Từ khi vào hang động, bọn họ chưa từng ra ngoài.
Sở Mộ Vân cố ý, còn Quân Mặc là không nhận ra.
Chuyện này cũng rất dễ hiểu, dù sao khi đắm chìm vào cuộc sống thoải mái thì người ta thường dễ dàng quên mất thời gian, đâu còn quan tâm mình đang ở đâu.
Mãi đến ngày thứ sáu, Sở Mộ Vân không thể không ra ngoài một lần.
Không phải vì thiếu thốn vật tư trong túi Càn Khôn mà là do trận pháp bên ngoài cần sửa chữa.
Ngày đầu tiên Sở Mộ Vân chỉ bố trí một kết giới đơn giản, nhưng không ngờ qua một đêm đã bị phá hủy...
Sở Mộ Vân đành phải ra ngoài bày trận, vẽ phòng ngự trận mạnh nhất, dùng bảy khối vạn linh thạch áp trận luân phiên.
Lần trước cũng đã nói rõ Vạn Linh Thạch quý như thế nào, tuy nhiên bảy viên đá treo đầy trời như thế cũng không duy trì nổi sáu ngày.
Linh cục cưng: "Kim ốc tàng Kiều thật không dễ, phòng tổng thống bảy sao cũng chưa đắt đến thế!"
*Có một truyền thuyết cực kì nổi tiếng về Trần Hoàng hậu, đó là Kim ốc tàng Kiều (金屋藏嬌), nghĩa là "nhà vàng giấu người đẹp".
Sở Mộ Vân: "10 điểm cho ẩn dụ này."
Linh cục cưng: ~(≧▽≦)/~
Sở Mộ Vân: "Nhưng Kim ốc tàng Kiều ít ra còn được nếm ngon ngọt, ta đây lại chỉ được nhìn không được ăn, không phải quá tệ sao?"
Linh cục cưng: "À..."
Sở Mộ Vân bổ sung: "Đợi nuôi lớn "Kiều", có khi y còn quay lại "tàng" ta."
Linh:...
Sở Mộ Vân: "Vì vậy cục cưng, ta với ngươi mới là chân ái."
Linh cục cưng: (w)
Sở Mộ Vân để lại một người một trứng trong hang động, còn mình thì ra ngoài sửa trận pháp. Hắn nhìn mức độ hư hại, nghĩ đến việc cải tạo lại trận đồ, vẽ một trận pháp phòng thủ mạnh hơn, có lẽ cũng sẽ chống đỡ được lâu hơn.
Hắn ở đây làm việc chống lại thiên lôi, Quân Mặc ở trong phòng lại vừa lúc tỉnh dậy. Nhìn hang động trống không, y lập tức giật mình.
TruyenLau.com
Quân Mặc khoác áo xuống giường, đi ra ngoài vẫn không thấy ai. Tuy sắc mặt y vẫn không thay đổi nhưng trái tim lại khẽ run.
Không thể nói là thất vọng, cũng không có đau lòng, chỉ cảm thấy vận mệnh quả nhiên là vậy.
Y lặng lẽ đi từ phòng này sang phòng khác, cuối cùng chỉ còn chỗ suối nước nóng.
Website TruyenLau.com
Nếu ở đó không còn ai... vậy thì thực sự không còn ai.
Quân Mặc dừng bước chân. Dưới ánh sáng phản chiếu của Dạ Minh Châu trên trần hang, trường bào kéo lê trên mặt đất trắng như sương tuyết.
Một lúc lâu sau... y vẫn bước vào. Website TruyenLau.com
Ở đây năm ngày, y đã vô cùng quen thuộc, quen thuộc đến mức từng ngóc ngách đều chứa tải kí ức.
Quân Mặc ngây người nhìn.
Âm thanh rơi xuống nước bỗng thu hút sự chú ý của y.
Quân Mặc bừng tỉnh, nhìn sang- trong suối nước ấm áp, một quả trứng to như quả bóng cao su rơi tõm xuống.
Bức tranh này... nói thế nào nhỉ... ừm... mỗi người sẽ có suy nghĩ khác nhau.
Quân Mặc sẽ cho rằng quả trứng không may rơi xuống nước.
Sở tổng sẽ nhướng mày híp mắt: Định tìm đường chết sao.
Linh cục cưng nhìn thấy vậy sẽ nhắc nhở: Tham ăn đại đại, cẩn thận bị luộc chín nha!
Tất nhiên... đương sự Dạ Đản Đản lại nghĩ: Đây là cú lấy đà hoàn hảo, cú nhảy hoàn hảo, tư thế rơi xuống hoàn hảo!
Tuy nhiên Dạ Đản Đản lại không ngờ có người tới, vì vậy sau khi rơi xuống nước, y liền lặn xuống, biến thành một quả trứng chết đuối.
