Trận pháp được khôi phục một cách thần kì, cùng với trận văn quanh quẩn, con ngươi đỏ của quái vật đen khổng lồ dần bình tĩnh lại.
Màu đỏ rút đi, đôi mắt lại trở về màu xanh như nước biển.
Nó nhìn Sở Mộ Vân, Sở Mộ Vân cũng nhìn nó.
Khi đối diện, nhìn vào con mắt lớn như nước biển sắp trào ra kia, trong giây lát Sở Mộ Vân đã cho rằng nó sắp khóc đến nơi...
Tuy vậy... chỉ trong một khoảnh khắc, đôi mắt màu xanh lại bị nhuốm đỏ, gần như sẫm như mực — Sở Mộ Vân không hề do dự cắt cổ tay. Máu trào ra càng nhanh, hoa văn càng trở nên mạnh mẽ. Dưới ánh sáng đỏ rực, con quái vật hoàn toàn bị chôn vùi.
Hang động đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Trận pháp vô hình đã hiện ra hoàn toàn, ánh sáng đỏ bao lấy từng mảnh ngọc bích hết vòng này đến vòng khác, khéo léo lợi dụng góc độ lần nữa trấn áp trận pháp.
Sở Mộ Vân quá thành thạo trận pháp, hắn chỉ nhìn lướt qua đã rõ ràng.
Nghĩ kĩ lại thì năng lượng này mạnh đến mức phi logic. Đúng là ở Thiên Loan Phong của Mạc Cửu Thiều có vô số trận pháp và bí tịch tinh diệu, hơn nữa tất cả Tàng Thư Các đều ở trong đầu hắn, nhưng thế nào cũng không nhìn thấu được trận pháp này. Loại trận pháp như thế tốn rất nhiều công sức do con người tạo thành, người thứ hai không thể nhìn thấu.
Nhưng Sở Mộ Vân vừa nhìn đã hiểu.
Vì sao? Trừ khi trận pháp này là do hắn tạo thành.
Khi Phẫn nộ ra đời, hắn vẽ ra trận pháp này, ép buộc Phẫn nộ ngủ say để trấn áp con quái vật phía dưới.
Nhưng chuyện này là không thể nào.
Sở Mộ Vân tin chắc rằng bản thân không thể quay lại thời gian đó. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chắc chắn không có khả năng!
Còn quá nhiều điều bí ẩn trước mắt không thể nói ra, trận pháp này tạm thời có thể trấn áp, nhưng không có tâm điểm thì không thể ổn định.
Tuy không thể biết trận pháp này có tác dụng bao lâu, nhưng Sở Mộ Vân biết rằng không thể để cho con quái vật kia thoát ra.
TruyenLau
Nó mới lộ cái đầu, Sở Mộ Vân đã cảm nhận được nếu nó thoát ra sẽ khiến thế giới này sụp đổ hơn phân nửa.
Mà muốn khiến trận pháp tiếp tục, ngoài cách giam cầm Lăng Huyền ra thì còn một cách khác.
Đó chính là — "Đại hành*". Nguồn copy từ TruyenLau.com
*Người đại diện, thay mặt
Thu lấy nguyện vọng của tất cả mọi người, mang một người làm vật tế, rút ra một sợi linh hồn yếu ớt rồi gửi vào Thân Xác Tương Ứng, sau trăm năm tẩm bổ nó sẽ trở thành "Đại hành".
Nếu không quay lại 900 năm sau có khi Sở Mộ Vân không nghĩ đến chiêu này.
Mà nhờ ở chung với Dạ Kiếm Hàn, thăm dò chuyện của Lăng Vân Tông, biết được sự tồn tại của Lăng Túc Vân nên... quay trở về 900 năm trước hắn mới nhanh chóng biết mình nên làm gì.
Tương lai đã được định sẵn, bây giờ hắn chỉ cần thuận theo.
Thuật "Đại hành" rất khó để thực hiện, trước hết người hiến tế phải có Mộ Nhân*, không thể vào luân hồi.
*Người canh giữ
Mà "Thân Xác Tương Ứng" lại chỉ có thể nhìn chứ không cầu được, cho dù có tìm được thì cũng cần bồi dưỡng cẩn thận, xác xuất thành công cũng rất thấp.
Nhưng chỉ cần hoàn thành thì sẽ là một lần và mãi mãi!
Thân Xác Tương Ứng không thể thay thế hoàn toàn bản thể, nhưng chỉ cần có Mộ Nhân bảo vệ, có được uy danh thiên hạ thì gã có thể trở thành Đại hành, củng cố tâm trận, trở thành tâm điểm mới.
Đến lúc đó bản thể sẽ ve sầu thoát xác, có được tự do.
Sở Mộ Vân nhắm mắt lại, khóe miệng khẽ nhếch: Vì tự do của Lăng Huyền, hắn phải trả giá không nhỏ.
Nhưng nếu không có được tự do thì còn công lược kiểu gì?
Sở Mộ Vân mở mắt ra, trong mắt trầm mặc.
— Kết cục đã định từ lâu, nghĩ nhiều cũng vô dụng.
Dưới tình huống của sơn động, Sở Mộ Vân không hề dừng lại mà kéo lấy Lăng Huyền, thi triển một thuật thức trên đất.
Lăng Huyền nhìn chằm chằm hắn.
Sở Mộ Vân không cảm xúc quay đầu nhìn y: "Muốn học sao?"
Lời vừa mới dứt, hắn vươn tay, giơ ngón trỏ, sức mạnh điên cuồng trào ra, ầm ầm vang dội cả bầu trời. Cánh đồng hoang đột nhiên xuất hiện một hố sâu lớn.
Bụi đất bay mù mịt, cát sỏi tứ tung, Sở Mộ Vân đứng ở trung tâm nhưng lại không vướng chút bụi bặm.
Hắn mặc trường bào màu đen, tóc dài như tơ lụa, khuôn mặt tuấn mỹ, tư thế tiêu sái phóng khoáng, phong thái lại vô cùng điềm đạm.
Trong nháy mắt hình ảnh này như dầu sôi rơi vào hồ băng, như sấm rền bổ vào biển sâu, như mặt trời chói lọi xé toạc mây đen mù mịt...
Tất cả giác quan Lăng Huyền đều mất đi, y chỉ có thể nhìn, nghĩ hay cảm giác được một người này và ánh mắt đạm mạc của hắn.
"Muốn." Lăng Huyền mở miệng đáp lại hắn, khát vọng đáng kinh ngạc lan tỏa từ trái tim, mãnh liệt quét qua tất cả dây thần kinh, hòa vào máu, chui vào xương cốt, chiếm toàn bộ linh hồn.
Muốn học gì? Muốn lấy thứ gì? Muốn có được cái gì? Rốt cuộc muốn gì....
Sở Mộ Vân cười với y, nói ra lời có thể giam cầm Lăng Huyền cả đời: "Ta chờ ngày ngươi có thể đánh bại được ta."
Hắn đánh thức y từ giấc ngủ ngàn năm, hắn lôi y từ sâu trong bóng đêm, hắn vẽ y từ tờ giấy trắng thành bức tranh.
— Một bức tranh tuyệt đẹp do chính hắn vẽ ra.
Số mệnh.
Vô số người không thấu được hai chữ này vì nó rất mơ hồ, giả dối.
Nhưng đôi khi... nó lại tốt đẹp như vậy, đáng kinh ngạc như vậy, khiến người ta cam tâm tình nguyện.
Cam tâm tình nguyện vì nó mà trở thành tù binh.
Từ trước đến nay Sở Mộ Vân hành động rất quyết đoán, hắn dạy được Lăng Huyền, dạy được chiến thần bẩm sinh này.
Lăng Huyền là một trong rất ít người có thể sử dụng được tất cả pháp thuật, có thể tu luyện các công pháp trong trời đất, chỉ cần y muốn học sẽ học được.
Tàng thư các của Thiên Loan Phong vào 4000 năm sau lại phát huy tác dụng. Sở Mộ Vân đã gặp qua thì không quên tái hiện lại nó, hắn dốc lòng dạy Lăng Huyền tất cả, nhưng chỉ không dạy ba thứ.
Thứ nhất là kiếm pháp Thiệu Nguyệt của Mạc Cửu Thiều, thứ hai là trận pháp, thứ ba là thuật luyện đan.
Thậm chí hắn còn chưa từng sử dụng chúng trước mặt Lăng Huyền.
Đến lúc này Sở Mộ Vân mới biết được vì sao 900 năm sau khi Lăng Huyền tránh Dạ Kiếm Hàn tìm hắn, rõ ràng là hắn dùng các chiêu thức mà Dạ Kiếm Hàn dạy, nhưng Lăng Huyền lại không chút nghi ngờ.
Đương nhiên không thể nghi ngờ, bởi vì tất cả chiêu thức của Lăng Huyền đều là do hắn dạy.
Thời gian 900 năm, vòng đi vòng lại thành một vòng tròn.
Lăng Mộc* — là cái tên ám chỉ mà Sở Mộ Vân đặt cho thân thể Mộ Nhân.
*Mộc và Mộ đều phát âm là (mù)
Giống như Lăng Vân Tông và Lăng Túc Vân là ám chỉ cho chính hắn, nhắc nhở hắn ám hiệu thuật "Đại hành".
Tu hành vô số năm, Sở Mộ Vân canh giữ Lăng Huyền gần trăm nay. Thời điểm dạy xong tất cả những gì có thể dạy cũng là lúc hắn rời đi.
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Mạc Cửu Thiều
- Chương 3: Ám chỉ
- Chương 4: Thật sự là thẳng nam?!
- Chương 5: Quyến rũ không thành
- Chương 6: Yến Trầm
- Chương 7: Bắt gian
- Chương 8: Không thể giải thích
- Chương 9: Bày tỏ
- Chương 10: Con ruột
- Chương 11: Cầu thao thất bại
- Chương 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
- Chương 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 14: Gặp lại Yến Trầm
- Chương 15: Điều kiện
- Chương 16: Chấp nhận
- Chương 17: Sí hỏa
- Chương 18: Thất vọng
- Chương 19: Sự thật
- Chương 20: Nhận thân
- Chương 21: Hung thủ
- Chương 22: Phẫn nộ
- Chương 23: Trận chiến
- Chương 24: Kết thúc
- Chương 25: Cầu hôn
- Chương 26: Chiến đấu
- Chương 27: Hóa hình
- Chương 28: Dục cầu bất mãn
- Chương 29: Lười biếng
- Chương 30: Băng Linh Dịch
- Chương 31: Hôn
- Chương 32: Không biết yêu
- Chương 33: Đổi ý
- Chương 34: Rời đi
- Chương 35: Bại lộ
- Chương 36: Pháp sư trận
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Ái nhân
- Chương 39: Tình yêu
- Chương 40: Dâm thú
- Chương 41: Y không yêu ngươi
- Chương 42: Mục đích
- Chương 43: Từ biệt
- Chương 44: Phát hiện
- Chương 45: Hợp tác
- Chương 46: Thi thể Sở Mộ Vân
- Chương 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
- Chương 48: Thất bại
- Chương 49: Thành toàn
- Chương 50: Bí mật của Quân Mặc
- Chương 51: Hắn còn thích ngươi sao?
- Chương 52: Ký ức
- Chương 53: Thức thứ chín
- Chương 54: Song sinh trận
- Chương 55: "Sở Mộ Vân"
- Chương 56: Cầu hôn
- Chương 57: Biến cố
- Chương 58: Thẩm Thủy Yên
- Chương 59: 4000 năm trước
- Chương 60: Tôn giả Nhân giới
- Chương 61: Phụ thân
- Chương 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
- Chương 63: Người thừa kế
- Chương 64: Tam đầu yêu thú
- Chương 65: Mộng thú
- Chương 66: Tạ Thiên Lan
- Chương 67: Uy hiếp
- Chương 68: Phát tình
- Chương 69: Rút mông vô tình
- Chương 70: Tệ bạc
- Chương 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
- Chương 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
- Chương 73: A Vân
- Chương 74: Chấp niệm
- Chương 75: Trở lại
- Chương 76: Cầu xin
- Chương 77: Nhất đao lưỡng đoạn
- Chương 78: Bạc tình
- Chương 79: Từ bỏ
- Chương 80: Thời cơ
- Chương 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
- Chương 82: Tôn nghiêm
- Chương 83: Trống vắng
- Chương 84: Tự sát
- Chương 85: Biến cố
- Chương 86: Kí sinh
- Chương 87: Diệt Mị thú
- Chương 88: Trốn tránh
- Chương 89: Không muốn làm
- Chương 90: Bắt gian
- Chương 91: Xin lỗi
- Chương 92: Đến Yêu giới
- Chương 93: Trị liệu sư
- Chương 94: Kẻ thù không đội trời chung
- Chương 95: Chữa trị
- Chương 96: Vụ Thanh Quân
- Chương 97: Yêu hận điên đảo
- Chương 98: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 99: Thay đổi
- Chương 100: Tai tinh
- Chương 101: Thiên họa chi thể
- Chương 102: Quả Hợp Cẩn
- Chương 103: Công Lược Thành Công
- Chương 104
- Chương 105: Quyết Định Thắng Thua
- Chương 106: Hoang Đường
- Chương 107: Trả Lại
- Chương 108: Không Ân Không Oán
- Chương 109: Sống Lại
- Chương 110: Xá Thân Trận
- Chương 111: Đặt Tên
- Chương 112: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.