Lăng Huyền? Phẫn Nộ?
Đầu Sở Mộ Vân nhảy số cực nhanh, chỉ cần đôi ba câu đã khiến hắn liên tưởng đến không ít chuyện.
Thân thế của cơ thể bất tử này tên là Lăng Mộc, thuộc về Lăng Vân Tông. Còn danh xưng chó trông cửa cũng có chút sâu xa. Nếu không như vậy thì sau khi bị Lăng Huyền g**t ch*t, trở thành một đống xương cốt đã không thể vang danh ở đây.
Dạ Kiếm Hàn giết hắn bốn lần, bốn lần đều sống lại trong một thời gian ngắn. Vì sao lần đầu tiên lại biến thành xương cốt?
Là đã chết thật ư? Hay là do sau khi hắn đến mới sống lại?
Vấn đề có rất nhiều, nhưng dưới tình huống thiếu manh mối thì khó mà thông suốt.
Sở Mộ Vân vô cùng hiểu sáu từ châm ngôn "không thể đi đến kết luận", vì vậy ngừng suy nghĩ.
Sau khi người kia hô tên Lăng Mộc, rất nhiều tu sĩ có ý định rút lui.
Xem ra bọn họ phần lớn không biết mặt Lăng Mộc nhưng tên Lăng Mộc lại như sấm bên tai.
Cũng may... từ trước đến nay Dạ Kiếm Hàn lười giết kẻ yếu, kẻ có thể chết dưới tay y đều có thực lực ngang nhau.
Dạ Kiếm Hàn vốn đã có sức mạnh đáng sợ, cộng thêm một chó săn nhỏ Lăng Mộc... Nhóm người này không nhanh chân bỏ chạy đã là rất can đảm rồi.
Sở Mộ Vân nghĩ tới nghĩ lui, Dạ Kiếm Hàn lại dứt khoát ra tay.
Nếu không ra tay, đám người này sẽ bỏ chạy hết.
Con mồi đến miệng lại để cho trốn đi không phải là phong cách của Tham ăn.
Tuy nói không ai sống sót nhưng người phát hiện ra Lăng Mộc lại có chút thông minh, gã biết mình không thể sống sót rời đi nên dành hơn nửa công lực truyền tin ra ngoài...
Tin tức chó trông cửa Lăng Vân Tông là Lăng Mộc không chết mà quy thuận bạo quân Dạ Kiếm Hàn nhanh chóng truyền đi.
Dạ Kiếm Hàn lau giọt máu trên đầu ngón tay, nhìn về phía Sở Mộ Vân: "Hóa ra ngươi có tên." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sở Mộ Vân nói: "Thuộc hạ cũng không nhớ rõ."
Dạ Kiếm Hàn đương nhiên biết hắn không nhớ rõ nên chỉ nói: "Tên Lăng Mộc không dễ nghe, vẫn là Đóa Đóa hay hơn. Có phải không, A Đóa?"
"..." Sở Mộ Vân: "Thuộc hạ cảm kích chủ nhân ban tên."
Dáng vẻ kính trọng lắng nghe của hắn làm Dạ Kiếm Hàn rất hưởng thụ. Tuy nhiên ba chữ "chó trông cửa" lại khiến y khá hụt hẫng.
Từ khi sống lại, Sở Mộ Vân chỉ nghe lời y, không chỉ ngoài miệng gọi y là chủ nhân mà trong lòng cũng toàn tâm toàn ý quy thuận hai chữ này. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dạ Kiếm Hàn thích người thuận theo, bởi vì như vậy cũng bớt việc bớt lo. Tư chất Sở Mộ Vân rất tốt, ngộ tính cũng cao, sức chiến đấu siêu cường được thể hiện nhuần nhuyễn trong cuộc bao vây bọn họ mỗi ngày.
Được một nam nhân ưu tú như vậy tôn kính là một chuyện rất thoải mái.
Vì vậy Dạ Kiếm Hàn đối xử với hắn không tệ.
TruyenLau.com
Nhưng....
Nam nhân như vậy sao có thể thuần phục trước người khác? Mặc dù là có ân cứu mạng nhưng cách báo ân có rất nhiều, một người độc lập tự chủ sao có thể cam tâm trở thành người hầu đê tiện?
Trừ phi đã bị dạy dỗ.
Dạ Kiếm Hàn không làm chuyện này, nhưng hiển nhiên đã có người làm.
Hơn nữa còn dạy dỗ vô cùng tốt, nên sau khi Lăng Mộc chết đi sống lại kí ức vẫn theo bản năng chọn "thuần phục" và "phụng dưỡng".
Chó trông cửa Lăng Mộc?
Con ngươi Dạ Kiếm Hàn híp lại, độ cong khóe miệng mang vẻ khát máu và tàn nhẫn.
Đây đúng thật là đánh bậy đánh bạ.
