Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Xuân Sắc Ở Ven Sông Lan

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 9

Oanh Nhi có chút khó hiểu, hỏi ta: 

 

“Lâm thế t.ử rốt cuộc đang toan tính điều gì? Đã chọn tiểu thư Giang Uyển Sương, vì sao còn phải lén giấu nàng ta mà bám theo cô nương? Chẳng lẽ trong lòng ngài ấy vẫn còn thích cô nương?”

 

“Có lẽ…” 

 

Ta thử đoán: “Hắn muốn hưởng phúc tề nhân.”

 

Oanh Nhi im lặng thật lâu, rồi mở miệng: 

 

“Hắn nghĩ đẹp quá.”
TruyenLau
 

Ta lắc đầu: “Không phải hắn nghĩ đẹp đâu, mà là hắn tin chắc có thể nắm được ta.”

 

Hắn chắc chắn ta là cô nhi, không dám làm xấu danh tiếng của mình, không dám để phụ mẫu dưới suối vàng phải xấu hổ, nên hắn mới dám tùy tiện đối xử với ta như thế. TruyenLau.com

 

Khi xe ngựa đến rừng đào, Thái t.ử Hạc Thư đã ở đó rồi.

 
TruyenLau.com
Nhũ mẫu của hắn vừa lau khóe mắt, vừa bận rộn bên bếp lò của quán ăn.

 

Bầu không khí dường như có chút là lạ.

 

Ta vừa định bụng hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, vừa ngầm sắp xếp lời nói trong lòng.

 

Thế nhưng còn chưa đợi ta mở miệng, Hạc Thư đã nhìn ta, lúc ấy ta vừa bước xuống xe, mà nói ngay:

 

“Giang đại cô nương, ta sắp phải đến Dự Châu rồi.”

 

“Sao lại phải đến nơi đó?” 

 

Ta kinh ngạc, bao nhiêu lời định nói đều bay sạch, ta cau mày:

 

“Dự Châu khí độc nặng nề, man tộc nhiều, thủ lĩnh bộ lạc người nào người nấy đều hung hãn. Vùng núi thì có sơn phỉ, vùng ven biển lại có thủy khấu. Điện hạ mang thân phận ngàn vàng, sao đột nhiên lại phải đến nơi như vậy?”

 

“Giang đại cô nương, ta không giấu nàng.” 

 

Hắn kéo ta ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, nói thật lòng: 

 

“Hôm ấy gặp nàng trên quan đạo ngoài cổng thành, lúc trở về ta liền thưa với mẫu hậu về chuyện của nàng. Mẫu hậu nhìn ra lòng ta hướng về nàng, còn nói có thể nạp nàng làm lương thiếp.”

 

Sao lại nói tới ta rồi?

 

Trong lòng ta hơi khó chịu, khẽ nghiêng người tránh sang một bên, không nhận chén trà hắn đưa.

 

Hắn đặt chén xuống bàn, tiếp tục nói: 

 

“Ta hỏi mẫu hậu, nếu ta muốn cưới nàng làm chính thê thì thế nào. Mẫu hậu nói sẽ rất khó. Triều đình không cần một vị thái t.ử cưới nữ t.ử thường dân làm thê tử. Thân là người thừa kế đất nước, ta định trước phải liên hôn với danh môn thế tộc.”

 

“Trừ phi ta lập được công lao, khiến văn võ bá quan phải kiêng dè. Từ xưa tới nay, quân vương yếu tất bị triều thần áp chế, quân vương mạnh mới có thể chế ngự bề tôi.”

 

“Cho nên, ta cầu kiến phụ hoàng, xin chỉ đến Dự Châu. Mấy đời quân chủ Đại Lân đều đau đầu vì Dự Châu. Nếu ta tự mình giải quyết được chuyện Dự Châu, khi bá quan nhìn ta, sẽ không dám chỉ trích nửa lời.”

 

“Điện hạ, người đến Dự Châu… là vì ta sao?” 

 

Ta kinh ngạc nhìn hắn, ngay sau đó là cảm giác hoảng loạn dâng lên: 

 

“Điện hạ, ta không gánh nổi.”

 

“Không phải để nàng gánh.” 