Trong hang động, Quân Mặc và Dạ Đản Đản coi như đã sống chung năm ngày.
Nhưng Quân Mặc không để ý đến y vì y luôn ở suối nước nóng.
Tuy Dạ Đản Đản nhỏ nhưng vô cùng thông minh, y biết mình không giống quả trứng bình thường nên luôn cẩn thận, không để lộ sự đặc biệt của mình với những người bên ngoài. Bởi vì thế suốt năm ngày, y yên tĩnh giống như vật trang trí.
Quân Mặc nhìn thấy y, sao có thể biết đây là quả trứng có tư duy?
Lúc này hai người đối diện nhau.
Trong lòng Quân Mặc chợt có một suy nghĩ.
Sở Mộ Vân rất thích quả trứng đen này, những lúc rảnh rỗi sẽ ôm nó trong lòng. Lúc đầu Quân Mặc tưởng nó là lò sưởi, sau lại nghĩ là hộp đựng đồ. Mấy ngày trước y hỏi mới biết được... đó là một quả trứng.
Lúc ấy vẻ mặt Sở Mộ Vân rất dịu dàng, vừa v**t v* đầu trứng, vừa mặc quần áo cho nó: "Ta rất quý trọng y."
Quân Mặc nhớ rõ vẻ mặt của hắn khi đó, vì vậy chú ý đến quả trứng đen này thêm mấy lần.
Bây giờ nhìn thấy nó, Quân Mặc có cảm giác vô cùng thân thiết.
- Hoặc là nó và y đều bị vứt bỏ, hoặc là cả hai đều không bị vứt bỏ.
Quân Mặc không c** đ* mà bước xuống suối nước nóng. Nước trong hồ chỉ ngang đến đầu gối, vạt áo rộng nổi trong nước như hoa sen nở rộ, từng tầng bung ra vô cùng đẹp.
Nhưng Dạ Đản Đản lại không thích, y ghét cái gã không có màu sắc này.
Quân Mặc không thể hiểu được suy nghĩ của một quả trứng, y vớt nó lên, ôm ở trong lòng.
Sau khi đi lên, cuối cùng Quân Mặc cũng quyết định ra ngoài xem thử.
Có lẽ A Mộc đang ở bên ngoài.
Quân Mặc không dừng bước, ôm Dạ Đản Đản ra khỏi hang động.
Sau khi ra ngoài, nghe thấy tiếng sấm rền vang, cảm nhận mặt đất dưới chân rung chuyển, Quân Mặc lại ngây ra.
Vạt áo ướt sũng của y bị gió cuốn lên, khi bay lên hơi nước lành lạnh tản ra trong không khí. Mà cái lạnh lẽo kia dường như cũng theo không khí khí tràn vào trong khoang ngực...
Quân Mặc không chớp mắt, giờ phút này y còn gì mà không hiểu?
Nơi này chưa bao giờ bình yên, tai ương vẫn luôn đi theo y, thậm chí còn dữ dội hơn so với lúc bình thường... Tiếng sấm vang khắp trời, mưa rền gió dữ, cảnh tượng trên như đến ngày tận thế, ngay lập tức sẽ sụp đổ, rơi xuống vực sâu, biến thành phế tích.
Tai ương như vậy nhưng y lại chẳng hề hay biết.
Bởi vì y đang sống - tại một thiên đường do chính Sở Mộ Vân tạo ra.
Không biết hắn đã trả giá bao nhiêu tu vi, bao nhiêu tâm huyết, dùng một cái giá rất lớn để đánh đổi lấy yên bình và ấm áp ngắn ngủi.
Quân Mặc ngây ra nhìn, không nhúc nhích.
Mãi đến khi Sở Mộ Vân cải tạo lại trận pháp, quay lại nhìn thấy thiếu niên tóc bạc đang đứng đó.
Mái tóc dài của thiếu niên bị gió cuốn lên lộ ra khuôn mặt tinh xảo. Tuy mặt y vẫn không có cảm xúc, nhưng nhìn kĩ có thể thấy trong đôi mắt vốn trống vắng có chút gợn sóng.
Sở Mộ Vân mỉm cười đi đến: "Sao lại ra ngoài rồi?"
Quân Mặc được hỏi một đằng nhưng lại trả lời một nẻo: "Ngươi không cần làm vậy."
Sở Mộ Vân vừa thi thuật làm khô quần áo của y, vừa nói: "Không sao, chút chuyện nhỏ này không đáng nhắc đến."
Quân Mặc: "Ngươi không thể duy trì mãi được."
Sở Mộ Vân mỉm cười ngắt lời y: "Chưa rõ..."
Quân Mặc giật mình, ngẩng đầu lên nhìn hắn.
Lúc này Sở Mộ Vân cũng nhìn y. Khi hai người nhìn nhau, Quân Mặc cảm nhận được trong đôi mắt xinh đẹp kia ẩn chứa sức mạnh vô cùng to lớn.
Đó là sự tự tin khắc sâu trong linh hồn, vừa có khí thế không đặt thiên hạ vào mắt, vừa kiêu ngạo và cuồng vọng không thèm quan tâm đến Thiên Đạo.
Sở Mộ Vân nói nốt câu còn lại bên tai y: "Chưa rõ là ai không chịu nổi đâu."
"Ta và Thiên Đạo thử xem... rốt cuộc ai mới là người kiên trì đến cuối cùng."
Cảm giác quen thuộc đột nhiên lấp đầy tâm trí Quân Mặc, khiến y ngây người ra.
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Mạc Cửu Thiều
- Chương 3: Ám chỉ
- Chương 4: Thật sự là thẳng nam?!
- Chương 5: Quyến rũ không thành
- Chương 6: Yến Trầm
- Chương 7: Bắt gian
- Chương 8: Không thể giải thích
- Chương 9: Bày tỏ
- Chương 10: Con ruột
- Chương 11: Cầu thao thất bại
- Chương 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
- Chương 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 14: Gặp lại Yến Trầm
- Chương 15: Điều kiện
- Chương 16: Chấp nhận
- Chương 17: Sí hỏa
- Chương 18: Thất vọng
- Chương 19: Sự thật
- Chương 20: Nhận thân
- Chương 21: Hung thủ
- Chương 22: Phẫn nộ
- Chương 23: Trận chiến
- Chương 24: Kết thúc
- Chương 25: Cầu hôn
- Chương 26: Chiến đấu
- Chương 27: Hóa hình
- Chương 28: Dục cầu bất mãn
- Chương 29: Lười biếng
- Chương 30: Băng Linh Dịch
- Chương 31: Hôn
- Chương 32: Không biết yêu
- Chương 33: Đổi ý
- Chương 34: Rời đi
- Chương 35: Bại lộ
- Chương 36: Pháp sư trận
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Ái nhân
- Chương 39: Tình yêu
- Chương 40: Dâm thú
- Chương 41: Y không yêu ngươi
- Chương 42: Mục đích
- Chương 43: Từ biệt
- Chương 44: Phát hiện
- Chương 45: Hợp tác
- Chương 46: Thi thể Sở Mộ Vân
- Chương 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
- Chương 48: Thất bại
- Chương 49: Thành toàn
- Chương 50: Bí mật của Quân Mặc
- Chương 51: Hắn còn thích ngươi sao?
- Chương 52: Ký ức
- Chương 53: Thức thứ chín
- Chương 54: Song sinh trận
- Chương 55: "Sở Mộ Vân"
- Chương 56: Cầu hôn
- Chương 57: Biến cố
- Chương 58: Thẩm Thủy Yên
- Chương 59: 4000 năm trước
- Chương 60: Tôn giả Nhân giới
- Chương 61: Phụ thân
- Chương 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
- Chương 63: Người thừa kế
- Chương 64: Tam đầu yêu thú
- Chương 65: Mộng thú
- Chương 66: Tạ Thiên Lan
- Chương 67: Uy hiếp
- Chương 68: Phát tình
- Chương 69: Rút mông vô tình
- Chương 70: Tệ bạc
- Chương 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
- Chương 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
- Chương 73: A Vân
- Chương 74: Chấp niệm
- Chương 75: Trở lại
- Chương 76: Cầu xin
- Chương 77: Nhất đao lưỡng đoạn
- Chương 78: Bạc tình
- Chương 79: Từ bỏ
- Chương 80: Thời cơ
- Chương 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
- Chương 82: Tôn nghiêm
- Chương 83: Trống vắng
- Chương 84: Tự sát
- Chương 85: Biến cố
- Chương 86: Kí sinh
- Chương 87: Diệt Mị thú
- Chương 88: Trốn tránh
- Chương 89: Không muốn làm
- Chương 90: Bắt gian
- Chương 91: Xin lỗi
- Chương 92: Đến Yêu giới
- Chương 93: Trị liệu sư
- Chương 94: Kẻ thù không đội trời chung
- Chương 95: Chữa trị
- Chương 96: Vụ Thanh Quân
- Chương 97: Yêu hận điên đảo
- Chương 98: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 99: Thay đổi
- Chương 100: Tai tinh
- Chương 101: Thiên họa chi thể
- Chương 102: Quả Hợp Cẩn
- Chương 103: Công Lược Thành Công
- Chương 104
- Chương 105: Quyết Định Thắng Thua
- Chương 106: Hoang Đường
- Chương 107: Trả Lại
- Chương 108: Không Ân Không Oán
- Chương 109: Sống Lại
- Chương 110: Xá Thân Trận
- Chương 111: Đặt Tên
- Chương 112: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.