Linh cục cưng học được từ mới: "Ở thành phố nhiều hiểm ác quá, tôi muốn về quê."
Sở Mộ Vân: "..."
Linh cục cưng cẩn thận nói: "Lười biếng đáng yêu như vậy, góc trên đầu cũng sáng rất nhiều. Không cần ngược đâu nhỉ..."
Sở Mộ Vân: "Ngoan, cứ xem đi."
Linh cục cưng: QAQ!
Thẩm Thủy Yên dùng chiêu này thật tàn nhẫn, đúng với truyền thống tốt đẹp của người đi trước: Ta không sống tốt thì ngươi cũng mong sống tốt. Không phải tình yêu của mình thì phải cố gắng mà phá hoại.
Sở Mộ Vân rất ngạc nhiên, hắn không biết đến sự tồn tại của Thẩm Vân.
Xưa nay Quân Mặc không bộc lộ cảm xúc, nhưng trong đôi mắt bạc lúc này lại dâng lên nỗi bất an và hoảng loạn.
Thẩm Thủy Yên tỏ ý xin lỗi: "Là do ta nhắc đến chuyện trước kia. Tuy nhiên mọi chuyện đều đã qua ngàn năm, dù thế nào..."
Y xin lỗi ở chỗ nào? Rõ ràng là đổ thêm dầu vào lửa.
Quân Mặc quay lại nhìn y, trong mắt lộ rõ địch ý. Đáng tiếc là Quân Mặc không thể nào ngăn cản được.
- Vì giờ nói gì cũng là giấu đầu lòi đuôi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khiến người ta bất ngờ là Sở Mộ Vân lại ngắt lời Thẩm Thủy Yên: "Thẩm công tử, ta muốn nghe Quân Mặc nói."
Xưng hô thay đổi khiến Thẩm Thủy Yên ngẩn ra, nhưng y nhanh chóng phản ứng lại: "Do ta tự ý quyết định." Nói xong, y nhìn Quân Mặc với ánh mắt bình thản, nhìn kĩ có thấy được ý khiêu khích: Ngươi định nói gì? Tất cả đều là sự thật, ngươi có thể biện hộ như thế nào được?
Quân Mặc nhìn Sở Mộ Vân.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sắc mặt Sở Mộ Vân không được tốt cho lắm, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào y.
Quân Mặc cụp mắt, bàn tay ở sau ống tay áo siết chặt. Đau đớn ở lòng bàn tay cũng không thể đè nén được trái tim đang co rút của y: "A Mộc..."
Y nhẹ nhàng gọi tên hắn, trong lúc nhất thời không biết nói từ đâu.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không ngờ Sở Mộ Vân lại dẫn dắt cho y: "Nói cho ta biết Thẩm Vân là ai?"
Quân Mặc khựng lại, nhẹ giọng nói: "Ngàn năm trước ta được hắn nuôi dưỡng, sống chung vài năm."
Sở Mộ Vân nhíu mày hỏi: "Ta rất giống hắn?"
Quân Mặc gật đầu.
Trong mắt Sở Mộ Vân hiện lên sự chua xót, nhưng hắn vẫn tiếp tục hỏi: "Trước kia các ngươi... là người yêu sao?"
Quân Mặc lắc đầu: "Không phải."
Sở Mộ Vân thở phào, sau đó lại hỏi vấn đề khác: "Khi đó ngươi... thích hắn sao?"
Câu hỏi này vừa thốt ra, không khí xung quanh đột nhiên yên lặng.
Thẩm Thủy Yên lạnh lùng nhìn. Trả lời câu hỏi này thế nào cũng sai.
Cho dù không ai chứng kiến Quân Mặc đã trải qua chuyện gì, nhưng với thể chất của y có thể dễ dàng đoán được y đã sống cô đơn suốt mấy ngàn năm. Tất cả đều là người qua đường, chỉ có duy nhất một người đối xử tốt với y, nuôi dưỡng y hai năm. Sao y có thể không thích?
Chắc chắn là thích.
Y có thể nói dối là không thích. Tuy nhiên Lăng Mộc rất thông minh, sao lại không nhận ra y đang nói dối? Như vậy tin tưởng giữa hai người sẽ biến mất, cho dù có miễn cưỡng ở bên nhau cũng để lại mối họa khôn lường.
Thích... không đúng, không thích... lại càng không đúng.
Vì vậy Thẩm Thủy Yên không quan tâm Quân Mặc sẽ trả lời như thế nào, vì dù sao trả lời cũng sai.
Y chỉ muốn xem tiểu tử tóc bạc này sẽ trả lời như thế nào.
"Thích." Quân Mặc đột nhiên nói.