 

Hắn khẽ lắc đầu, nói: 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Nếu chỉ vì nàng, phụ hoàng và mẫu hậu sao có thể đồng ý để ta đi? Nay thế gia môn phiệt càng lúc càng mạnh, hoàng quyền ngược lại bị suy yếu.”

 

“Đại Lân triều cần một vị quân vương nói một là một, nói hai là hai, cần tập quyền cải cách, bằng không hậu quả sẽ khó lường.”

 

Hắn nói vậy, nỗi hoảng trong lòng ta liền vơi bớt phần nào.

 

“Giang đại cô nương, sau ngày mai ta sẽ rời kinh, xuất phát đi Dự Châu. Ta muốn để lại cho nàng một đội thị vệ, một là bảo vệ an toàn cho nàng, hai là lúc nào cũng có thể nhắc nàng nhớ đến tâm ý của ta.”

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Nói xong, hắn liền dùng ánh mắt nóng rực nhìn ta, chờ ta hồi đáp.

 

Lúc này ta mới nhớ đến mục đích mình đến đây.

 

Trong lòng ta không khỏi dâng lên phiền muộn.

 

Có thị vệ Thái t.ử lưu lại, đương nhiên chẳng ai dám trêu chọc ta. 

 

Nhưng đám người đó, không bao gồm Lâm Thận Chu. 

 

Thứ nhất, Lâm Thận Chu là thế t.ử Uy Ninh Hầu, lại là cháu ruột của hoàng hậu, không có lệnh Thái tử, thị vệ không dám động đến hắn ta. 

 

Thứ hai, Lâm Thận Chu hành sự thất thường, khôn vặt lanh lợi, mấy thị vệ đó bị hắn ta trêu đùa đến quay vòng vòng còn không bằng nuôi vài con ch.ó sói cho xong.

 

Trong kinh thành, người có thể trấn áp được Lâm Thận Chu không nhiều, người duy nhất ta có thể nhờ cậy cũng chỉ có Thái tử.

 

Nhưng Thái t.ử lại phải đi Dự Châu…

 

Trong lòng ta bỗng nảy ra một ý nghĩ táo bạo.

 

“Điện hạ, người có thể dẫn ta đi cùng, rồi thả ta xuống ở Vân Châu không?”

 

Trong kinh ta chẳng tìm được ai giúp ta áp chế Lâm Thận Chu, vậy rời khỏi kinh chẳng phải là được sao?

 

Vân Châu gần Dự Châu, nhưng yên ổn hơn nhiều, lại buôn bán phát triển. 

 

Gỗ của Vân Châu rất tốt, Giang gia có mấy tiệm gỗ đều nhập hàng từ thương nhân Vân Châu, từ trước đến nay vẫn cung không đủ cầu.

 

Ta đến Vân Châu, một là tránh được Lâm Thận Chu, hai là có Thái t.ử bảo hộ, không ai dám bắt nạt ta là cô nhi không chỗ dựa, ba là ta có thể buôn bán gỗ, không đến nỗi vô công rồi nghề. 

 

Ta càng nghĩ càng thấy chủ ý này thật tuyệt vời.

 

Thái t.ử lại có chút do dự: 

 

“Nàng từ nhỏ lớn lên ở kinh thành, bây giờ đến một nơi xa lạ như vậy, liệu có…”

 

“Không sao đâu.” 

 

Ta cắt lời chàng, nhắc nhở:

 

“Ta lớn lên ở trang viên, kinh thành đối với ta mà nói cũng xa lạ như vậy thôi.”

 

Ta kể cho hắn nghe chuyện hôm qua, sau khi hắn rời đi thì Lâm Thận Chu đến Giang phủ gây chuyện.

 

Hắn lập tức nói: 

 

“Vậy nàng theo ta đến Vân Châu, ta sẽ cố gắng hết sức, sớm ngày bình định Dự Châu, rồi đưa nàng trở về kinh thành.”

 

9

 

Khi trở về Giang phủ, trước cổng đã không còn bóng dáng Lâm Thận Chu nữa.

 

Ta bảo người mời các chưởng quầy quản sự ở cửa tiệm, cùng quản sự ở trang viên đến, rồi nói với họ về việc ta muốn đến Vân Châu làm ăn buôn gỗ.

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu