Sở Mộ Vân giữ mình trong sạch mấy trăm năm, hồ ly nhỏ quyến rũ hắn nhiều lần nhưng hắn vẫn nhịn không đè nó, không ngờ bây giờ lại bị trúng chiêu.
Thật ra từ trước đến nay Sở tổng không hề có liêm sỉ trong chuyện này, muốn đè thì đè. Vả lại hồ ly nhỏ còn trắng trẻo xinh đẹp, so với hắn còn không tim không phổi hơn, trên giường có thể là bạn tình, dưới giường vẫn là bạn bè tốt.
Theo lý thuyết... Sở Mộ Vân ở hiện thực rất thích kiểu người như vậy.
Tuy nhiên ở đây hắn lại không muốn chạm vào hồ ly.
Linh cục cưng vô cùng cảm động về chuyện này: "Có phải ngươi vì Phẫn nộ đại đại mà thủ thân như ngọc không?"
Sở Mộ Vân: "..."
Linh: "Ngươi đã thừa nhận ngươi chỉ có thể nằm dưới."
Sở Mộ Vân cân nhắc một hồi, cuối cùng nói: "Cục cưng, ngươi phải học được cách phân biệt nói thật và nói cho có."
Nếu hắn không nói mình nằm dưới, hồ ly kia sẽ quyến rũ hắn mỗi ngày, hắn nhịn được một lần, hai lần, nhưng ba, bốn lần thì sao? Quay đầu đi đè hồ ly, sau này còn làm thầy giáo kiêm bạn tốt thế nào được nữa?
Hồ ly không có liêm sỉ là thật, hơn nữa cũng không ngu, chắc chắn sẽ lại làm nũng. Chưa gì đã xảy ra quan hệ, hắn ép nó tu luyện, nó sẽ quấn lấy hắn trên giường. Với tính cách lười biếng của hồ ly này thì đừng nói là trăm năm, ngàn năm cũng đừng mong là thành công.
Từ trước đến nay Sở Mộ Vân làm việc luôn cân nhắc nhiều mặt, chỉ cần có chuyện xung đột với nhau thì mục tiêu cuối cùng sẽ phải lùi lại.
TruyenLau.com
Vì vậy hắn không thể phát sinh quan hệ với hồ ly.
Tập trung suy nghĩ, trong cơ thể Sở Mộ Vân dâng trào sức lực, cố gắng đè nén cảm giác khô nóng. Tuy nhiên sự khô nóng không hề giảm, sức mạnh trong cơ thể hắn vừa động, lửa lại bắt đầu cháy theo.
Trong lúc nhất thời ngọn lửa như thiêu đốt máu Sở Mộ Vân sôi trào. Website TruyenLau.com
Hồ ly nhỏ phát hiện vấn đề, ngẩng đầu nhìn hắn, vừa nhìn thoáng qua đã bị mê hoặc.
Đẹp... Đẹp... Đẹp trai quá!
Đẹp như vậy lại là thụ? Sao có thể!
Bị Sở Mộ Vân nhìn chằm chằm, hồ ly nhỏ cảm thấy người mình nóng lên, rất muốn cùng hắn...
Hồ ly bị ma xui quỷ khiến giơ tay, cách quần áo chạm vào nơi kia của Sở Mộ Vân. Website TruyenLau.com
Chỉ mới chạm, đôi mắt của hồ ly đã sáng ngời.
Cứng! Hơn nữa... thật lớn!
Nó l**m môi dưới, muốn không quan tâm mà...
Hồ ly nhỏ đứng dậy, ghé sát vào... Sở Mộ Vân nhíu mày, tuy nhiên không đẩy nó ra.
Khi hai người sắp hôn nhau đến nơi, một trận gió lớn đột nhiên đánh úp tới, hồ ly nhỏ chớp chớp mắt, sau đó bùm một tiếng ngã xuống giường.
Linh nhìn có chút đau lòng: "Có phải... ra tay nặng quá không?"
Sở Mộ Vân: "Đừng coi thường Ngân Vận Thể, nếu không phải nó thất thần thì một đòn này chưa chắc có thể khiến nó ngất xỉu."
Linh: "......"
Sở Mộ Vân đứng dậy, dùng thuật pháp nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Mượn khí vận không dễ, Sở Mộ Vân bị d*c v*ng làm cho phát cáu.
Chẳng lẽ phải đi tìm người khác phát tiết?
Thị trấn này không nhỏ, hắn che đi khuôn mặt rồi tìm một người thuận mắt qua đêm cũng không sao.
Nghĩ như vậy, Sở Mộ Vân liền quay người muốn trở lại.
Nhưng không được bao lâu, hắn liền cảm giác được khí tức quen thuộc.
Ngay sau đó bóng đen xuất hiện ở trước mặt.
Từ sau khi Lăng Huyền bị Lăng Vân Tông đuổi đi, chỉ cần nhìn thấy Sở Mộ Vân là y lại không khách khí ra sát chiêu.
