Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 1: 1

1

 

Sau khi phụ mẫu qua đời, ta nương nhờ nhà thúc thẩm.

 

Thúc thẩm ta không phải người tốt. 

 

Sau khi tiếp nhận gia sản phụ mẫu để lại, bọn họ liền đưa ta lên trang trại để nuôi.

 

Mười tuổi, ta gặp Lâm Thận Chu ở nơi ấy.

 

Lâm Thận Chu là đích t.ử của Uy Ninh Hầu, thân phận cao quý, nhưng hắn ta lại có một người kế mẫu độc ác. 

  Website TruyenLau.com

Giống như ta, hắn ta cũng khổ mệnh. 

 

Kế mẫu của hắn ta là di mẫu ruột của hắn ta, theo lý mà nói phải đối xử tốt với hắn ta, thế nhưng bà ta lại miệng ngọt tâm đen.  TruyenLau.com

 

Chỉ cần thổi chút gió bên gối, Uy Ninh Hầu liền lạnh nhạt với Lâm Thận Chu.

  Website TruyenLau.com

Lâm Thận Chu bị kế mẫu vu cho tội, nên mới bị đưa đến trang viên của Lâm gia.

 

Hắn ta ở trang viên buồn bực không vui nên cố ý gây khó dễ cho đám hạ nhân, bắt cá dưới ao rồi nướng bừa, bắt bọn họ phải ăn cho hết.

 

Trang viên hai nhà chúng ta nằm sát nhau. 

 

Khi ta đi đào rau dại đã trông thấy cảnh ấy.

 

Ta chịu không nổi chuyện hắn ta lãng phí lương thực như vậy nên bước lên khuyên ngăn.

 

Khuyên tới khuyên lui, cuối cùng lại thành ra hắn ta ngồi kể khổ với ta.

 

Ta nghiêm túc an ủi hắn ta, tâm trạng hắn ta tốt lên thấy rõ. 

 

Không chỉ nói rằng đợi khi quay về nhất định sẽ nói chuyện đàng hoàng với phụ thân mình, mà còn tặng ta hai con cá, bảo ta mang về ăn.

 

“Nhóc con, hai con cá này là sính lễ đó. Ngươi ăn cá của ta rồi, sau này phải gả cho ta.” 

 

Lâm Thận Chu nói sau lưng ta.

 

Ta giật mình, hai con cá trong tay lập tức nóng như khoai nướng. 

 

Hắn ta thấy vậy liền cười lớn: 

 

“Ta trêu trẻ con thôi, sao lại hoảng lên như thế!”

 

Ta thở phào, đem hai con cá về phơi khô, trân quý ăn được rất lâu.

 

Từ đó trở đi, Lâm Thận Chu thường xuyên đến trang viên tìm ta chơi.

 

Hắn ta nói với ta: 

 

“Trước kia ta nghĩ, nếu họ nói ta hư hỏng, vậy thì ta cứ hư hỏng luôn. Đá gà, nuôi chó, uống rượu, cờ bạc, dù sao họ cũng nhìn ta như thế, vậy thì ta sống đúng như họ muốn.”

 

“Nhưng sau nghĩ lại, sống như vậy thật chẳng có ý nghĩa gì. Ngươi bị thúc thẩm chiếm đoạt gia sản mà còn không bỏ cuộc, thế thì ta có là gì cho cam.”

 

“Ngươi nghĩ được như vậy, thật đáng mừng.” 

 

Ta thật lòng vui mừng cho hắn ta.

 

Lâm Thận Chu hứa với ta: 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Đợi phụ thân ta thỉnh phong ta làm Thế tử, ta sẽ giúp ngươi lấy lại gia sản từ tay thúc thẩm.”

 

Năm ta mười lăm tuổi, Lâm Thận Chu mười tám tuổi. 

 

Kế mẫu của hắn ta dù cố gắng nhiều năm vẫn không sinh được đứa con nào cho Uy Ninh Hầu, nên vào ngày sinh thần của hắn ta, Uy Ninh Hầu đã thỉnh phong hắn ta làm Thế tử.

 

Lâm Thận Chu thực hiện lời hứa, giúp ta lấy lại gia sản vốn thuộc về ta.