Sau khi quá hiểu một người có thể dễ dàng đoán được suy nghĩ của người đó, Sở Mộ Vân nhìn vẻ mặt Dạ Kiếm Hàn liền đoán được bảy, tám phần tâm tư của y.
...Khá tốt.
Tình huống phát triển này thật khiến hắn bớt lo.
Sau khi tin tức Dạ Kiếm Hàn và Lăng Mộc ở cùng nhau truyền ra, thay đổi lớn nhất là các cuộc bao vây đòi diệt trừ bọn họ biến thành ba, bốn ngày một lần, sau đó là bảy, tám ngày một lần, cuối cùng nửa tháng sau không ai đến tìm bọn họ nữa.
Dạ Kiếm Hàn mỉm cười: "A Đóa, độ nổi tiếng của ngươi không thấp đâu."
Sở Mộ Vân chọn cách im lặng.
Thật ra không phải do Lăng Mộc có bao nhiêu bản lĩnh mà là Lăng Mộc ở bên cạnh Dạ Kiếm Hàn quá bản lĩnh.
Vốn dĩ những người này dám mơ ước máu của Dạ Kiếm Hàn vì biết y là thiên hạ đệ nhất đơn đả độc đấu, tuy nhiên lại sợ bao vây.
Bởi vì một người không thể dùng năng lực cắn nuốt nhiều lần. Mọi người đều ôm tâm trạng thử vận may mà xông đến cùng nhau, từng đợt đi tìm cái chết.
Tuy đã chết không ít nhưng có người lại cảm thấy mình lợi hại hơn so với người khác, đặc biệt hơn, vận may chuẩn cmnr nên... tre già măng mọc.
Nhưng nếu có Lăng Mộc ở đây thì biểu hiện giả dối "Dạ Kiếm Hàn sợ bao vây" sẽ bị đâm thủng, không ít người sẽ bình tĩnh lại, không ngu ngốc mà tìm đường chết nữa.
Đột nhiên như vậy lại khiến hai chủ tớ không kịp thích nghi.
Mỗi ngày không thể "tập thể dục buổi sáng" thật nhàm chán, cũng may hai người còn nhàn rỗi vui vẻ đi uống mấy chén.
Hôm nay bọn họ vào quán rượu, còn chưa kịp ngồi xuống đã nghe có người ồn ào ở ngoài sảnh.
"Năm đó Lăng Mộc cực kì trâu bò! Từ trên xuống dưới Lăng Vân Tông cũng không ai đánh bại được mình hắn!"
"Ta cũng nghe ở trận đấu giữa các tông môn, Lăng Mộc đại diện cho Lăng Vân Tông xuất chiến, dễ như trở bàn tay mà giành đệ nhất!"
"Ngươi đúng là trần kê hạt mè thối*! Đoạt đệ nhất đã là chuyện của bao nhiêu năm trước?" Người nọ khịt mũi khinh thường một hồi, tròng mắt lại chuyển động: "Các người có biết khi đó Lăng Mộc bao nhiêu tuổi không?"
*Ám chỉ những chuyện không đáng nhắc đến trong quá khứ
Có người tò mò hỏi: "Bao nhiêu? Cho dù có trẻ cũng phải trăm tuổi..."
"Hừ!" Người nọ đắc ý: "Mười tám! Mới mười tám tuổi!"
Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều hít sâu một hơi, chuyện này...
"Ngươi nói bậy bạ! Sao có thể trẻ như vậy được? Mười tám tuổi chỉ sợ còn chưa đến Trúc Cảnh, sao có thể đoạt được danh hiệu đệ nhất tông môn?"
"Ai nói không đến Trúc Cảnh? Lăng Mộc 18 tuổi đã đạt đến tu vi Hợp Dung sơ kì!"
Lời vừa dứt, cả sảnh lại lăng im như tờ, cả đám giống như đang nghe sử thi.
Dạ Kiếm Hàn liếc nhìn người đàn ông bên cạnh, khóe miệng khẽ nhếch, cất giọng nói chỉ để hai người nghe: "Đóa Đóa thật lợi hại."
Sở Mộ Vân: "..." So ra mà nói thì Dạ Kiếm Hàn và Lăng Huyền mới là huynh đệ ruột đúng không? Huynh đệ ruột Tạ Thiên Lan và Mạc Cửu Thiều cũng chưa từng ăn ý như vậy!
Sở Mộ Vân cũng muốn nghe thêm về thân thế của cơ thể này, may là anh chàng đang "đàm đạo" kia rất vui vẻ, thấy mình thành công thu hút sự chú ý của mọi người lại càng hăng hái hơn, vừa nói vừa quơ tay múa chân, ai không biết còn tưởng anh ta ở cạnh Lăng Mộc mới biết rõ ràng như vậy.
