Dạ Kiếm Hàn hỏi một câu mà cả đời Lăng Huyền cũng không quên được.
Tuy y không biết nó có liên quan gì, nhưng trực giác mạnh mẽ lại khiến y đoán được có chuyện mà y không biết, hơn nữa còn vô cùng quan trọng.
Dạ Kiếm Hàn dẫn dắt y: "Nói nghe thử xem, có phải đó là một hang động vô cùng kín đáo không? Ở đấy từng xuất hiện chuyện khác thường? Ví dụ như một con quái vật chui lên từ dưới lòng đất?"
Tuy y dùng câu hỏi nhưng lại mang tính trần thuật.
Đừng nói đến Lăng Huyền bị y hỏi cho sững người, Sở Mộ Vân cũng ngơ ngẩn.
Linh cục cưng: "Trời đất ơi!! Chuyện này là sao vậy!!!" Σ(°ロ°|||)}!"
Sở Mộ Vân: "......"
Linh: "Cầu giải thích! Ký chủ đại đại mau giải thích xem chuyện gì đang xảy ra vậy!"
Sở Mộ Vân không nói gì. Sự thật rất đơn giản, Dạ Kiếm Hàn đã biết đến thuật Đại Hành thì đương nhiên biết tất cả, nhưng quan trọng là làm sao y biết được?
Lăng Huyền im lặng, tuy nhiên vẻ mặt y đã chứng minh mọi thứ.
Dạ Kiếm Hàn khẽ mỉm cười, môi mỏng lại thì thầm câu kia: "Thật đúng là tình sâu nghĩa trọng."
Lăng Huyền nheo mắt lại, nhìn chằm chằm Dạ Kiếm Hàn, hỏi y: "Rốt cuộc mọi chuyện là thế nào? Tại sao ngươi lại biết!"
Dạ Kiếm Hàn quay lại nhìn Sở Mộ Vân.
Sở Mộ Vân cũng đang nhìn y không chớp mắt.
Hai người nhìn nhau, tiến vào đôi mắt đối phương nhưng lại không thể nhìn thấu.
Dạ Kiếm Hàn hạ quyết tâm nói đến cùng: "Nếu ngươi muốn biết thì ta sẽ nói cho ngươi biết. Người Lăng Mộc thích không phải Lăng Túc Vân. Trái tim hắn luôn đặt trên người ngươi, dù qua mấy trăm năm, hắn trả giá bao nhiêu tâm huyết vẫn vì một chuyện: Cho ngươi tự do."
Đồng tử Lăng Huyền co rút, vẻ mặt y nghiêm nghị: "Ta chưa bao giờ bị trói buộc."
Dạ Kiếm Hàn nhìn y: "Chỉ sợ lúc ngươi bị giam cầm còn không có ý thức."
Câu này khiến Lăng Huyền không thể đáp lời.
Dạ Kiếm Hàn thưởng thức Linh Dẫn Thảo trong lòng bàn tay, chậm rãi nói: "Ngàn năm trước, Lăng Mộc phát hiện ngươi bị giam cầm liền phá trận cứu ngươi ra. Các ngươi sống chung một thời gian, còn trở thành người yêu. Tuy nhiên không lâu sau, khi Lăng Mộc muốn cứu ngươi ra ngoài thì phát hiện dưới trận pháp trấn áp một con quái vật, hơn nữa vô cùng hung hãn, nếu thả nó ra sẽ tạo ra hỗn loạn lớn. Hắn bất đắc dĩ phải ở cùng ngươi trong hang động kia thêm mấy tháng phải không?" TruyenLau
Y hơi ngừng lại, tiếp tục nói: "Chắc lúc đó cũng không lâu lắm, dù sao A Mộc cũng uyên bác, rất nhanh đã học được thuật Đại Hành."
"À" Y nhìn Lăng Huyền mỉm cười: "Ta còn chưa giải thích với ngươi thuật Đại Hành là gì đúng không? Thứ này tràn ngập ác ý và âm mưu, vì để đổi lấy sự tự do của ngươi mà A Mộc không tiếc trả giá tất cả, cần một mạng người, một Mộ Nhân nửa sống nửa chết, cùng với uy danh vạn người tôn kính."
Lăng Huyền rất thông minh, y nhanh chóng đoán được những thứ đó ứng với điều gì.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mà Dạ Kiếm Hàn còn không cho y cơ hội do dự: "Lăng Túc Vân là thế nhân của ngươi, Lăng Mộc tự nguyện trở thành Mộ Nhân, còn uy danh vạn người tôn kính... Lăng Vân Tông có hàng ngàn tu sĩ dưới trướng."
Nói đến đây, mọi chuyện đã hoàn toàn bại lộ.
Sở Mộ Vân không thể nhịn được nữa: "Nói hươu nói vượn! Thật vớ vẩn!" Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dạ Kiếm Hàn nhún vai, nói với Lăng Huyền: "Ngươi xem kìa, vì để ngươi không có gánh nặng tâm lí, vì sự "tự do" thật sự của ngươi mà hắn không nói gì về chuyện này, âm thầm đeo trên lưng, tự nguyện gánh vác, yên lặng trả giá..."
"Chuyện này không thể nào!" Sở Mộ Vân hoàn toàn bị chọc giận.
Dạ Kiếm Hàn không nhìn hắn, nghiêm túc hỏi Lăng Huyền: "Chuyện ta nói có phải từng xảy ra không? Lăng Mộc đột nhiên rời đi phải không? Sau khi biến mất trăm năm, trở về lại có thêm Lăng Túc Vân, lòng của hắn chỉ đặt trên người gã."
Chuyện này hoàn toàn không sai, điều mà Lăng Huyền nghĩ mãi ngàn năm không ra cuối cùng cũng sáng tỏ. Chân tướng ẩn sau sương mù thật khiến người ta nghẹn họng trân trối.
"Ngươi biết Thân Xác Tương Ứng là gì không? Là lấy một sợi du hồn trong cơ thể ngươi, tẩm bổ cẩn thận, không chỉ tốn rất nhiều thời gian mà còn tốn sức lực, mãi đến khi du hồn và cơ thể dung hợp thì Thân Xác Tương Ứng mới xem như có hiệu lực."
"Ngươi biết Mộ Nhân là gì không? Hắn giống như tế phẩm trên tế đàn, sống sờ sờ mà bị đặt ở đó, vĩnh viễn không vào luân hồi, chờ đợi con quái vật kia phá tan khỏi lồng giam, cắn nuốt tất cả. Bởi vì... hắn đã hứng lấy thù hận vốn đặt trên trận nguyên kia."
"À, trận nguyên vốn là ngươi, Lăng Huyền..." Dạ Kiếm Hàn thở dài: "Ngươi có tài đức gì mà được nam nhân này mê đắm như vậy."
Mọi thứ đều chính xác.
Linh: "Trời ơi... Tại sao Tham ăn lại biết!"
So với Linh cục cưng ngạc nhiên đến ngây người, Sở Mộ Vân lại vô cùng bình tĩnh.
Từ những gì y nói, hắn biết được một chuyện quan trọng.
Dạ Kiếm Hàn nói hắn rời đi trăm năm, trở về có thêm Lăng Túc Vân bên cạnh. Lời này có nghĩa là hắn mất trăm năm để đi tìm Thân Xác Tương Ứng.
Nhưng thật ra không đúng, bởi vì trong thời gian đó Sở Mộ Vân chưa từng rời đi, chỉ mai danh ẩn tích điều khiển phía sau Lăng Vân Tông, thông qua Lăng Thiện khiến Lăng Vân Tông từ vô danh trở nên nổi tiếng.
Từ điều này có thể thấy được Dạ Kiếm Hàn không biết tất cả về sự thật, mà bằng cách nào đó từng chút tìm ra thông tin, cuối cùng cho ra đáp án.
Y cố ép hỏi Lăng Huyền cho thấy rất nhiều chuyện y cũng không rõ, nhưng lại dùng lời lẽ tấn công Lăng Huyền, từ phản ứng của y mà có được đáp án.
Linh Dẫn Thảo, Con Rối, Thân Xác Tương Ứng, Vạn người quy phục, Mộ Nhân, thuật Đại Hành, trận nguyên... Chỉ cần mấy từ này, sắp xếp theo thứ tự là y đã đoán ra chân tướng, năng lực tư duy như vậy quá kinh khủng!
Tuy Sở Mộ Vân có ý muốn để Dạ Kiếm Hàn cho Lăng Huyền biết chân tướng. Thế nhưng vào lúc này, sau khi chứng kiến thủ đoạn của y, cái nhìn của Sở Mộ Vân đối với Lăng Huyền đã hoàn toàn thay đổi.
Muốn công lược nam nhân này là chuyện cực kì dễ.
Lăng Huyền ngây người, chấn động mà y phải chịu vượt quá sức tưởng tượng của bất kì ai.
Cuối cùng Dạ Kiếm Hàn cũng nhìn Sở Mộ Vân: "Ngươi biết tại sao ta lại nói cho y biết không?"
Sở Mộ Vân nhìn chằm chằm vào y.
Dạ Kiếm Hàn cười ác ý: "Bởi vì ta không muốn Lăng Huyền được tự do."
Nghe được ẩn ý trong lời này, đồng tử Sở Mộ Vân co rút, sống lưng cũng lạnh lẽo. Hắn nhanh chóng phản ứng lại, nhưng vẫn chậm một bước.
