Ta từ nhỏ đến lớn, ngay cả một cái tên cũng không có.
Vẫn luôn tưởng rằng “con nha đầu thối” chính là tên mình.
Năm ta năm tuổi, trong nhà có thêm đệ đệ.
Cha mẹ dẫn ta lên thành.
Nhân lúc người đông, họ buông tay ta ra.
Thật ra ta biết đường về nhà.
Nhưng đã là họ không cần ta nữa, ta cũng chẳng cần cái nhà ấy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trước đó Tống Sơn từng hỏi: “Xin mạo muội hỏi phương danh cô nương?”
Ta nghĩ, “nha đầu thối” quả thật không đủ thanh nhã.
Website TruyenLau.com
Thế là buột miệng đáp: “Xuân Nương.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đó là cái tên tú bà đặt cho ta.
“Đúng là mầm mống làm hoa khôi, sau này ngươi cứ gọi là Xuân Nương.”
Ta bước tới cửa, kéo then mở ra.
Trong lòng thầm lấy làm lạ.
Chưa tới Trung Thu, đã phải tiếp khách trước sao?
04
Lần nữa gặp lại Tống Sơn, đã là mấy ngày sau.
Cửa sổ của ta mở liền mấy ngày, vẫn không thấy thông đạo xuất hiện.
Mãi đến hôm nay, khi ta mệt rã rời, úp người trên giường.
Giọng Tống Sơn bỗng vang lên sau lưng ta.
“Mấy ngày không gặp, trông cô rất mệt?”
“Đúng vậy, mệt c.h.ế.t ta rồi. Khách cũng quá nhiều!”
Ta uể oải ngồi dậy từ trên giường.
Tống Sơn nhíu mày, ánh mắt sắc lạnh:
“Khách?”
“Cô chưa chuộc thân sao?”
Giọng nói này, hung dữ hơn ngày thường gấp mấy lần.
Khiến ta nín thở, theo bản năng ôm c.h.ặ.t một chiếc gối.
Trong lòng thầm nghĩ, ngày thường Tống đại nhân mà nói chuyện với bách tính như vậy…
Vậy thì hắn bị tội kia, e là cũng không oan lắm…
Ta dè dặt gật đầu với hắn:
“Chuộc rồi, chuộc rồi. Sau này không cần tiếp khách nữa.”
“Ừ. Chuộc thế nào?”
Thấy sắc mặt hắn dịu xuống, ta hắng giọng.
Chuyện chuộc thân này, nói ra cũng quanh co không ít.
Có một kẻ lắm tiền, chưa đợi đến Trung Thu đã để mắt tới ta.
Mấy thỏi nguyên bảo vừa tới tay, tú bà đã liều mạng gõ cửa.
Đẩy tên béo tròn như heo ấy vào phòng ta.
Ta nhìn hắn cởi áo, hai bàn tay như móng heo sờ soạng bên hông.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, hắn đã biến thành một con heo chỉ biết gào khóc.
Bởi vì… ta đ.á.n.h nhau rất dữ.
Trước kia còn từng được cao nhân chỉ điểm.
Một chưởng có thể bổ củi, đ.á.n.h người không thấy m.á.u, chỉ tổn thương ngũ tạng.
Sau khi bị ta đ.á.n.h chạy, hắn lại kéo cả bọn người đến dạy dỗ ta.
Nhưng chẳng mấy chốc, bọn họ chỉ còn biết lăn lộn dưới đất, không ai dám động vào ta nữa.
Tống Sơn khẽ ho một tiếng.
“Nếu bọn họ báo quan, cô định làm sao?”
Tống đại nhân đoán không sai.
Quả thực bọn họ đã đi báo quan.
Chỉ là khi quan sai tới, ta đã mình đầy thương tích.
Máu thấm áo, nước mắt lưng tròng như hoa lê gặp mưa.
Quan sai vừa nhìn, đám người đi báo quan kia lại không hề hấn gì.
Thế là bèn mắng họ mấy câu:
“Nhớ cho kỹ, cô nương ở Xuân Phong lâu cũng là người.”
Rồi quay đầu bỏ đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thương địch một ngàn, tự tổn tám trăm. Làm ăn kiểu gì vậy? Bị thương chỗ nào? Đã bôi t.h.u.ố.c chưa?”
Tống Sơn là người quân t.ử, trông không giống kẻ sẽ tay chân vụng về.
Vậy mà lúc này, hắn lại luống cuống vén tay áo ta lên xem xét.
Ta chắp tay ra sau, giấu đi.
Trong lòng thầm nghĩ, chẳng biết cái Trạng nguyên của hắn rốt cuộc thi thế nào mà ra…
Ta sao có thể vì bọn người ấy mà đổ m.á.u?
Trên bàn trang điểm có sẵn son phấn, đỏ có, tím có.
Chạy thêm một chuyến xuống bếp, dọa đầu bếp Ngưu Tam một phen, xin ba bát huyết heo, dội lên y phục là xong.
Tống Sơn biết ta không hề bị thương, e là đang hối hận vì lúc nãy đã hấp tấp động tay động chân.
Thế là mặt hắn nóng bừng, vội vàng chuyển đề tài.
“Vậy… cô chuộc thân theo cách này sao?”
“Đúng vậy.”
“Ồ.”
Nhìn dáng vẻ hắn thất thần, ta đã sớm không nhịn được cười.
05
Ta khẽ huých tay vào tay áo hắn.
“Tống Sơn, đa tạ.”
“Tạ cái gì? Người chuộc thân cho cô đâu phải ta.”
“Vẫn là phải tạ. Bởi vì… quả thật đã có người đến chuộc thân cho ta.”
“May mà hắn ta không thất hứa!” Khóe môi Tống Sơn cong lên một đường đẹp mắt.
Khiến tim ta chợt khẽ rung lên.
Ta nhớ rõ ngày Trung Thu ấy, tú bà dè dặt đến tìm ta.
Hôm qua ta làm ầm ĩ một trận, khiến bà ta như xương cá mắc cổ.
“Nha đầu à, cái miếu nhỏ này không giữ được ngươi.”
“Ngươi cứ đi đi, tiền chuộc thân ta cũng không đòi.”
“Ta chỉ muốn an phận làm ăn, thà mất tiền còn hơn rước họa.”
Nhưng ta lại không muốn đi.
Ăn quen rồi, ngủ cũng quen rồi.
Ta nói:
“Ta không muốn làm kỹ nữ hầu hạ nam nhân. Nhưng làm tay đ.ấ.m, trông nhà giữ cửa thì có được không?”
“Nếu có kẻ đến Xuân Phong lâu quấy phá, ta nhất định giúp bà dẹp yên, thế nào?”
Tú bà lắc đầu như trống bỏi, gương mặt chảy xệ rung lên, hất ra không biết bao nhiêu là nước mắt tủi thân.
Bà còn chưa kịp từ chối, đã thấy một tiểu tư chạy tới báo tin.
Nói rằng ngoài cửa có người, đích danh chỉ tên, muốn chuộc thân cho Xuân Nương.
Chuộc thân?
Cho ta ư?
Ta nhanh chân hơn tú bà, sải bước lao thẳng ra cổng lớn.
Người đến chuộc thân cho ta… là một hòa thượng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Hắn nói, ba năm trước, có một vị thí chủ họ Tống, trong đêm vội vã lên chùa Tín Thủ, nguyện bỏ tiền tu sửa miếu tự.
Nhưng chỉ có một điều kiện.
Đó là đến Trung Thu ba năm sau, mang chiếc rương hắn gửi sẵn đến Xuân Phong lâu.
Chuộc thân cho một cô nương tên là Xuân Nương.
Hắn bắt tất cả tăng nhân thề trước tượng Bồ Tát, xong xuôi mới yên tâm xuống núi.
Thảo nào mấy ngày đó ta không gặp Tống Sơn.
Hẳn là hắn đã lên núi.
Không ở trong phòng, nên không thể mở thông đạo.
Thông đạo này chỉ cho người qua, không mang theo được đồ vật, vì thế hắn mới nghĩ ra cách này.
Ta mỉm cười trong lòng, đưa tay phủi lớp bụi trên chiếc rương.
Tưởng tượng cảnh hắn cưỡi ngựa rời thành, đi dưới ánh trăng.
Ở chỗ niêm phong của rương, dán hai tấm phong điều đã ố vàng.
Nét chữ cứng cáp, khiến ta nhớ tới gương mặt tuấn tú của hắn.
Đáng tiếc, ta không biết chữ.
Ta cẩn thận xé phong điều, mở rương ra.
Trước mắt bỗng hoa lên.
Không phải sắc trắng.
Nhất Thời Nhất Sinh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.