Từ lúc rời rừng đào quay về thành cho đến giờ, nam nhân khoác hạc choàng ấy vẫn dắt ngựa theo sau chúng ta.
Hắn trông chẳng giống hạng háo sắc, cũng không giống loại ôm dã tâm gì, chắc là lo ta gặp chuyện nên không dám rời đi.
Ngay cả một người xa lạ chỉ gặp gỡ tình cờ như vậy cũng lo lắng an nguy của ta, còn Lâm Thận Chu thì lại có thể, sau khi ta chờ hắn ta cả một đêm, nói ra lời hoang đường rằng chỉ cần ta cầu xin, hắn ta sẽ nhận ta vào phủ làm thiếp.
Hắn ta thật sự không còn là Lâm Thận Chu mà ta đã yêu.
Trời rộng đất lớn, về sau chúng ta là hai người hoàn toàn không liên quan.
Ta đang nghĩ vậy thì Oanh Nhi dẫn nam nhân khoác hạc choàng kia bước vào.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn mang theo nét vui mừng trên mặt, ngồi xuống đối diện ta, nói:
“Ta thấy nàng đến Nha hành và Tứ Phương Quán rồi. Nàng làm rất tốt, không hổ là con gái Đại tướng quân Giang.”
TruyenLau
“Công t.ử biết phụ thân ta?”
Ta hơi kinh ngạc.
TruyenLau
“Họ tên ta là Hạc Thư.”
Hắn đáp: “Mười năm trước, Giảng đại tướng quân suýt nữa nhận ta làm học trò, chỉ tiếc là…”
Hắn chưa nói hết câu.
Nhưng ta đã hiểu rõ thân phận của hắn.
Ta co ngón trỏ và ngón giữa tay phải gõ nhẹ lên mặt bàn, mở miệng nói:
“Hạc Thư công tử, hôm nay ta và Oanh Nhi lời nói thất lễ, nhiều chỗ đắc tội, xin công t.ử thứ lỗi.”
Hắn ngẩn ra một chút, rồi thở dài:
“Giang đại cô nương quả thật thông minh.”
Đúng lúc tiểu nhị mang món lên, chúng ta liền bỏ qua chuyện cũ, chuyên tâm dùng bữa.
Vài năm trước, pho tượng hạc gỗ mà Lâm Thận Chu cực khổ tìm được bị kế mẫu hắn ta cố ý làm mất.
Hắn ta từng tâm sự với ta, rằng trong biểu tự của Thái t.ử đương kim có chữ “Hạc”, pho tượng ấy là lễ chúc mừng sinh thần hắn ta chuẩn bị cho Thái tử.
Hạc Thư e rằng chính là vị Thái t.ử đó.
Dùng bữa xong, ta trả tiền rồi cáo từ Hạc Thư.
Nhưng Hạc Thư lại gọi ta lại.
Lông mày hắn hơi nhíu lại, như mang theo nhiều giằng co.
Ta liền bảo Oanh Nhi ra cửa đợi trước.
Sau khi Oanh Nhi rời đi, Hạc Thư mới khẽ thở dài, mở miệng nói với ta.
Hắn nói: “Ta xin lỗi.”
Ta sững sờ.
Hắn nói tiếp: “Giờ nàng đã biết thân phận của ta, vậy ta cũng không giấu nàng nữa. Chỉ hôn của Lâm Thận Chu và Giang Uyển Sương… là do ta cầu mẫu hậu ban xuống.”
Ta vô cùng khó hiểu.
Vị Thái t.ử Hạc Thư này nhìn thì mày kiếm mắt sáng, cao lớn chính trực, sao cũng thích làm việc mai mối giới thiệu như thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Rốt cuộc là chuyện gì?”
Ta ngồi trở lại trước bàn, hỏi hắn:
“Trong chuyện này, hẳn phải có một nguyên do.”
“Quả thật là có nguyên do.”
