Chuyện này rất khả thi, tu vi của Lăng Huyền hiện tại không thể so với 4000 năm sau, nhưng tính hiếu chiến lại sinh ra đã có. Đưa y đi không phải là kéo chân sau mà có thể giúp đỡ một phần.
Quan trọng nhất là không thể trong thời gian ngắn dứt khỏi y, điều này càng lãng phí thời gian hơn.
Dù sao Khí Vận Đan cũng không dễ ngưng tụ, đặc biệt là với tính tình lười biếng của con hồ ly kia.
Có ý định này, Sở Mộ Vân liền nhìn về phía Lăng Huyền: "Ta muốn đến một nơi, đi cùng không?"
Lăng Huyền rõ ràng hơi bất ngờ.
Sở Mộ Vân nói: "Có lẽ sẽ có nguy hiểm, nếu đi theo ta thì không được tự tiện làm gì."
Lăng Huyền hỏi: "Đi làm gì?"
Sở Mộ Vân: "Lấy một thứ."
Lăng Huyền nheo mắt, nhưng ngoài miệng vẫn đồng ý: "Được."
Quyết định như vậy, Sở Mộ Vân cũng không nói gì thêm, đứng dậy đi đến Vạn Tượng Cung.
Chỉ mất khoảng một tiếng để đến nơi, nhưng nếu muốn đi vào mê trận mà không kinh động đến Tạ Thiên Lan thì rất tốn công sức.
Lăng Huyền phiêu bạt bên ngoài gần ngàn năm, đương nhiên biết đến tên Tạ Thiên Lan, nhưng lại không biết cung điện sau sương mù này lại là nơi ở của y.
Tuy y không biết cung điện này của ai, nhưng y biết chủ nhân của nó phải rất mạnh mới có thể thiết lập một mê trận mê hoặc tâm trí như vậy.
Nhưng... Sở Mộ Vân còn mạnh hơn, bởi vì hắn có thể phá mê trận không nhìn ra chút manh mối nào.
Không cần sự giao phó của Sở Mộ Vân, Lăng Huyền đã đi theo hắn, mỗi bước đều cực chuẩn, không tạo thêm khó khăn phá trận vì có thêm một người.
Giống như Sở Mộ Vân dự đoán, mất một ngày để đi vào mê trận, sau khi phá trận xong đường đi mới thông suốt.
TruyenLau.com
Nhìn lại tòa cung điện hoa mỹ tinh xảo này, Sở Mộ Vân đột nhiên hoảng hốt.
Ngàn năm như một ngày, thời gian nơi này như ngừng lại vào thời điểm hắn rời đi.
Kí ức phủ đầy bụi bặm bị cất giấu trong một hộp kín, tuy bị khóa chặt nhưng chúng thật sự tồn tại. Chỉ cần tìm thấy chìa khóa, chúng sẽ chen chúc mà ra, mang theo ánh sáng lộng lẫy, không chút cổ xưa mà mới tinh như ban đầu.
TruyenLau.com
Sở Mộ Vân cụp mắt, nhẹ nhàng nói: "Đi thôi."
Tuy hắn rất hiểu Tạ Thiên Lan, nhưng cũng vì rất hiểu nên không biết được y cất đồ ở chỗ nào.
Muốn thật sự giấu thứ gì thì tự lừa dối bản thân mới là cách đáng tin cậy nhất.
Tạ Thiên Lan có tính cách như vậy nên dù Sở Mộ Vân rất hiểu y cũng không biết được Linh Dẫn Thảo giấu ở đâu.
Như vậy chỉ có thể tìm từ từ, Sở Mộ Vân sàng lọc ra mấy chỗ có khả năng, sau đó nói với Lăng Huyền: "Chúng ta chia nhau ra hành động."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lăng Huyền biết Sở Mộ Vân nghĩ gì. Y chưa từng nhìn thấy Linh Dẫn Thảo nhưng Sở Mộ Vân đã cho y nhìn hình ảnh, muốn phân biệt là rất dễ dàng.
Sở Mộ Vân cũng không lo cho y lắm, hơn nữa thời gian gấp rút, hắn phải đi tìm đồ trước.
Đi trong cung điện, Sở Mộ Vân nhìn khắp nơi, không hiểu sao lại có cảm giác hoang đường. Bởi vì cảnh tượng quá quen thuộc, kí ức quá rõ ràng, khung cảnh không thay đổi nên hắn có cảm giác mình vẫn chưa rời đi.
Sống ở đây không dài nhưng lại vô cùng thoải mái, từng giây từng phút đều trải qua đủ.
Sở Mộ Vân mỉm cười, không nghĩ gì nữa mà tiếp tục tìm kiếm.