Dạ Kiếm Hàn dễ dàng cắn nuốt sức mạnh của hắn, khiến hắn phải trơ mắt nhìn- Cây Linh Dẫn Thảo xanh lục biến thành tro bụi.
Y phá hủy Linh Dẫn Thảo rồi!
Tác giả có lời muốn nói:
Dạ - Sherlock Holmes - Quỷ súc - Tham ăn - Kiếm Hàn ~
Khụ khụ, Tham ăn không kiêu ngạo, y cũng không thích lừa người, y thích... giết người [Nụ Cười Bóng Đêm]
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Mạc Cửu Thiều
- Chương 3: Ám chỉ
- Chương 4: Thật sự là thẳng nam?!
- Chương 5: Quyến rũ không thành
- Chương 6: Yến Trầm
- Chương 7: Bắt gian
- Chương 8: Không thể giải thích
- Chương 9: Bày tỏ
- Chương 10: Con ruột
- Chương 11: Cầu thao thất bại
- Chương 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
- Chương 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 14: Gặp lại Yến Trầm
- Chương 15: Điều kiện
- Chương 16: Chấp nhận
- Chương 17: Sí hỏa
- Chương 18: Thất vọng
- Chương 19: Sự thật
- Chương 20: Nhận thân
- Chương 21: Hung thủ
- Chương 22: Phẫn nộ
- Chương 23: Trận chiến
- Chương 24: Kết thúc
- Chương 25: Cầu hôn
- Chương 26: Chiến đấu
- Chương 27: Hóa hình
- Chương 28: Dục cầu bất mãn
- Chương 29: Lười biếng
- Chương 30: Băng Linh Dịch
- Chương 31: Hôn
- Chương 32: Không biết yêu
- Chương 33: Đổi ý
- Chương 34: Rời đi
- Chương 35: Bại lộ
- Chương 36: Pháp sư trận
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Ái nhân
- Chương 39: Tình yêu
- Chương 40: Dâm thú
- Chương 41: Y không yêu ngươi
- Chương 42: Mục đích
- Chương 43: Từ biệt
- Chương 44: Phát hiện
- Chương 45: Hợp tác
- Chương 46: Thi thể Sở Mộ Vân
- Chương 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
- Chương 48: Thất bại
- Chương 49: Thành toàn
- Chương 50: Bí mật của Quân Mặc
- Chương 51: Hắn còn thích ngươi sao?
- Chương 52: Ký ức
- Chương 53: Thức thứ chín
- Chương 54: Song sinh trận
- Chương 55: "Sở Mộ Vân"
- Chương 56: Cầu hôn
- Chương 57: Biến cố
- Chương 58: Thẩm Thủy Yên
- Chương 59: 4000 năm trước
- Chương 60: Tôn giả Nhân giới
- Chương 61: Phụ thân
- Chương 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
- Chương 63: Người thừa kế
- Chương 64: Tam đầu yêu thú
- Chương 65: Mộng thú
- Chương 66: Tạ Thiên Lan
- Chương 67: Uy hiếp
- Chương 68: Phát tình
- Chương 69: Rút mông vô tình
- Chương 70: Tệ bạc
- Chương 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
- Chương 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
- Chương 73: A Vân
- Chương 74: Chấp niệm
- Chương 75: Trở lại
- Chương 76: Cầu xin
- Chương 77: Nhất đao lưỡng đoạn
- Chương 78: Bạc tình
- Chương 79: Từ bỏ
- Chương 80: Thời cơ
- Chương 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
- Chương 82: Tôn nghiêm
- Chương 83: Trống vắng
- Chương 84: Tự sát
- Chương 85: Biến cố
- Chương 86: Kí sinh
- Chương 87: Diệt Mị thú
- Chương 88: Trốn tránh
- Chương 89: Không muốn làm
- Chương 90: Bắt gian
- Chương 91: Xin lỗi
- Chương 92: Đến Yêu giới
- Chương 93: Trị liệu sư
- Chương 94: Kẻ thù không đội trời chung
- Chương 95: Chữa trị
- Chương 96: Vụ Thanh Quân
- Chương 97: Yêu hận điên đảo
- Chương 98: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 99: Thay đổi
- Chương 100: Tai tinh
- Chương 101: Thiên họa chi thể
- Chương 102: Quả Hợp Cẩn
- Chương 103: Công Lược Thành Công
- Chương 104
- Chương 105: Quyết Định Thắng Thua
- Chương 106: Hoang Đường
- Chương 107: Trả Lại
- Chương 108: Không Ân Không Oán
- Chương 109: Sống Lại
- Chương 110: Xá Thân Trận
- Chương 111: Đặt Tên
- Chương 112: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.