Nếu là bình thường thì Sở Mộ Vân sẽ vui vẻ cùng y chơi đùa, nhưng bây giờ hắn không dám dùng đến sức mạnh, chỉ cần vừa động, lửa dục sẽ lao khỏi da hắn.
Đôi mắt Lăng Huyền từ xa đột nhiên nheo lại.
Bởi vì Sở Mộ Vân bị thiêu đến đầu óc mơ hồ.
Linh cục cưng: "Có cần... duy trì tỉnh táo không?"
Sở Mộ Vân: "Phong tỏa giác quan."
Linh: "A??" Sau đó nó phản ứng lại, hưng phấn nói: "Được được được!"
Lăng Huyền gần như trong nháy mắt phát hiện ra sự bất thường của hắn, y vẫn chưa chiêu, chỉ lại gần, giọng điệu đầy xa cách: "Sư huynh?"
Không phải là do y không cẩn thận mà do qua rất nhiều năm y đã biết rõ lòng dạ nam nhân này thâm sâu như thế nào, suy nghĩ cũng vô cùng quỷ quyệt, đồng thời tận mắt nhìn thấy hắn dễ như trở bàn tay mà tính kế mọi người, sau đó ngụy trang thành dáng vẻ vô tư hy sinh vì mọi người.
Nhiều năm như vậy Lăng Huyền không ngừng tự hỏi: Hắn rốt cuộc vừa mắt Lăng Túc Vân ở điểm nào, để rồi một nam nhân khôn ngoan và quỷ quyệt như vậy lại vì gã mà lên kế hoạch tất cả, tự tay làm mọi thứ.
Lăng Huyền nghĩ mãi không ra, hoàn toàn không tìm được manh mối.
Y đến gần hắn, cụp mắt nhìn xuống, sau đó... chuyện khiến Lăng Huyền bất ngờ đã xảy ra.
Sở Mộ Vân đứng dậy, hôn lên môi y.
Vô cùng nồng nhiệt, nóng bỏng như nước sôi, nụ hôn khiến người không thể cảm nhận được kh*** c*m, bởi vì chấn động quá lớn, chưa gì đã thay thế hết các cảm quan.
Lăng Huyền sững người, kí ức lắng đọng mấy trăm năm ùa ra. Đợi đến khi y hoàn hồn mới phát hiện mình giữ chặt cằm người trước mặt, hôn hắn... Không, không nên gọi là hôn, sự va chạm ngang ngược giữa môi và lưỡi khiến mùi máu tươi trong miệng lan tràn.
Nhưng điều này càng k*ch th*ch d*c v*ng trong lòng, cảm giác cạnh tranh luôn mê hoặc, khiến Lăng Huyền không nhịn được càng thêm thô bạo.
Sở Mộ Vân rên một tiếng, hắn đau nhưng lại không buông ra, ngược lại ôm lấy cổ y, đói khát, dâm loạn, không biết xấu hổ mà dựa vào y.
Lăng Huyền có thể nhìn thấy vực thẳm bị bao phủ bởi những đóa hoa diễm lệ, biết rõ bước lên là bụi gai dưới vực sâu đang đợi y, nhưng y vẫn không chút do dự.
Giống như trăm năm trước, biết rõ hắn sẽ rời đi.
Y vẫn sẽ... làm.
Có chút hy vọng, có chút chờ mong, tưởng tượng những gì mình nhìn thấy chưa chắc là tất cả.
Đáng tiếc hiện thực còn đáng sợ hơn trực giác của y nhiều.
Ngày hôm sau, Sở Mộ Vân nhắm mắt lại rồi mở ra mấy lần mới giảm bớt được đau nhức và mệt mỏi trên cơ thể.
Làm quá mức, lâu lắm hai người mới thân thiết, khó tránh khỏi không nhịn được.
Cũng may là tác dụng phụ chết tiệt kia đã biến mất.
Sở Mộ Vân đứng dậy, mặc xong quần áo liền muốn đi ra ngoài.
Đúng lúc này Lăng Huyền đẩy cửa vào.
Hai người triền miên một đêm, sáng hôm sau gặp mặt lại lạnh lùng nhìn nhau.
Sở Mộ Vân nhíu mày, thẳng thắn nói: "Ta uống nhầm thuốc k*ch d*c."
Lăng Huyền nhìn chằm chằm: "Nếu người đến không phải là ta thì sao?"
Sở Mộ Vân giật mình, sau đó nhếch môi nhìn y: "Ngươi nói xem?"
Bàn tay khuất dưới ống tay áo Lăng Huyền siết chặt.
Sở Mộ Vân không muốn tốn thời gian, hắn không nói câu từ biệt nào đã xoay người ra cửa.
Không ngờ đến Lăng Huyền lại đi theo hắn - y lặng im không nói lời nào đi theo Sở Mộ Vân.
Thời gian của Sở Mộ Vân không có nhiều lắm, tác dụng của Khí Vận Đan nhiều lắm chỉ có bảy ngày, hơn nữa hai ngày cuối có hiệu lực rất kém, tính ra chỉ còn năm ngày. Bây giờ đã lãng phí mất hai ngày một đêm, xông vào mê trận của Vạn Tượng Cung phải mất một ngày, hắn thật sự không có thời gian dây dưa với Lăng Huyền.
Nhưng cũng không thể đánh nhau với y, nếu ra tay sẽ tốn nhiều sức lực, đến Vạn Tượng Cung sẽ càng nguy hiểm hơn.
Sở Mộ Vân đột nhiên có suy nghĩ: Hay là để tiểu lang khuyển đi cùng?
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Mạc Cửu Thiều
- Chương 3: Ám chỉ
- Chương 4: Thật sự là thẳng nam?!
- Chương 5: Quyến rũ không thành
- Chương 6: Yến Trầm
- Chương 7: Bắt gian
- Chương 8: Không thể giải thích
- Chương 9: Bày tỏ
- Chương 10: Con ruột
- Chương 11: Cầu thao thất bại
- Chương 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
- Chương 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 14: Gặp lại Yến Trầm
- Chương 15: Điều kiện
- Chương 16: Chấp nhận
- Chương 17: Sí hỏa
- Chương 18: Thất vọng
- Chương 19: Sự thật
- Chương 20: Nhận thân
- Chương 21: Hung thủ
- Chương 22: Phẫn nộ
- Chương 23: Trận chiến
- Chương 24: Kết thúc
- Chương 25: Cầu hôn
- Chương 26: Chiến đấu
- Chương 27: Hóa hình
- Chương 28: Dục cầu bất mãn
- Chương 29: Lười biếng
- Chương 30: Băng Linh Dịch
- Chương 31: Hôn
- Chương 32: Không biết yêu
- Chương 33: Đổi ý
- Chương 34: Rời đi
- Chương 35: Bại lộ
- Chương 36: Pháp sư trận
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Ái nhân
- Chương 39: Tình yêu
- Chương 40: Dâm thú
- Chương 41: Y không yêu ngươi
- Chương 42: Mục đích
- Chương 43: Từ biệt
- Chương 44: Phát hiện
- Chương 45: Hợp tác
- Chương 46: Thi thể Sở Mộ Vân
- Chương 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
- Chương 48: Thất bại
- Chương 49: Thành toàn
- Chương 50: Bí mật của Quân Mặc
- Chương 51: Hắn còn thích ngươi sao?
- Chương 52: Ký ức
- Chương 53: Thức thứ chín
- Chương 54: Song sinh trận
- Chương 55: "Sở Mộ Vân"
- Chương 56: Cầu hôn
- Chương 57: Biến cố
- Chương 58: Thẩm Thủy Yên
- Chương 59: 4000 năm trước
- Chương 60: Tôn giả Nhân giới
- Chương 61: Phụ thân
- Chương 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
- Chương 63: Người thừa kế
- Chương 64: Tam đầu yêu thú
- Chương 65: Mộng thú
- Chương 66: Tạ Thiên Lan
- Chương 67: Uy hiếp
- Chương 68: Phát tình
- Chương 69: Rút mông vô tình
- Chương 70: Tệ bạc
- Chương 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
- Chương 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
- Chương 73: A Vân
- Chương 74: Chấp niệm
- Chương 75: Trở lại
- Chương 76: Cầu xin
- Chương 77: Nhất đao lưỡng đoạn
- Chương 78: Bạc tình
- Chương 79: Từ bỏ
- Chương 80: Thời cơ
- Chương 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
- Chương 82: Tôn nghiêm
- Chương 83: Trống vắng
- Chương 84: Tự sát
- Chương 85: Biến cố
- Chương 86: Kí sinh
- Chương 87: Diệt Mị thú
- Chương 88: Trốn tránh
- Chương 89: Không muốn làm
- Chương 90: Bắt gian
- Chương 91: Xin lỗi
- Chương 92: Đến Yêu giới
- Chương 93: Trị liệu sư
- Chương 94: Kẻ thù không đội trời chung
- Chương 95: Chữa trị
- Chương 96: Vụ Thanh Quân
- Chương 97: Yêu hận điên đảo
- Chương 98: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 99: Thay đổi
- Chương 100: Tai tinh
- Chương 101: Thiên họa chi thể
- Chương 102: Quả Hợp Cẩn
- Chương 103: Công Lược Thành Công
- Chương 104
- Chương 105: Quyết Định Thắng Thua
- Chương 106: Hoang Đường
- Chương 107: Trả Lại
- Chương 108: Không Ân Không Oán
- Chương 109: Sống Lại
- Chương 110: Xá Thân Trận
- Chương 111: Đặt Tên
- Chương 112: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.