ta.

 

Cho nên đêm nay,

người bắt buộc phải ra tay.

 

Điều khiến ta nghi hoặc là —

vừa rồi Tuyên Vương ra lệnh thuộc hạ nhất định phải g.i.ế.c người ngay,

thậm chí không để lại một mạng sống,

cũng không thẩm vấn nguyên do hay đồng bọn?

 

Xem ra,

Tuyên Vương biết sư phụ là ai.

 

Ta hỏi sư phụ:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
rốt cuộc người có lai lịch thế nào?

Và kết thù với Tuyên Vương ra sao?

 

78

 
TruyenLau
Tống Sơn, Tống Sơn, mau về nhà!

 

Mau lên, về nhà đi!

 

Ta mở cửa sổ,
Đọc truyện tại TruyenLau.com
sang phòng của Tống Sơn.

 

Phòng hắn đèn đuốc sáng trưng,

nhưng không một bóng người.

 

Ta không biết thông đạo này còn có thể duy trì đến lúc hắn trở về hay không.

 

Dù sao,

Tuyên Vương đang phái người truy bắt thích khách,

rất nhanh quan sai sẽ tới cửa.

 

Có người đá mạnh văng cửa phòng ta.

 

Trước mắt ta tối sầm —

thông đạo biến mất.

 

Tuyên Vương ra lệnh,

toàn thành lùng bắt thích khách.

 

Đội lục soát đã đến Xuân Sơn Lâu.

 

Từ trong ra ngoài,

mọi ngóc ngách có thể ẩn thân đều phải khám xét.

 

Bất luận nam nữ,

chỉ cần là người trưởng thành,

đều phải cởi áo kiểm tra.

 

Phàm kẻ nào trên người có vết thương mới,

lập tức bị áp giải đi.

 

Cuối cùng,

bọn họ tìm được sư phụ.

 

Tay chân sư phụ bị xiềng xích trói c.h.ặ.t,

một đám người kéo người vào màn đêm mênh m.ô.n.g.

 

Xuân Sơn Lâu —

tội che giấu thích khách,

bị niêm phong.

 

Tất cả mọi người

đều phải chịu tra xét.

 

Ta bị cách ly trong phòng mình.

 

Có mấy người canh giữ cửa sổ và cửa ra vào,

cảnh cáo ta không được manh động.

 

Ta không động.

 

Nhưng ta đâu có phạm pháp,

ăn cơm thì được chứ?

 

Bốn món ăn sư phụ nấu,

vẫn đặt trên bàn ta.

 

Ta xé một chiếc đùi vịt sốt tương,

ăn ngon lành.

 

Ta còn cẩn thận ăn từng món một.

 

Ta phải ghi nhớ những hương vị này.

 

Vì có lẽ —

sau này, sẽ không bao giờ còn được ăn nữa.

 

79

 

Trong phòng ta,

đám thị vệ đứng canh trơ mắt nhìn ta một mình ăn hết cả bàn thức ăn.

 

Chúng cười nhạo ta:

“Quỷ c.h.ế.t đói, ăn no rồi chờ đầu t.h.a.i đi.”

 

Ta nghĩ thầm —

kẻ nên đi đầu thai, là các ngươi mới phải.

 

Ta không uống rượu,

thế mà bỗng dưng gục xuống,

đầu đập mạnh vào chiếc bàn bát giác bằng gỗ lê hoa.

 

Trước mắt mờ mịt một mảnh.

 

Cảm giác này,

ta quá quen thuộc —

như bị cuốn vào một hắc động,

chóng mặt, xoáy sâu, không sao kháng cự.

 

Những thị vệ trước mắt ta,

từng người một tan biến trong ánh sáng trắng.

 

Ta không ngừng rơi lệ.

 

Ta biết,

khi ta mở mắt lần nữa,

sẽ là một ngày hoàn toàn mới.

 

Tống Sơn nhất định đã nhìn thấy tờ giấy ta để lại,

ở Khánh Ninh năm bốn mươi,

từ Xuân Phong Lâu mang Ngưu Tam đi.

 

Kể từ đó,

trong ba năm của Xuân Sơn Lâu,

chưa từng tồn tại đầu bếp Ngưu Tam.

 

Người không cần hành thích trong đêm nay,

không bị bắt, không bị tru sát.

 

Người có thể sớm hơn vài năm,

đường đường chính chính tìm Tuyên Vương báo thù.

 

Vì bản thân,

vì gia tộc,

cũng vì Hoàng hậu và Thái t.ử,

rửa sạch nỗi oan thấu trời.

 

80

 

Gà trống gáy vang,

trời liền hửng sáng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xuân Sơn Lâu,

một đêm bình yên.