Anh chàng thổi phồng suốt nửa ngày, có người lại không phục: "Nếu Lăng Mộc đã lợi hại như vậy sao còn bị gọi là "chó trông cửa" Lăng Vân Tông? Hắn đã là đệ nhất tông môn,đáng lẽ phải thừa kế, lèo lái Lăng Vân Tông mới phải!"
Người nọ dường như đang chờ có người hỏi chuyện này, vẻ mặt càng thêm khoe khoang, nói càng hăng hái hơn: "Vậy là các ngươi không biết rồi! Lăng Mộc vốn thiên tư trác tuyệt, vẻ ngoài cũng tuấn tú mê hoặc vô số cô nương, nhưng lại... mắt mù, khăng khăng thích một người...."
"Hừ!" Có người lại khinh thường: "Thích thì cưới, ngươi nói hắn ưu tú như vậy, có cô nương nào..."
"Ha ha, hắn không thích cô nương."
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Mạc Cửu Thiều
- Chương 3: Ám chỉ
- Chương 4: Thật sự là thẳng nam?!
- Chương 5: Quyến rũ không thành
- Chương 6: Yến Trầm
- Chương 7: Bắt gian
- Chương 8: Không thể giải thích
- Chương 9: Bày tỏ
- Chương 10: Con ruột
- Chương 11: Cầu thao thất bại
- Chương 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
- Chương 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 14: Gặp lại Yến Trầm
- Chương 15: Điều kiện
- Chương 16: Chấp nhận
- Chương 17: Sí hỏa
- Chương 18: Thất vọng
- Chương 19: Sự thật
- Chương 20: Nhận thân
- Chương 21: Hung thủ
- Chương 22: Phẫn nộ
- Chương 23: Trận chiến
- Chương 24: Kết thúc
- Chương 25: Cầu hôn
- Chương 26: Chiến đấu
- Chương 27: Hóa hình
- Chương 28: Dục cầu bất mãn
- Chương 29: Lười biếng
- Chương 30: Băng Linh Dịch
- Chương 31: Hôn
- Chương 32: Không biết yêu
- Chương 33: Đổi ý
- Chương 34: Rời đi
- Chương 35: Bại lộ
- Chương 36: Pháp sư trận
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Ái nhân
- Chương 39: Tình yêu
- Chương 40: Dâm thú
- Chương 41: Y không yêu ngươi
- Chương 42: Mục đích
- Chương 43: Từ biệt
- Chương 44: Phát hiện
- Chương 45: Hợp tác
- Chương 46: Thi thể Sở Mộ Vân
- Chương 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
- Chương 48: Thất bại
- Chương 49: Thành toàn
- Chương 50: Bí mật của Quân Mặc
- Chương 51: Hắn còn thích ngươi sao?
- Chương 52: Ký ức
- Chương 53: Thức thứ chín
- Chương 54: Song sinh trận
- Chương 55: "Sở Mộ Vân"
- Chương 56: Cầu hôn
- Chương 57: Biến cố
- Chương 58: Thẩm Thủy Yên
- Chương 59: 4000 năm trước
- Chương 60: Tôn giả Nhân giới
- Chương 61: Phụ thân
- Chương 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
- Chương 63: Người thừa kế
- Chương 64: Tam đầu yêu thú
- Chương 65: Mộng thú
- Chương 66: Tạ Thiên Lan
- Chương 67: Uy hiếp
- Chương 68: Phát tình
- Chương 69: Rút mông vô tình
- Chương 70: Tệ bạc
- Chương 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
- Chương 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
- Chương 73: A Vân
- Chương 74: Chấp niệm
- Chương 75: Trở lại
- Chương 76: Cầu xin
- Chương 77: Nhất đao lưỡng đoạn
- Chương 78: Bạc tình
- Chương 79: Từ bỏ
- Chương 80: Thời cơ
- Chương 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
- Chương 82: Tôn nghiêm
- Chương 83: Trống vắng
- Chương 84: Tự sát
- Chương 85: Biến cố
- Chương 86: Kí sinh
- Chương 87: Diệt Mị thú
- Chương 88: Trốn tránh
- Chương 89: Không muốn làm
- Chương 90: Bắt gian
- Chương 91: Xin lỗi
- Chương 92: Đến Yêu giới
- Chương 93: Trị liệu sư
- Chương 94: Kẻ thù không đội trời chung
- Chương 95: Chữa trị
- Chương 96: Vụ Thanh Quân
- Chương 97: Yêu hận điên đảo
- Chương 98: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 99: Thay đổi
- Chương 100: Tai tinh
- Chương 101: Thiên họa chi thể
- Chương 102: Quả Hợp Cẩn
- Chương 103: Công Lược Thành Công
- Chương 104
- Chương 105: Quyết Định Thắng Thua
- Chương 106: Hoang Đường
- Chương 107: Trả Lại
- Chương 108: Không Ân Không Oán
- Chương 109: Sống Lại
- Chương 110: Xá Thân Trận
- Chương 111: Đặt Tên
- Chương 112: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.