Mà Lăng Huyền, người vừa tách ra khỏi hắn lại sững sờ khi bước vào căn phòng đầu tiên.
Đây không phải căn phòng mà phải gọi là chấp niệm của một người: Kéo dài thời gian và không gian, dừng ở ngòi bút, thứ vẽ ra không phải là bức họa cuộn tròn mà là tưởng nhớ khắc cốt ghi tâm, tận cùng của cảm xúc.
Khiến người ta không thể bước vào, vì khi vào thứ mà họ đạp lên chính là nội tâm ẩn giấu.
Lăng Huyền đứng yên tại chỗ, mãi đến khi một tia sáng trong góc chiếu sáng cả căn phòng, y mới nhìn rõ những bức tranh mơ hồ kia.
Trong nháy mắt, đồng tử Lăng Huyền co rút lại.
Đó là một nam nhân có vóc người thon dài, khuôn mặt tuấn mỹ, mái tóc đen mềm như tơ lụa trải dài phía sau lưng, phác họa ra một bức tranh diễm lệ.
Vô số bức họa đều chỉ vẽ một người, hắn mỉm cười, cụp mắt, đang ngồi, đang chiến đấu... Rất nhiều biểu cảm và tư thế khác nhau, mỗi bức tranh đều sống động như thật.
Lăng Huyền cuối cùng cũng đến gần, càng đến gần y lại càng chắc chắn....
Đây là Lăng Mộc, cho dù khuôn mặt trong bức họa có vài chỗ khác nhau, nhưng ánh mắt được phác họa hoàn mỹ vẫn để lộ tất cả.
Lăng Huyền nhíu mày, nghiêm túc lật xem những bức họa cuộn tròn, thời gian không ngừng lùi lại, 100 năm, 200 năm, 300 năm...
Lăng Mộc từng sống ở đây ngàn năm trước.
Lăng Huyền cứng người tại chỗ.
Mê trận ở cung điện này vô cùng mạnh, thế gian có ít người giải được, nhưng Sở Mộ Vân chỉ mất một ngày đã không làm kinh động mà đi vào.
Không phải vì hắn dùng khả năng của mình giải mê trận mà là vì hắn quá quen thuộc, quen đến mức khắc tất cả trong đầu. Vì sao lại quen? Bởi vì đây là nơi hắn đã từng sống.
- Lăng Mộc, rốt cuộc ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?
Lăng Huyền đứng ở trong phòng rất lâu, mãi đến khi Sở Mộ Vân dùng thần thức liên lạc với y.
"Đi thôi."
Lăng Huyền lập tức phản ứng lại: "Tìm được đồ rồi?"
"Ừ" Giọng Sở Mộ Vân dường như hơi vội vàng: "Ta ở cửa chính, mau ra đây."
Lăng Huyền đáp: "Được."
Vội vàng như vậy là vì chủ nhân cung điện đã trở lại sao?
Không muốn gặp lại tình cũ nên mới nhanh chóng rời đi?
Lăng Huyền nheo mắt lại, đôi môi mỏng gần như mím thành một đường.
Thật ra Sở Mộ Vân vẫn chưa cảm nhận được khí tức của Tạ Thiên Lan, nhưng hắn vẫn rất cẩn thận, làm một số thủ thuật ở trung tâm mê trận, chỉ cần có khí lực làm xoay chuyển mê trận thì hắn sẽ ngay lập tức cảm nhận được.
Tạ Thiên Lan có thể điều khiển mê trận từ xa bằng khí lực, chỉ cần khóa lại khí lực lưu chuyển là có thể biết được ngay lập tức.
Sở Mộ Vân đã lấy được Linh Dẫn Thảo, sau khi cảm giác Tạ Thiên Lan sắp trở về đương nhiên sẽ không ở lại nữa.
Cho dù Tạ Thiên Lan ở bất cứ đâu, chỉ cần y muốn thì ngay lập tức có thể trở lại.
Không muốn chạm mặt thì phải rời đi ngay!
Chuẩn bị trước đó của Sở Mộ Vân rất đầy đủ, hơn nữa còn có thêm Vận Khí Đan nên hắn thuận lợi rời khỏi Vạn Tượng Cung. Mà khi hắn ra ngoài đã lập tức cảm nhận được khí tức của Tạ Thiên Lan.
Ở xa nhưng cũng đang về rất nhanh.
Sở Mộ Vân không hề nghĩ ngợi, dùng thuật nghênh ngang rời đi.
Đợi đến khi Tạ Thiên Lan về Vạn Tượng Cung, ở đây đã sớm vườn không nhà trống.
Tạ Thiên Lan thả thần thức bao phủ toàn bộ Vạn Tượng Cung.
Y cảm nhận được khí tức của hai người xa lạ và thứ đồ đã mất.