 

Ta rời trang viên, chuyển về lại Giang phủ.

 

Lâm Thận Chu nói muốn cưới ta, ta liền đến miếu Nguyệt Lão cầu hai sợi tơ hồng. 

 

Một sợi buộc lên cổ tay mình, một sợi buộc lên cổ tay Lâm Thận Chu, chờ phủ Uy Ninh Hầu đến cửa cầu thân.

 

Lần đầu ta nghe tin đường muội Giang Uyển Sương thân thiết với Lâm Thận Chu là vào một tháng trước.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nghe nói sau khi nàng ta dọn ra khỏi Giang phủ cùng thúc thẩm, nàng ta đã tìm đến Lâm Thận Chu, trách hắn ta không nên xen vào chuyện Giang gia.

 

Khi cùng Lâm Thận Chu chèo thuyền dạo hồ, ta hỏi hắn ta về Giang Uyển Sương.

 

Hắn ta đầy vẻ chán ghét:

 

“Mười mấy năm nay, nàng ta chiếm mất cuộc đời của nàng. Giờ chỉ là trả lại cho nàng những gì thuộc về nàng mà thôi, nàng ta có gì mà tủi thân?”

 

“Ta nhìn cái vẻ cao quý thanh nhã được dưỡng ra từ việc sống sung sướng của nàng ta, chỉ thấy buồn nôn. Loại nữ nhân như thế, bên ngoài trông thì ngoan ngoãn, nhưng dưới lớp da đó, từ lâu đã thối rữa rồi.”

 

Lòng ta tạm yên, lấy bánh ngọt do chính tay ta làm đưa cho Lâm Thận Chu ăn.

 

Nửa tháng sau, ta nghe nói Lâm Thận Chu đội mưa lớn, ôm một nữ nhân chạy đến gõ cửa một y quán.

 

Ta lại đi hỏi hắn ta.

 

Lâm Thận Chu có chút không kiên nhẫn:

 

“Là Giang Uyển Sương.”

 

Hắn ta nói:

 

“Phụ mẫu của Giang Uyển Sương đúng thật là cầm thú. Sau khi dọn khỏi Giang phủ, hai người đó không có chí tiến thủ, đem hết tiền đổ vào sòng bạc.”

 

“Giang Uyển Sương từ nhỏ sống sung sướng mười mấy năm nhưng nay phải chăm sóc đệ đệ, nên phải đi giặt thuê y phục để kiếm tiền, kết quả là mệt quá mà ngất xỉu, vừa hay bị ta bắt gặp.”

 

Nghe hắn ta nói thế, tim ta bỗng siết lại.

 

Lâm Thận Chu thấy ta im lặng, mới sực tỉnh, rồi an ủi ta:

 

“Ta không phải thương hại Giang Uyển Sương. Ta chỉ nghĩ đến nàng của vài năm trước. Hơn nữa, ta tận mắt nhìn thấy nàng ta ngất xỉu, chẳng lẽ lại khoanh tay đứng nhìn, dù sao cũng là một mạng người. Uyển Lạc, nàng yên tâm, chẳng ai có thể thay thế vị trí của nàng trong lòng ta.”

 

Ta mỉm cười gật đầu, không nhắc chuyện ấy trước mặt hắn ta nữa, nhưng sau lưng thì ta cho người đi điều tra tình trạng của Giang Uyển Sương.

 

Không tra thì không biết, vừa tra mới phát hiện, chUyển Lạcm Thận Chu cứu nàng ta đâu chỉ có một lần.

 

Chu lão gia mà thúc thẩm từng đắc tội giờ thấy họ sa sút đã đến gây chuyện nhục mạ, là Lâm Thận Chu đứng ra dàn xếp.

 

Thúc phụ ta thua bạc, đem Giang Uyển Sương gán cho người ta làm kế thê, là Lâm Thận Chu bỏ tiền chuộc lại khế ước.

 

Thẩm thẩm ta thay Giang Uyển Sương nói một mối hôn sự, bên đó tuy giàu nhưng nam nhân đầu to mặt béo, nhìn rất khó coi, cũng là Lâm Thận Chu giúp nàng ta từ chối.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu