Trong khoảng một nửa tháng, tu vi của hồ ly nhỏ đã vững chắc hơn, nhưng vẫn chưa thể tự tạo đan.
Tuy nhiên Sở Mộ Vân không thể không rời đi trước.
Nhìn qua Dạ Đản Đản là một quả trứng, nhưng thực ra y đến từ Tu La Vực và cũng là thực thể duy nhất được hình thành sau mấy ngàn năm.
Cho dù y được tẩy trắng thành một quả trứng thì thân phận tử thần của y vẫn không thay đổi.
Chẳng qua bây giờ y không còn tu vi, kí ức bị xóa bỏ và năng lực cắn nuốt bị chặn. Vì vậy nhu cầu cần linh hồn hiến tế có giới hạn.
Tuy nhiên do y đang ở trong giai đoạn "ấu niên" nên còn chịu thêm một tội: Mỗi khi đến đêm trăng tròn y phải hợp nhất với Tu La Vực. Mà việc hợp nhất đó là trải qua nỗi thống khổ, tuyệt vọng cùng những cảm xúc tiêu cực.
Thật ra cảm giác này không dễ chịu.
Sở Mộ Vân cũng đã có cách đối phó với chuyện này. Tu vi bây giờ của hắn rất cao, thần thức cũng rộng, chỉ cần khi Dạ Đản Đản và Tu La Vực dung hợp, hắn khoanh lại linh hồn của y là có thể chịu đựng thay y.
Tuy phải chịu tội nhưng cũng không chịu thiệt. Không thể để Dạ Đản Đản và Tu La Vực dung hợp, vì như thế quả trứng thông minh dễ dỗ này sẽ hắc hóa, biến thành Dạ Kiếm Hàn thứ hai.
Tên kia quỷ súc như thế nào, Sở Mộ Vân không muốn nhớ lại.
Đặt Dạ Đản Đản trong tay, Sở Mộ Vân từ biệt hồ ly nhỏ, vì sợ nó chểnh mảng tu luyện nên hắn không thể không dặn dò "sau này sẽ quay lại kiểm tra".
Hồ ly nhỏ sung sướng tiễn vị ôn thần này đi, đương nhiên không quên vỗ ngực đảm bảo bản thân sẽ chăm chỉ tu luyện.
Sở Mộ Vân không thể xác định mình may mắn hay xui xẻo.
Từ góc độ của người bình thường mà nói thì ra đường gặp phải cướp bóc là chuyện vô cùng xui xẻo mới đúng?
Nhưng từ góc độ của Sở Mộ Vân mà nói thì đám người muốn sớm chết sớm siêu sinh xuất hiện trước mặt hắn chính là báo ứng của ông trời. Hắn ra tay xử lý, thuận tiện cho Dạ Đản Đản ăn.
Website TruyenLau.com
Từ góc độ này mà nói có thể là may mắn.
Dù sao cũng ở chung với Bạc Vận Thể lâu như vậy, cho dù có không dùng đến Bạc Vận Đan thì trên đường hắn vẫn gặp được may mắn.
Đánh kẻ ác, diệt thổ phỉ, quay qua đánh chết tên tội phạm h**p dâm... Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sở tổng diệt trừ đám hung ác trên đường, nếu trên đầu hắn có điểm công đức thì đã full từ lâu, có thể lập tức phi thăng.
Dạ Đản Đản ăn nhiều linh hồn như vậy đã lớn hơn gấp ba lần, vỏ trứng trong suốt màu đen, hoa văn màu trắng rõ nét từng vòng. Dạ Đản Đản cũng đã có thể điều khiển những đường hoa văn này để thể hiện cảm xúc, viết chữ, biểu đạt suy nghĩ phong phú của mình.
Sở Mộ Vân thấy may mắn vì đã mặc áo cho y, nếu không chỉ với đống hoa văn chuyển động này đã đủ hù dọa người khác, dụ người đến bắt "yêu quái trứng" này đi.
Khoảng chừng ba ngày sau, khi sắp tới lúc Dạ Đản Đản và Tu La Vực dung hợp, vận may của Sở Mộ Vân gần như sắp dùng hết.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lúc hắn tàn sát một tổ chức tà giáo, đạp trên máu tươi bỏ đi thì mặt đất đột ngột rung chuyển, ngọn núi này dường như sắp sụp đổ!
Tuy những kẻ tà giáo đều bị hắn diệt trừ, nhưng ở đây vẫn còn không ít Yêu tộc và con người bị chúng bắt - Nếu hắn mặc kệ, chỉ sợ hàng trăm người sẽ bỏ mạng tại đây.
Một người muốn chạy thoát là chuyện đơn giản, nhưng muốn bảo vệ hàng trăm người lại không dễ.
Cũng may từ trước đến nay Sở tổng vốn không phải là người bình thường, hắn làm chuyện gì mà lại không hoàn mỹ?
Sở Mộ Vân ra mặt, dăm ba câu đã ổn định lòng người, sau đó lại dùng tu vi khổng lồ tạm thời khống chế tình trạng núi lở, chọn vài người thông minh đứng ra dẫn dắt đoàn đội. Dưới tình huống không một ai thương vong, đám người được hắn che chở thoát khỏi trận thiên tai này.
Sở Mộ Vân sắp xếp cho bọn họ ở lại một thảo nguyên rất an toàn, sau đó lấy ra thức ăn và đồ uống vừa đủ từ trong túi Càn Khôn.
Làm được đến đây cũng đã hết lòng, giờ thì giải tán ai về nhà nấy.
Sở Mộ Vân che giấu khí tức của mình, lặng lẽ rời đi. Hắn không muốn bị đám người này vây quanh bái lạy.
Nhưng bất ngờ là khi hắn sắp đi xa lại nghe được một số người bàn tán.
"May mắn là gặp được ân nhân! Nếu không có hắn cứu giúp thì chúng ta đã chết ở đấy rồi!"
"Đúng vậy, đúng vậy! Thật đáng sợ!"
"Ai có thể ngờ là làng chúng ta lại thu hút mấy tên ác nhân như vậy? Không những đoạt tiền mà còn không muốn buông tha cho chúng ta!"
"Ta nghe nói nếu không nhờ có ân nhân thì chúng ta sẽ bị giáo đồ kia luyện thành cương thi..."
Mấy người vừa tìm được đường sống từ chỗ chết nghe vậy đều run rẩy.
Nếu chỉ như vậy thì Sở Mộ Vân cũng không hứng thú dừng lại nghe bọn họ nói.
Mà hắn để ý là vì nghe một người nói nhỏ: "Còn chuyện này... ta không biết có nên nói hay không..."
Nghe gã nói vậy, có người lập tức hít sâu một hơi.
Hiển nhiên chuyện này có nên nói hay không, một số đã hiểu rõ trong lòng nhưng vẫn không nói gì.
Có người to gan thì thầm hỏi: "Ngươi muốn nói đến thiếu niên kia phải không?"
Mấy người đó chụm đầu lại như đang kể chuyện ma, rõ ràng vô cùng sợ hãi, thậm chí cảm thấy nói ra sẽ xuất hiện quỷ ở sau lưng nhưng vẫn không nhịn được muốn nói ra.
"Ngươi cũng phát hiện ra đúng không? Từ khi lão tam Vương gia nhặt đứa trẻ kia về, làng chúng ta liên tục xảy ra chuyện kì quái!"
"Đúng vậy, đầu tiên là lão Vương bất ngờ chết ở bên ngoài, tiếp theo là lão nhị Vương gia bị bệnh, làng chúng ta bị đạo tặc tấn công, sau đó mọi người còn bị bắt đến núi quỷ, suýt nữa bị biến thành cương thi!"
"Chuyện này có là gì! Tuy Vạn Quỷ Giáo tiếng xấu lan xa, nhưng cũng là giáo phái nổi tiếng một phương, căn cơ vững chắc! Nhiều năm bị giáo phái khác vây đánh nhưng chẳng sao cả, vậy mà từ lúc bắt chúng ta... Không, phải là từ khi bắt đứa trẻ kia thì liên tục gặp xui xẻo!"
"Giáo chủ coi trọng đứa trẻ kia, còn nuôi nó trong phòng, ngay lập tức ngày hôm sau phó giáo chủ làm phản, đoạt lấy thi khôi, đâm chết giáo chủ...Chuyện này xảy ra ở nơi quỷ quái như thế cũng không có gì là lạ, thế nhưng sau đó..."
Có người tiếp lời: "Vị ân nhân kia lên núi, ra tay như sấm rền! Tàn sát tất cả đám ác nhân!"
"Tuy là khiến lòng người sung sướng, nhưng nhìn từ khía cạnh khác thì đây khác nào tai ương ập đến Vạn Quỷ Giáo!"
"Tại sao lại như vậy? Bây giờ Vạn Quỷ Sơn cũng sụp đổ!"
Nói đến đây ai nấy đều run rẩy. Bọn họ chỉ là người bình thường, không có nhiều kiến thức, tuy nhiên họ cũng không có ác ý mà đơn giản chỉ là do sợ hãi với những thứ mình chưa biết.
Sở Mộ Vân nghe đến đây còn gì mà không hiểu?
Hắn nghĩ trận núi lở này rất kì lạ, hóa ra là do Thiên Họa Chi Thể ở gần đây.
Sở Mộ Vân nhắm mắt, phóng thần thức ra bên ngoài, nháy mắt bao trùm lấy xung quanh.
Trước đó hắn không quan tâm lắm nên không chú ý đến, lúc này hắn tìm kiếm cẩn thận, lập tức tìm thấy thiếu niên tóc bạc mặc quần áo rách rưới nhưng không giấu được khuôn mặt khuynh thành đang đứng ở một góc.
******
- Chương 1: Xuyên qua
- Chương 2: Mạc Cửu Thiều
- Chương 3: Ám chỉ
- Chương 4: Thật sự là thẳng nam?!
- Chương 5: Quyến rũ không thành
- Chương 6: Yến Trầm
- Chương 7: Bắt gian
- Chương 8: Không thể giải thích
- Chương 9: Bày tỏ
- Chương 10: Con ruột
- Chương 11: Cầu thao thất bại
- Chương 12: Ai nói cậu ta là thẳng?!
- Chương 13: Kẻ tám lạng người nửa cân
- Chương 14: Gặp lại Yến Trầm
- Chương 15: Điều kiện
- Chương 16: Chấp nhận
- Chương 17: Sí hỏa
- Chương 18: Thất vọng
- Chương 19: Sự thật
- Chương 20: Nhận thân
- Chương 21: Hung thủ
- Chương 22: Phẫn nộ
- Chương 23: Trận chiến
- Chương 24: Kết thúc
- Chương 25: Cầu hôn
- Chương 26: Chiến đấu
- Chương 27: Hóa hình
- Chương 28: Dục cầu bất mãn
- Chương 29: Lười biếng
- Chương 30: Băng Linh Dịch
- Chương 31: Hôn
- Chương 32: Không biết yêu
- Chương 33: Đổi ý
- Chương 34: Rời đi
- Chương 35: Bại lộ
- Chương 36: Pháp sư trận
- Chương 37: Gặp lại
- Chương 38: Ái nhân
- Chương 39: Tình yêu
- Chương 40: Dâm thú
- Chương 41: Y không yêu ngươi
- Chương 42: Mục đích
- Chương 43: Từ biệt
- Chương 44: Phát hiện
- Chương 45: Hợp tác
- Chương 46: Thi thể Sở Mộ Vân
- Chương 47: Luyện thành Hoàn Hồn Đan
- Chương 48: Thất bại
- Chương 49: Thành toàn
- Chương 50: Bí mật của Quân Mặc
- Chương 51: Hắn còn thích ngươi sao?
- Chương 52: Ký ức
- Chương 53: Thức thứ chín
- Chương 54: Song sinh trận
- Chương 55: "Sở Mộ Vân"
- Chương 56: Cầu hôn
- Chương 57: Biến cố
- Chương 58: Thẩm Thủy Yên
- Chương 59: 4000 năm trước
- Chương 60: Tôn giả Nhân giới
- Chương 61: Phụ thân
- Chương 62: Loài hoa mang tên "khát máu"
- Chương 63: Người thừa kế
- Chương 64: Tam đầu yêu thú
- Chương 65: Mộng thú
- Chương 66: Tạ Thiên Lan
- Chương 67: Uy hiếp
- Chương 68: Phát tình
- Chương 69: Rút mông vô tình
- Chương 70: Tệ bạc
- Chương 71: Quay lại Thiên Lâm Cung
- Chương 72: Kéo ngươi xuống địa ngục
- Chương 73: A Vân
- Chương 74: Chấp niệm
- Chương 75: Trở lại
- Chương 76: Cầu xin
- Chương 77: Nhất đao lưỡng đoạn
- Chương 78: Bạc tình
- Chương 79: Từ bỏ
- Chương 80: Thời cơ
- Chương 81: Hổ phụ không sinh khuyển tử
- Chương 82: Tôn nghiêm
- Chương 83: Trống vắng
- Chương 84: Tự sát
- Chương 85: Biến cố
- Chương 86: Kí sinh
- Chương 87: Diệt Mị thú
- Chương 88: Trốn tránh
- Chương 89: Không muốn làm
- Chương 90: Bắt gian
- Chương 91: Xin lỗi
- Chương 92: Đến Yêu giới
- Chương 93: Trị liệu sư
- Chương 94: Kẻ thù không đội trời chung
- Chương 95: Chữa trị
- Chương 96: Vụ Thanh Quân
- Chương 97: Yêu hận điên đảo
- Chương 98: Giấu đầu lòi đuôi
- Chương 99: Thay đổi
- Chương 100: Tai tinh
- Chương 101: Thiên họa chi thể
- Chương 102: Quả Hợp Cẩn
- Chương 103: Công Lược Thành Công
- Chương 104
- Chương 105: Quyết Định Thắng Thua
- Chương 106: Hoang Đường
- Chương 107: Trả Lại
- Chương 108: Không Ân Không Oán
- Chương 109: Sống Lại
- Chương 110: Xá Thân Trận
- Chương 111: Đặt Tên
- Chương 112: Khởi Tử Hồi Sinh
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
Phải Cầu Hôn Với Bảy Nam Nhân, Làm Sao Bây Giờ?
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.