Một gốc cây Linh Dẫn Thảo và một bức tranh A Vân.
Linh Dẫn Thảo không đáng nhắc đến nhưng bức tranh...
Tạ Thiên Lan xoay người vào căn phòng kia, khi mở cửa y biết có người đã từng vào đây, hơn còn ở lại rất lâu.
Là ai? Ai mới có thể xông vào mê trận mà y đã thiết lập?
Đột nhiên một suy nghĩ vang lên từ sâu thẳm tim y.
Trong ngàn năm hắn không thể tìm được linh hồn Thẩm Vân, rốt cuộc là do đặc điểm Băng Linh Thú hay là... hắn vẫn chưa chết?
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Mạc Cửu Thiều
- Chương 3: Ám chỉ
- Chương 4: Thật sự là thẳng nam?!
- Chương 5: Quyến rũ không thành
- Chương 6: Yến Trầm
- Chương 7: Bắt gian
- Chương 8: Không thể giải thích
- Chương 9: Bày tỏ
- Chương 10: Con ruột
- Chương 11: Cầu thao thất bại
- Chương 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
- Chương 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 14: Gặp lại Yến Trầm
- Chương 15: Điều kiện
- Chương 16: Chấp nhận
- Chương 17: Sí hỏa
- Chương 18: Thất vọng
- Chương 19: Sự thật
- Chương 20: Nhận thân
- Chương 21: Hung thủ
- Chương 22: Phẫn nộ
- Chương 23: Trận chiến
- Chương 24: Kết thúc
- Chương 25: Cầu hôn
- Chương 26: Chiến đấu
- Chương 27: Hóa hình
- Chương 28: Dục cầu bất mãn
- Chương 29: Lười biếng
- Chương 30: Băng Linh Dịch
- Chương 31: Hôn
- Chương 32: Không biết yêu
- Chương 33: Đổi ý
- Chương 34: Rời đi
- Chương 35: Bại lộ
- Chương 36: Pháp sư trận
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Ái nhân
- Chương 39: Tình yêu
- Chương 40: Dâm thú
- Chương 41: Y không yêu ngươi
- Chương 42: Mục đích
- Chương 43: Từ biệt
- Chương 44: Phát hiện
- Chương 45: Hợp tác
- Chương 46: Thi thể Sở Mộ Vân
- Chương 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
- Chương 48: Thất bại
- Chương 49: Thành toàn
- Chương 50: Bí mật của Quân Mặc
- Chương 51: Hắn còn thích ngươi sao?
- Chương 52: Ký ức
- Chương 53: Thức thứ chín
- Chương 54: Song sinh trận
- Chương 55: "Sở Mộ Vân"
- Chương 56: Cầu hôn
- Chương 57: Biến cố
- Chương 58: Thẩm Thủy Yên
- Chương 59: 4000 năm trước
- Chương 60: Tôn giả Nhân giới
- Chương 61: Phụ thân
- Chương 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
- Chương 63: Người thừa kế
- Chương 64: Tam đầu yêu thú
- Chương 65: Mộng thú
- Chương 66: Tạ Thiên Lan
- Chương 67: Uy hiếp
- Chương 68: Phát tình
- Chương 69: Rút mông vô tình
- Chương 70: Tệ bạc
- Chương 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
- Chương 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
- Chương 73: A Vân
- Chương 74: Chấp niệm
- Chương 75: Trở lại
- Chương 76: Cầu xin
- Chương 77: Nhất đao lưỡng đoạn
- Chương 78: Bạc tình
- Chương 79: Từ bỏ
- Chương 80: Thời cơ
- Chương 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
- Chương 82: Tôn nghiêm
- Chương 83: Trống vắng
- Chương 84: Tự sát
- Chương 85: Biến cố
- Chương 86: Kí sinh
- Chương 87: Diệt Mị thú
- Chương 88: Trốn tránh
- Chương 89: Không muốn làm
- Chương 90: Bắt gian
- Chương 91: Xin lỗi
- Chương 92: Đến Yêu giới
- Chương 93: Trị liệu sư
- Chương 94: Kẻ thù không đội trời chung
- Chương 95: Chữa trị
- Chương 96: Vụ Thanh Quân
- Chương 97: Yêu hận điên đảo
- Chương 98: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 99: Thay đổi
- Chương 100: Tai tinh
- Chương 101: Thiên họa chi thể
- Chương 102: Quả Hợp Cẩn
- Chương 103: Công Lược Thành Công
- Chương 104
- Chương 105: Quyết Định Thắng Thua
- Chương 106: Hoang Đường
- Chương 107: Trả Lại
- Chương 108: Không Ân Không Oán
- Chương 109: Sống Lại
- Chương 110: Xá Thân Trận
- Chương 111: Đặt Tên
- Chương 112: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.