Sắc mặt Sở Mộ Vân thay đổi. Đáy mắt hắn tràn ngập đau khổ, đôi môi khẽ run rẩy.
Quân Mặc muốn nói tiếp, hắn lại xua tay, nhìn chằm chằm vào y tiếp tục hỏi: "Nếu vậy... khi chúng ta gặp nhau, ngươi vẫn nhớ đến hắn sao?"
Quân Mặc trầm lặng gật đầu.
Sở Mộ Vân nhắm mắt, tiếp tục nói- Bởi vì yết hầu căng chặt, giọng nói của hắn tràn ngập chua xót: "Ngươi xem ta là thế thân của hắn sao?"
Quân Mặc ngẩng đầu, lần này không hề có chút do dự: "Không, tuyệt đối là không. Ngươi là A Mộc, là..." Y hơi dừng lại, có chút ngây ngô nhưng lại kiên định nói: "Là A Mộc thuộc về ta."
Sở Mộ Vân nhìn y, trong mắt hắn tràn ngập sự phức tạp.
Lúc này Quân Mặc cũng tìm về tiếng nói của mình. Y không giỏi diễn đạt, nhưng dưới sự dẫn dắt của Sở Mộ Vân, y hiểu những lời nói mập mờ sẽ chỉ càng đổ thêm dầu vào lửa, càng cháy càng lớn.
Vì vậy y không nói gì. Tình thế này bất lợi cho y, y không thể phá hỏng mọi thứ.
Nhưng bây giờ qua những câu hỏi của Sở Mộ Vân, Quân Mặc đột nhiên thông suốt.
Lửa cháy lớn là do tưới thêm dầu, càng nói càng bế tắc là do trong lòng hổ thẹn.
Y luôn nói mình tin tưởng A Mộc, nhưng sao y không nghĩ tới A Mộc cũng tin tưởng y?
So với giấu diếm chuyện cũ thì chi bằng thẳng thắn nói ra hết.
A Mộc có thể chấp nhận là may mắn của y. Hắn không chấp nhận, y càng không từ bỏ.
Nếu đã vậy, y có gì phải sợ.
Tâm trí bị Thẩm Thủy Yên kích động bình tĩnh lại, Quân Mặc vốn là người kiên định. Y mất đi lí trí là vì sợ mất đi thứ mình quan tâm nhất. Lúc này bình tĩnh lại, y biết mình nên làm gì.
Quân Mặc thở ra, nhẹ nhàng nói: "A Mộc, thật sự ta từng thích Thẩm Vân vào một ngàn năm trước. Nhưng hắn đã có người yêu, hai người cùng nuôi dưỡng ta. Ta không thể làm chuyện vong ân bội nghĩa nên đã không nói ra tình cảm với hắn."
"Tình huống lúc đó rất loạn, với năng lực của ta thì không biết được nhiều chuyện. Đợi đến khi ta ra khỏi tòa cung điện đó, lại nghe được tin Thẩm Vân đã chết..."
Y nói đến đây, Thẩm Thủy Yên đột nhiên ngắt lời y: "Thẩm Vân không chết!" Giọng nói y trầm thấp, tràn ngập hung ác cực đoan, giống như sư tử bị dẫm phải đuôi, sát ý vô cùng lộ liễu.
Quân Mặc không quan tâm y, chỉ tiếp tục nhìn Sở Mộ Vân: "... Khi đó ta rất sa sút, thậm chí cảm thấy chính mình đã hại hắn. Dù sao những người xung quanh ta đều..." Y hơi dừng lại, không nói ra nhưng mọi người đều hiểu.
Quân Mặc ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Sở Mộ Vân tràn ngập thâm tình. Bao trùm thứ tình cảm này là sự kiên định: "Ngàn năm đối với ta không gọi là dài, thậm chí không đủ để hoàn toàn quên đi một người... A Mộc, từ giây phút đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta đã nghĩ đến Thẩm Vân. Hai người thật sự rất giống nhau, nhưng với ta thì hai người lại khác biệt."
"Ngàn năm trước, với ta mà nói thì Thẩm Vân xa không thể với tới. Hắn giống thần hơn là con người, tình cảm của ta đối với hắn là cảm kích và tôn kính nhiều hơn, nó thiếu đi cảm giác khi đối đãi với con người. Nhưng ngươi thì không giống, ngươi là người ở bên ta, làm bạn với ta, dạy dỗ ta, thậm chí cho ta cuộc sống mới. Ngươi là người thật sự ở bên ta, là người ta yêu."
"A Mộc, ngươi nguyện ý tin ta không?"
Nói đến đây, hốc mắt Sở Mộ Vân đỏ lên. Hắn ôm chặt lấy Quân Mặc, giọng nói pha lẫn tiếng khóc nức nở: "Ngươi nên nói sớm cho ta biết."
"Ta... chắc chắn sẽ tin tưởng ngươi."
Tình huống phát triển như vậy khiến Thẩm Thủy Yên cứng đờ tại chỗ.
Sở Mộ Vân bình tĩnh lại, ánh mắt nhìn y lạnh như băng: "Thẩm tiên sinh, chúng ta tách ra ở đây đi."
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Mạc Cửu Thiều
- Chương 3: Ám chỉ
- Chương 4: Thật sự là thẳng nam?!
- Chương 5: Quyến rũ không thành
- Chương 6: Yến Trầm
- Chương 7: Bắt gian
- Chương 8: Không thể giải thích
- Chương 9: Bày tỏ
- Chương 10: Con ruột
- Chương 11: Cầu thao thất bại
- Chương 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
- Chương 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 14: Gặp lại Yến Trầm
- Chương 15: Điều kiện
- Chương 16: Chấp nhận
- Chương 17: Sí hỏa
- Chương 18: Thất vọng
- Chương 19: Sự thật
- Chương 20: Nhận thân
- Chương 21: Hung thủ
- Chương 22: Phẫn nộ
- Chương 23: Trận chiến
- Chương 24: Kết thúc
- Chương 25: Cầu hôn
- Chương 26: Chiến đấu
- Chương 27: Hóa hình
- Chương 28: Dục cầu bất mãn
- Chương 29: Lười biếng
- Chương 30: Băng Linh Dịch
- Chương 31: Hôn
- Chương 32: Không biết yêu
- Chương 33: Đổi ý
- Chương 34: Rời đi
- Chương 35: Bại lộ
- Chương 36: Pháp sư trận
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Ái nhân
- Chương 39: Tình yêu
- Chương 40: Dâm thú
- Chương 41: Y không yêu ngươi
- Chương 42: Mục đích
- Chương 43: Từ biệt
- Chương 44: Phát hiện
- Chương 45: Hợp tác
- Chương 46: Thi thể Sở Mộ Vân
- Chương 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
- Chương 48: Thất bại
- Chương 49: Thành toàn
- Chương 50: Bí mật của Quân Mặc
- Chương 51: Hắn còn thích ngươi sao?
- Chương 52: Ký ức
- Chương 53: Thức thứ chín
- Chương 54: Song sinh trận
- Chương 55: "Sở Mộ Vân"
- Chương 56: Cầu hôn
- Chương 57: Biến cố
- Chương 58: Thẩm Thủy Yên
- Chương 59: 4000 năm trước
- Chương 60: Tôn giả Nhân giới
- Chương 61: Phụ thân
- Chương 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
- Chương 63: Người thừa kế
- Chương 64: Tam đầu yêu thú
- Chương 65: Mộng thú
- Chương 66: Tạ Thiên Lan
- Chương 67: Uy hiếp
- Chương 68: Phát tình
- Chương 69: Rút mông vô tình
- Chương 70: Tệ bạc
- Chương 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
- Chương 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
- Chương 73: A Vân
- Chương 74: Chấp niệm
- Chương 75: Trở lại
- Chương 76: Cầu xin
- Chương 77: Nhất đao lưỡng đoạn
- Chương 78: Bạc tình
- Chương 79: Từ bỏ
- Chương 80: Thời cơ
- Chương 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
- Chương 82: Tôn nghiêm
- Chương 83: Trống vắng
- Chương 84: Tự sát
- Chương 85: Biến cố
- Chương 86: Kí sinh
- Chương 87: Diệt Mị thú
- Chương 88: Trốn tránh
- Chương 89: Không muốn làm
- Chương 90: Bắt gian
- Chương 91: Xin lỗi
- Chương 92: Đến Yêu giới
- Chương 93: Trị liệu sư
- Chương 94: Kẻ thù không đội trời chung
- Chương 95: Chữa trị
- Chương 96: Vụ Thanh Quân
- Chương 97: Yêu hận điên đảo
- Chương 98: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 99: Thay đổi
- Chương 100: Tai tinh
- Chương 101: Thiên họa chi thể
- Chương 102: Quả Hợp Cẩn
- Chương 103: Công Lược Thành Công
- Chương 104
- Chương 105: Quyết Định Thắng Thua
- Chương 106: Hoang Đường
- Chương 107: Trả Lại
- Chương 108: Không Ân Không Oán
- Chương 109: Sống Lại
- Chương 110: Xá Thân Trận
- Chương 111: Đặt Tên
- Chương 112: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.