 

Chuyện thích khách,

tựa như chưa từng xảy ra.

 

Nhưng chuyện Tuyên Vương muốn đón ta,

chưa chắc đã thay đổi nhanh như vậy.

 

Quả nhiên,

đến giờ Ngọ,

một đám quan sai đã tới Xuân Sơn Lâu.

 

Hóa ra,

Tuyên Vương muốn ta ở bên hắn —

là để ngồi tù.

 

Người tới truyền lệnh nói rằng:

đêm qua Tuyên Vương bị trúng độc,

chính là ta —

khi ở riêng một phòng với hắn,

đã hạ độc.

 

Kẻ trộm la làng.

 

Độc là hắn tự hạ,

hẳn đã giải xong từ sớm.

 

Trước đó, hoàng đế từng nói,

không được làm khó ta.

 

Nhưng nay,

ta bị vu là đầu độc hoàng t.ử,

hắn liền có cớ đường đường chính chính ra tay.

 

Tính cách thù dai tất báo,

quả nhiên rất là Tuyên Vương.

 

Hắn còn giả bộ nhân từ,

nói sẽ tha c.h.ế.t cho ta.

 

Hắn muốn giam ta suốt đời,

trong t.ử lao âm hàn nhất.

 

Hắn nói,

mỗi khi hắn bỗng nhiên cảm thấy mình đang mất đi thứ gì đó,

hắn sẽ tới hỏi ta —

rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.

 

Và hắn còn có thể

lấy từ trên người ta vài thứ,

coi như bồi thường.

 

Ví như —

ngón tay,

tai,

hoặc đôi chân của ta.

 

81

 

T.ử lao u ám ẩm thấp,

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

không có lấy một ô cửa sổ.

 

Nhưng chiếc nhẫn trên tay ta,

chính là cửa sổ thông về mùa xuân.

 

Xanh biếc đến ch.ói mắt,

tràn đầy sinh cơ.

 

Ta chưa kịp đợi Tuyên Vương đến lấy đi

bất kỳ bộ phận nào trên người ta,

đã nghe ngục tốt xì xào bàn tán.

 

Tuyên Vương hình như phát điên rồi.

 

Trong lòng ta bình thản vô cùng.

 

“Hình như” là thế nào?

 

Hắn nhất định đã điên rồi.

 

Ngày đó ở riêng một phòng,

hắn tự hạ độc lên mình,

để ngày sau vu oan cho ta —

chuyện này ta không ngờ tới.

 

Nhưng hắn cũng không ngờ,

rằng ta thật sự đã hạ độc hắn.

 

Tính cách thù dai tất báo,

ta chẳng kém hắn chút nào.

 

Cho dù cuối cùng Tống Sơn không thoát khỏi t.ử kiếp Khánh Ninh năm bốn mươi,

ta cũng không để Tuyên Vương sống yên ổn.

 

Tuyên Vương là kẻ điên.

Tịnh An là một nhà sư.

 

Hai người con,

hoàng đế dù chọn thế nào,

cũng sẽ chọn người sau.

 

Cho nên,

dù cuối cùng ta vẫn không thể đưa Tống Sơn thoát khỏi l.ồ.ng giam t.ử vong,

ta cũng nhất định báo thù cho cái c.h.ế.t của hắn.

 

Để Tuyên Vương chôn cùng.

 

Mà giờ phút này đây,

ta còn phải cảm tạ hắn.

 

Ta đầu độc hoàng t.ử,

chính miệng hắn đã xá miễn t.ử tội cho ta.

 

Trái tim ta nhảy nhót như chim non.

 

Ta sẽ ở trong chiếc l.ồ.ng bốn vách này,

lặng lẽ chờ hoa nở.

 

Để lao thẳng về mùa xuân của ta.

 

82

 

Ta ngủ trong t.ử lao mấy đêm.

Một giấc tỉnh dậy,

đã trở về Xuân Sơn Lâu.

 

Ánh nắng ch.ói chang,

tựa như ta chỉ ngủ nướng một giấc,

Tuyên Vương và t.ử lao

đều là giấc mộng thoáng qua.

 

Ta đẩy cửa sổ ra,

bên ngoài là mùa xuân rực rỡ.

 

Còn có Tống Sơn,

đầu tóc rối như ổ chim.

 

Chúng ta nhìn nhau,

mỉm cười đầy thâm tình.

 

Tống Sơn nói,

chàng đã nhìn thấy mảnh giấy ta để lại,

tìm được Ngưu Tam.

 

Ngưu Tam gỡ bỏ lớp ngụy trang,

dung mạo lại giống hệt vị “Y Tiên” năm xưa hành thích hoàng đế.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu