Nửa đêm lúc Thẩm Thủy Yên ra khỏi phòng, Sở Mộ Vân liền đi theo.
Ban ngày đã xảy ra chuyện như vậy, hắn bên ngoài giả vờ không biết, nhưng thật sự làm sao lại không thèm để ý?
Chiếm hữu của Tham lam mạnh mẽ thế nào, Sở Mộ Vân là tác giả chẳng lẽ lại không rõ?
Mà tất cả cũng đều chính xác như là hắn dự liệu.
Linh: "Ta sẽ không bao giờ vì tuổi nhỏ mà coi thường ai."
Sở Mộ Vân: "Bệnh kiều* thu nhỏ cũng chỉ là ' tiểu bệnh kiều '."
*hiểu đơn giản thì là bệnh độc chiếm
Linh: "Quả nhiên quỷ súc đều là tinh hoa......" Tiểu bệnh kiều so bệnh kiều còn đáng sợ hơn thì làm sao bây giờ QAQ!
Sau khi sắp đặt xong, Sở Mộ Vân che giấu hơi thở đến tẩm điện Thẩm Thủy Yên.
Dù sao cuối cùng cũng làm xong chuyện muốn làm, tiểu Tham lam liền ngủ thiếp đi. Sở Mộ Vân nhẹ nhàng đẩy cửa ra, lặng yên không tiếng động mà đi đến.
Ánh trăng như nước, phủ lên người thiếu niên làm nổi bật lên làn da trắng của y, đẹp đến mức tim người ta đập thình thịch.
Sở Mộ Vân lẳng lặng nhìn y. Chỗ hắn đứng ngược với hướng ánh sáng cho nên khó có thể nhìn thấy vẻ mặt hắn lúc này.
Website TruyenLau.com
Đột nhiên giống như đang mơ thấy gì, Thẩm Thủy Yên hơi giật mình, ngón tay trắng nõn lập tức nắm chặt thứ đồ màu bạc kia. Cả người y cũng nằm nghiêng, hai chân đưa về phía trước co lại, thân thể cong thành nửa hình tròn.
Sở Mộ Vân nhíu mày, đi lại gần hơn. Sau đó hắn thấy được thứ mà tiểu Tham lam đang ôm trong lồng ngực.
Đó là một kiện áo ngoài màu xanh chàm, kiểu dáng cổ xưa thanh lịch, chất liệu tuy không thể nói là mềm mại, nhưng vẫn rất tinh xảo.
Tuy nhiên tất cả đều không quan trọng, quan trọng là...... Đây là y phục của Sở Mộ Vân.
Hắn không nhớ mình để nó ở đây, thậm chí cũng không phải là để nhầm mà là do Thẩm Thủy Yên cố tình giữ lại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Quả nhiên...... Không có cảm giác an toàn.
Nhưng lại khác với cảm giác không an toàn của Yến Trầm.
Đố kỵ là vì không chiếm được thứ mình muốn, đồng thời do không ngừng ghen ghét người khác có được thứ tốt đẹp nên y chỉ muốn phá hủy tất cả; mà Tham lam thì cho dù có hay không thì y cũng đều muốn có, cho dù có là thứ bị phá hủy, cho dù đó không phải là thứ y muốn, cho dù đó có là thứ bị độc chiếm đáng sợ của y hủy hoại, y cũng đều phải có được. Tham lam cố gắng chiếm hữu tất cả những thứ mà y yêu thích.
Thật ra Tham lam không hiểu gì về tình cảm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tuy những gì Thẩm Thủy Yên trả giá đều là tâm ý thật sự, nhưng lại không hề liên quan đến tình cảm.
Giống như hiện tại, trong lòng y chỉ có Thẩm Vân, tính chiếm hữu của y cũng mạnh mẽ đến mức đáng sợ.
Nhưng...... góc trên đầu y lại không sáng một cái nào.
Ở đó đầy xám xịt, chứng minh Thẩm Thủy Yên không phải tâm lạnh lẽo, mà do y căn bản không có tâm.
Thân xác xinh đẹp này chỉ là ngụy trang cho một ác ma đang bất an, lấy độc chiếm làm nguồn gốc cho tất cả những h*m m**n của Tham lam.
Sở Mộ Vân rũ mắt, che khuất cảm xúc lạnh băng nơi đáy mắt, khóe miệng nở nụ cười nhạt. Hắn vươn tay, mái tóc dài của Thẩm Thủy Yên chảy qua đầu ngón tay. Lúc tóc đen rơi xuống, Sở Mộ Vân nhẹ nhàng hôn đuôi tóc kia, thấp giọng nói: "...... Cho ngươi 5 năm nữa."
Chuyện Tô Sương rơi xuống hồ ' ngoài ý muốn ' không gợi lên một chút bọt nước nào ở Thiên Lâm Cung.
Sở Mộ Vân nghe xong cũng chỉ an bài cho người xử lý, ngoài ra cũng không có chút đau lòng hay khổ sở nào.
Thẩm Thủy Yên vẫn luôn đi theo bên hắn, cho nên nhìn thấy rất rõ ràng. Tuy y đã cố gắng khống chế cảm xúc của chính mình, nhưng đôi mắt sáng ngời kia vẫn bán đứng tâm tư của y.
Thật vui, A Vân của y không thuộc về ai khác, A Vân của y cũng không bị những thứ rác rưởi kia làm bẩn.
Sở Mộ Vân trước sau như một vẫn sủng Thẩm Thủy Yên, không chỉ không giới hạn chi phí ăn mặc của y, mà còn bắt đầu mang y theo để dạy bảo.
Nếu Thẩm Thủy Yên đã gọi hắn một tiếng phụ thân thì hắn cũng nên có trách nhiệm của một người phụ thân.
Mới đầu ở hội nghị xuất hiện một thiếu niên xinh đẹp khiến không ít người tỏ vẻ bất mãn.
Nhưng Sở Mộ Vân chỉ dùng một câu đã gạt bỏ ý kiến của bọn họ: "Sau này Thủy Yên sẽ kế thừa tôn vị của ta, cũng nên đến đây để học hỏi."
Lời này nhẹ nhàng bâng quơ, nhưng lại khiến tất cả mọi người chấn động.
Chưa gì tôn giả quyết định định người thừa kế!
Mà người thừa kế này thậm chí còn không phải là con ruột của hắn!
Nếu lúc trước còn không ít người coi khinh Thẩm Thủy Yên, thì hiện tại tuyệt đối không ai dám bỏ qua.
Từ khi ranh giới bị phá hủy, Nhân giới bắt đầu đại loạn, thế lực Sở Mộ Vân nhanh chóng bành trướng. Chỉ trong 6 năm ngắn ngủi, hắn dùng sức mạnh của mình dễ như trở bàn tay vượt qua ba ngàn năm khiến Nhân tộc thành cây cột chống đỡ khe nứt xuất hiện sau thủy triều yêu thú.
Tuy Thẩm Thủy Yên không có ký ức, nhưng y trời sinh thông minh, chỉ một chút chỉ dẫn cũng có thể thấu hiểu rõ ràng.
Ba năm trước, Sở Mộ Vân bắt đầu mang y theo tiếp xúc với mọi chuyện. Ba năm sau, tiểu Tham lam mười ba tuổi năm ấy đã có thể giúp đỡ phụ thân phúc đáp lại thư tín xin chỉ thị của bên dưới đưa lên.
Sở Mộ Vân muốn tìm việc cho y làm, cho nên dứt khoát ủy quyền luôn cho y.
Cũng trong khoảng thời gian này, Thẩm Thủy Yên tiếp xúc không ngừng với các loại vấn đề cũng nhanh chóng trưởng thành. Từ một đứa bé không giấu được cảm xúc của mình biến thành thiếu cung chủ dung mạo khuynh thành, khí độ tuyệt trần luôn mỉm cười.
Đồng thời y cũng bồi dưỡng người của mình, những tâm phúc chỉ nghe lệnh của y.
Tất cả Sở Mộ Vân đều nhìn thấy, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn mặc kệ. Tựa như hoàn toàn tin tưởng Thẩm Thủy Yên, cho dù y làm gì hắn cũng đều dung túng sủng nịch.
Bởi vì phải xử lý chính vụ, cho nên Thẩm Thủy Yên dọn tới điện Sở Mộ Vân. Có đôi lúc về khuya sẽ ở luôn thư phòng nghỉ ngơi.
Sở Mộ Vân không cho y thức đêm. Khi trời không còn sớm sẽ đến gọi y đi nghỉ ngơi.
Giống như đêm nay, trăng cũng đã sắp lặn nhưng Thẩm Thủy Yên khoác áo ngoài màu ngân bạch vẫn còn cầm một phong thư thiếp vàng.
Sở Mộ Vân đi vào: "Ngày mai hãy xem, nghỉ ngơi đi."
Thẩm Thủy Yên thấy hắn vào liền lập tức ngẩng đầu, ngũ quan tinh xảo nở nụ cười động lòng người: "Phụ thân."
Sở Mộ Vân lên tiếng: "Có chuyện khó xử?" Hắn thấy Thẩm Thủy Yên đang nhìn chằm chằm bức thư này.
Thẩm Thủy Yên hơi ngừng lại.
Sở Mộ Vân đi tới, nhìn thoáng qua nội dung của phong thư.
"Đừng để ý làm gì, ta sẽ không cưới vợ."
Thẩm Thủy Yên nắm chặt trang giấy trong tay: "Phụ thân......"
Sở Mộ Vân nhìn về phía y: "Sao?"
Thẩm Thủy Yên rũ mắt, lông mi y rất dài, khi run nhè nhẹ giống như cánh bướm khẽ vỗ: "Người không cưới vợ là vì con sao?"
Sở Mộ Vân hơi ngẩn ra một chút.
Thẩm Thủy Yên ngẩng đầu nhìn hắn: "Là sợ con bị người ngoài đồn thổi, cho nên......"
Sở Mộ Vân mỉm cười: "Đừng nghĩ nhiều, tạm thời ta không có tâm tư này."
Thẩm Thủy Yên trầm mặc trong chốc lát, sau đó y ngẩng đầu, đôi mắt xinh đẹp không nháy mắt nhìn chằm chằm nam nhân tuấn lãng trước mặt.
"Phụ thân có người mình thích sao?"
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Mạc Cửu Thiều
- Chương 3: Ám chỉ
- Chương 4: Thật sự là thẳng nam?!
- Chương 5: Quyến rũ không thành
- Chương 6: Yến Trầm
- Chương 7: Bắt gian
- Chương 8: Không thể giải thích
- Chương 9: Bày tỏ
- Chương 10: Con ruột
- Chương 11: Cầu thao thất bại
- Chương 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
- Chương 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 14: Gặp lại Yến Trầm
- Chương 15: Điều kiện
- Chương 16: Chấp nhận
- Chương 17: Sí hỏa
- Chương 18: Thất vọng
- Chương 19: Sự thật
- Chương 20: Nhận thân
- Chương 21: Hung thủ
- Chương 22: Phẫn nộ
- Chương 23: Trận chiến
- Chương 24: Kết thúc
- Chương 25: Cầu hôn
- Chương 26: Chiến đấu
- Chương 27: Hóa hình
- Chương 28: Dục cầu bất mãn
- Chương 29: Lười biếng
- Chương 30: Băng Linh Dịch
- Chương 31: Hôn
- Chương 32: Không biết yêu
- Chương 33: Đổi ý
- Chương 34: Rời đi
- Chương 35: Bại lộ
- Chương 36: Pháp sư trận
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Ái nhân
- Chương 39: Tình yêu
- Chương 40: Dâm thú
- Chương 41: Y không yêu ngươi
- Chương 42: Mục đích
- Chương 43: Từ biệt
- Chương 44: Phát hiện
- Chương 45: Hợp tác
- Chương 46: Thi thể Sở Mộ Vân
- Chương 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
- Chương 48: Thất bại
- Chương 49: Thành toàn
- Chương 50: Bí mật của Quân Mặc
- Chương 51: Hắn còn thích ngươi sao?
- Chương 52: Ký ức
- Chương 53: Thức thứ chín
- Chương 54: Song sinh trận
- Chương 55: "Sở Mộ Vân"
- Chương 56: Cầu hôn
- Chương 57: Biến cố
- Chương 58: Thẩm Thủy Yên
- Chương 59: 4000 năm trước
- Chương 60: Tôn giả Nhân giới
- Chương 61: Phụ thân
- Chương 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
- Chương 63: Người thừa kế
- Chương 64: Tam đầu yêu thú
- Chương 65: Mộng thú
- Chương 66: Tạ Thiên Lan
- Chương 67: Uy hiếp
- Chương 68: Phát tình
- Chương 69: Rút mông vô tình
- Chương 70: Tệ bạc
- Chương 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
- Chương 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
- Chương 73: A Vân
- Chương 74: Chấp niệm
- Chương 75: Trở lại
- Chương 76: Cầu xin
- Chương 77: Nhất đao lưỡng đoạn
- Chương 78: Bạc tình
- Chương 79: Từ bỏ
- Chương 80: Thời cơ
- Chương 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
- Chương 82: Tôn nghiêm
- Chương 83: Trống vắng
- Chương 84: Tự sát
- Chương 85: Biến cố
- Chương 86: Kí sinh
- Chương 87: Diệt Mị thú
- Chương 88: Trốn tránh
- Chương 89: Không muốn làm
- Chương 90: Bắt gian
- Chương 91: Xin lỗi
- Chương 92: Đến Yêu giới
- Chương 93: Trị liệu sư
- Chương 94: Kẻ thù không đội trời chung
- Chương 95: Chữa trị
- Chương 96: Vụ Thanh Quân
- Chương 97: Yêu hận điên đảo
- Chương 98: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 99: Thay đổi
- Chương 100: Tai tinh
- Chương 101: Thiên họa chi thể
- Chương 102: Quả Hợp Cẩn
- Chương 103: Công Lược Thành Công
- Chương 104
- Chương 105: Quyết Định Thắng Thua
- Chương 106: Hoang Đường
- Chương 107: Trả Lại
- Chương 108: Không Ân Không Oán
- Chương 109: Sống Lại
- Chương 110: Xá Thân Trận
- Chương 111: Đặt Tên
- Chương 112: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.