Thái t.ử uống một chén trà, sắp xếp lại lời lẽ rồi nói:
“Vài năm trước, Lâm Thận Chu từng nói với ta rằng hắn gặp một cô nương rất tốt ở trang viên. Giang cô nương, dịu dàng nhưng rất kiên cường.”
“Hắn kể với ta cuộc sống của Giang cô nương ở trang viên gian khổ thế nào, nàng làm sao thu phục được mấy ma ma trông coi mình, để họ lén vào thành thuê sách cho nàng.”
“Nàng lại còn nghĩ cách giúp hắn cải thiện quan hệ với phụ thân… Ta nghe xong cũng cảm thấy Giang cô nương quả thật là một cô nương rất tốt.”
“Cỡ nửa tháng trước, ta tận mắt thấy Lâm Thận Chu bế Giang Uyển Sương đến y quán, ta tưởng Giang Uyển Sương chính là Giang cô nương mà hắn từng nhắc. Hôm qua, Lâm Thận Chu nhận được một bức thư, là do Giang Uyển Sương viết.”
“Hắn xem xong thư thì như phát điên mà lao ra ngoài. Ta dò hỏi mới biết Giang Uyển Sương tự thấy thân phận thấp kém, không xứng với Lâm Thận Chu, nên quyết định rời kinh thành.”
“Ta cho rằng nàng ta đã chịu nhiều khổ sở suốt bao năm, trong lòng không đành, nên đã nhờ mẫu hậu nhận Giang Uyển Sương làm nghĩa nữ, rồi chỉ hôn cho nàng ta và Lâm Thận Chu. Không ngờ ta lại gây ra một chuyện hiểu lầm lớn như vậy.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Thì ra là như thế.
Thì ra là như thế!
Ta cười khổ một tiếng, nói:
“Không trách ngài. Nếu Lâm Thận Chu thật sự có lòng, tự nhiên sẽ nói rõ với ngài sự hiểu lầm này. Trái tim hắn, thực sự đã trao trọn cho Giang Uyển Sương.”
“Nàng thật sự rất tốt, là Lâm Thận Chu có mắt không thấy vàng ngọc. Tương lai hắn nhất định sẽ hối hận.”
Thái t.ử nói.
“Nếu ngày đó đến thật, ta sẽ mời ngài ăn một bữa.”
Ta nói.
5
Nghe xong lời của Thái tử, trong lòng ta tự nhiên không vui.
Nếu không có sự can thiệp của hắn, có lẽ ta và Lâm Thận Chu sẽ không nhanh chóng đi đến bước đoạn tuyệt như vậy.
Nhưng suy nghĩ lại, ta có tư cách gì mà trách người ta chứ?
Hắn là một Thái t.ử trang nghiêm, ít ra còn theo sau ta, bảo vệ ta cả nửa ngày trời.
Muốn trách, chỉ có thể trách Lâm Thận Chu bạc tình phụ nghĩa, chỉ có thể trách ta đã tin nhầm người.
Rời tửu lâu, ta liền quay về Giang phủ, tắm rửa thay đồ, ngủ một giấc thật ngon.
Ngủ một giấc, tỉnh lại thì đã là chiều tối ngày hôm sau.
Nhà bếp hâm nóng cơm canh gà, Oanh Nhi thấy ta tỉnh liền sai người mang đến cho ta ăn.
Một bát cơm canh gà nóng hổi ăn vào bụng, thân tâm đều dễ chịu, tinh thần ta như được hồi phục trở lại.
Oanh Nhi nói:
“Từ Tứ Phương Quán gửi tin đến, bảo đã tìm được những người chúng ta cần, nghe nói đều từng làm việc ở ngân trang và tiệm lương thực, cẩn trọng đáng tin.”
“Ta đã dặn họ sắp xếp ngày mai đến phủ phỏng vấn, còn những nha đồng và nha hoàn cô nương mua về, ta giao cho Trương ma ma dạy quy tắc, chỉ chờ cô nương nghỉ ngơi xong, rồi sắp xếp chỗ của họ.”
Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.